Trước
Sau

Chương 254

Vong ân phụ nghĩa

Chương 254: Vong ân phụ nghĩa

Liễu Mộng Nhi cẩn thận thu lại ba khối Địa Tâm thần quả, Trầm Tường cười nói:

– Đừng có ăn vụng, ta sẽ đi hỏi Tiên Tiên.

– Ngươi không tin ta sao?

Liễu Mộng Nhi hừ lạnh:

– Ta cũng là sư phụ của thê tử ngươi, ngươi vô lễ với ta nhiều lần như vậy, ta cũng chưa từng nói gì.

Trầm Tường bĩu môi:

– Khách khí làm gì? Dù sao ta cũng đã giúp tỷ một thần binh lợi khí.

Nhớ đến Chu Tước nhu tình ti, Liễu Mộng Nhi thực sự rất cảm kích Trầm Tường. Đây là một thần khí, hiện tại đã liên kết huyết mạch với nàng, khiến nàng cảm giác bản thân mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Trầm Tường hỏi:

– Mộng Nhi tỷ, tỷ và Đan trưởng lão kia quan hệ thế nào? Vì sao tỷ lại là chủ của Băng Phong cốc?

– Ta không có quan hệ gì với nàng. Chủ của Băng Phong cốc từ xưa đến nay đều như vậy, hơn nữa tất cả đều do chưởng giáo Thần Binh môn chưởng quản. Ta đổi Thần Binh môn thành Thần Binh Thiên quốc là để dễ quản lý, có thêm thời gian ở Băng Phong cốc.

Liễu Mộng Nhi nói. Bây giờ mọi chuyện đã bị Trầm Tường xem thấu, nàng cũng không giấu giếm nữa. Nàng đối với Trầm Tường đã có một sự tin tưởng khó nói thành lời.

Có lẽ bởi vì nàng biết không ít bí mật của Trầm Tường, còn Trầm Tường thì cũng vậy.

– Tỷ đi đi lại lại không mệt sao?

Biết được bí mật của Thần Binh môn và Băng Phong cốc, Trầm Tường thầm kinh ngạc.

– Không phiền. Băng Phong cốc và Thần Binh Thiên quốc có một Thái cổ truyền tống trận, chỉ cần một ít tinh thạch để kích hoạt là có thể tức khắc truyền ta về Thần Binh Thiên quốc. Những bí mật này, ngươi tuyệt đối không được nói cho người khác.

Liễu Mộng Nhi dặn dò.

– Biết rồi. Giờ ta bắt đầu nghi ngờ Đan trưởng lão có một thân phận khác, có thể là chưởng giáo Đan Hương Đào Nguyên!

Trầm Tường vuốt cằm trầm tư.

Liễu Mộng Nhi nhíu mày:

– Ta cũng nghi ngờ. Không nói dối ngươi, chưởng giáo Đan Hương Đào Nguyên còn thần bí hơn ta... Chính là thân phận chủ của Băng Phong cốc này.

– Lần trước ta nói chưởng giáo Đan Hương Đào Nguyên truyền thụ thuật luyện đan cho ta, lúc đó nàng rất khẳng định là không phải.

Trầm Tường nói:

– Xem ra cần phải về hỏi nàng.

Liễu Mộng Nhi hơi kinh hãi:

– Thuật luyện đan của ngươi không phải do Đan trưởng lão truyền sao?

Trầm Tường cười:

– Không phải, có một người khác, đó là bí mật của ta.

– Hừ... Đúng rồi, ngươi và Đan trưởng lão quan hệ rất tốt sao? Ngươi vừa mới nói... nói ngươi đã xem...

Liễu Mộng Nhi bỗng nhiên không tiện nói tiếp. Nàng đột nhiên nhận ra mình thực sự rất quan tâm chuyện này.

– Lừa tỷ thôi, ha ha...

Trầm Tường cười lớn.

Liễu Mộng Nhi nghiến răng hừ một tiếng:

– Ngươi mau về Thái Vũ môn đi. Bọn ma đạo đã ngồi không yên, mấy đại phái đều chen chúc trên một châu, tài nguyên thiếu thốn. Để ứng phó với biến cố sắp tới, chúng bắt đầu cướp đoạt tài nguyên xung quanh. Chuyện nơi đây giao cho ta lo!

– Ừm, cảm ơn Mộng Nhi tỷ!

Trầm Tường cười nói.

Liễu Mộng Nhi gắt giọng:

– Vừa rồi chính ngươi còn nói đừng khách khí... Ma đạo và chính đạo có thể sẽ xảy ra xung đột, ngươi phải cẩn thận, đừng đi lung tung! Hơn nữa, hiện tại ngươi chưa thể mang theo U Lan xông pha khắp nơi. Ngẫm lại vì bản thân, cũng nên nghĩ cho nàng.

– Còn nữa, đừng trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi. Có U Lan và Tiên Tiên rồi, ngươi còn chưa đủ sao?

Liễu Mộng Nhi đã xem Lãnh U Lan là người của Trầm Tường, dù hiện tại quan hệ của họ vẫn chỉ là huynh muội.

Trầm Tường bĩu môi:

– Vậy giờ ta ở cùng tỷ, có tính là trêu hoa ghẹo nguyệt không?

– Đương nhiên không tính... Tiểu tử ngươi thật là... Hừ!

Liễu Mộng Nhi hết lời, chỉ cần ở bên Trầm Tường, dù chuyện gì nàng cũng đều chịu thiệt.

– Khà khà, tuy Tiên Tiên và U Lan rất thân mật với ta, nhưng ta chưa từng xem "đại bạch thỏ" của các nàng. Còn Mộng Nhi tỷ... Ha ha...

Trầm Tường nói xong, vội vã chạy ra khỏi nhà đá. Chỉ nghe tiếng Liễu Mộng Nhi mắng yêu liên tục.

Liễu Mộng Nhi vội đeo mặt nạ đuổi theo. Nàng đi sau Trầm Tường, nắm lấy cánh tay hắn một thoáng, thấp giọng nói:

– Đừng nói cho U Lan biết thân phận thật sự của ta!

– Tỷ hôn ta một cái, ta sẽ đáp ứng!

Trầm Tường cười cợt.

– Tiểu tử thối, sẽ có ngày ta cho ngươi đẹp mặt.

Liễu Mộng Nhi nghiến răng nói.

Vào đến sảnh, Lãnh U Lan vội vàng chạy đến bên Trầm Tường. Thấy hắn cười hì hì, nàng thở phào nhẹ nhõm. Lúc này, Liễu Mộng Nhi lại tỏa ra một cỗ hàn khí, lạnh hơn cả trước, bởi vì nàng đang tức giận.

– U Lan, mau về đi, trong cốc có việc trọng yếu cần tuyên bố!

Liễu Mộng Nhi nói lạnh lùng.

– Chủ cốc...

Lãnh U Lan có chút không muốn rời. Nàng đi đến bên Trầm Tường nói:

– Ca, hiện tại ta chưa thể cùng ngươi tung hoành thiên hạ, nhưng nhất định sẽ có cơ hội!

Trầm Tường vuốt mái tóc mềm mại, đẹp đẽ của nàng, ôm nàng vào lòng, cười nói:

– Ừm, muội phải nỗ lực tu hành, tăng cường thực lực. Lần sau gặp mặt, ta nhất định sẽ kiểm nghiệm thực lực của muội!

Lãnh U Lan gật đầu. Trầm Tường tựa nhẹ vào má nàng, khẽ nói:

– U Lan, nếu chủ cốc này dám làm khó muội, cứ nói "đại bạch thỏ", nàng nhất định không dám làm gì muội.

– Đại bạch thỏ?

Lãnh U Lan trong lòng nghi hoặc, nhưng vẫn gật đầu.

1,097 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 254: Vong ân phụ nghĩa — Mê Tiên Hiệp