Chương 24
Lần Đầu Giao Phong
Chương 24: Lần đầu giao phong
Dược Thiên Hoa khinh thường nói:
– Cái kia thì thế nào? Lẽ nào thiên hạ chỉ có một mình ngươi có thể luyện đan sao?
Trầm Tường cười lạnh đáp:
– Ta nghe nói ngươi có thể phóng ra chân khí chi hỏa không tệ, nhưng có chân khí chi hỏa không có nghĩa là có thể luyện đan. Luyện đan vô cùng chú trọng tiền của! Nếu như loại người nghèo như ngươi cũng có thể luyện ra đan dược, thì thiên hạ đã không thiếu luyện đan sư như vậy.
Dược Thiên Hoa cười khẩy.
Trong đầu Trầm Tường linh quang lóe lên, hắn nghĩ tới một diệu kế, lặng lẽ cười nói:
– Dược gia thiên tài, tên lưu manh nghèo như ta thực sự hiểu biết về luyện đan. Vậy chúng ta đánh cược một lần? Không biết ngươi có dám hay không.
Dược Thiên Hoa nhất thời cười lớn:
– Ngươi hiểu biết về luyện đan? Đây không phải là thổi khoác lác là có thể luyện chế ra đâu. Được được được... Ngươi muốn đánh cược gì? Ta tiếp chiêu.
Nhìn con cá đã mắc câu, trong lòng Trầm Tường mừng thầm. Hắn lấy ra một cây linh chi đỏ chót như máu, kích cỡ bằng mặt người, tỏa ra mùi tanh kỳ dị. Đây chính là Huyết Linh Chi ngàn năm hắn thắng từ tay Trầm Hạo Hải.
Huyết Linh Chi vừa xuất hiện, mọi người trong Linh Đan Các đều không khỏi thay đổi sắc mặt. Ngay cả Dược Thiên Hoa cũng lộ vẻ kinh ngạc. Hắn là con cháu Dược gia, liếc mắt đã nhận ra Huyết Linh Chi này có niên hiệu ngàn năm trở lên. Đây là linh dược vô cùng đắt giá, có tiền cũng khó mua được.
– Ta đánh cược Huyết Linh Chi ngàn năm này. Không biết Dược gia thiếu gia có tiền đặt cược hay không?
Trầm Tường cười nhạt nói:
– Chỉ cần ta luyện ra đan dược là ta thắng, luyện không ra là ta thua. Như thế nào? Ngươi dám đánh cược không?
Nhìn bộ dạng của Trầm Tường, giống như cây Huyết Linh Chi ngàn năm trân quý kia chẳng đáng giá bao nhiêu, tùy tiện lấy ra để đánh cược.
Dược Thiên Hoa vốn kiêu ngạo, rất sĩ diện, dù thế nào cũng không thể từ chối. Nhưng lúc này, tiền đặt cược thực sự quá lớn, lớn đến mức ngay cả hắn cũng không thể bỏ ra được. Dù là thiên tài Dược gia, tiền bạc mang bên người cũng không ít, nhưng cũng không thể sánh bằng cây Huyết Linh Chi này.
Trầm Tường dĩ nhiên giấu Huyết Linh Chi ngàn năm trong lòng. Điều này khiến rất nhiều người nhìn hắn bằng ánh mắt khác xưa, dù vậy ai cũng không dám có ý đồ với hắn. Dù sao ở Ngọa Hổ thành, Trầm gia cũng có địa vị rất cao.
Bây giờ phụ thân Trầm Tường đã trở thành Trầm gia tộc trưởng, địa vị của Trầm Tường có thể tưởng tượng ra được, điều này cũng được phản ánh qua Huyết Linh Chi ngàn năm kia.
Trầm Tường thấy sắc mặt Dược Thiên Hoa cực kỳ khó coi, trong lòng mừng thầm không ngớt. Hắn bẻ một khối nhỏ từ Huyết Linh Chi ngàn năm, nói:
– Dược thiếu gia lần đầu tới Ngọa Hổ thành, ta chỉ đùa một chút với ngươi thôi. Vậy ta chỉ đánh cược phần này! Nếu ta thắng, ta chỉ muốn ba phần tài liệu luyện chế Tẩy Tủy Đan thành thục.
Một khối to bằng móng tay, thực sự đủ để đổi lấy ba phần tài liệu. Sắc mặt Dược Thiên Hoa trở nên dễ nhìn hơn rất nhiều, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, nói:
– Không thành vấn đề, bắt đầu đi!
Trầm Tường cẩn thận thu Huyết Linh Chi lại, lập tức lấy ra chiếc lò luyện đan thấp kém kia để Các chủ Linh Đan Các kiểm tra. Sau khi xác nhận không có vấn đề, hắn mới lấy ra một ít dược liệu.
Lúc này, tất cả mọi người nhìn Trầm Tường chằm chằm không chớp mắt. Người tới nơi này ít nhiều gì cũng vô cùng mong chờ cảnh luyện đan, hiếm khi có cơ hội tận mắt nhìn thấy quá trình này, ai cũng không muốn bỏ lỡ. Huống chi đây là một thiếu niên luyện đan.
Chân khí chi hỏa vừa xuất hiện, nét mặt già nua của Các chủ Linh Đan Các liền hiện lên vẻ tiếc hận. Bởi vì Trầm Tường không chịu làm đồ đệ hắn, hắn nhận ra loại hỏa diễm này là hỏa diễm luyện đan tốt nhất. Còn Dược Thiên Hoa thấy hỏa diễm của Trầm Tường cũng không khỏi nhíu mày, thần tình cực kỳ nghiêm túc, trong lòng thầm mắng:
– Tiểu tử đáng chết, nguyên lai一直 ẩn giấu chính mình.
Nhìn động tác thành thạo cùng thần tình bình tĩnh của Trầm Tường, Dược Thiên Hoa âm thầm cắn răng. Lúc này hắn đã xác định Trầm Tường có kinh nghiệm nhất định về luyện đan, hơn nữa trình độ không hề kém hắn.
Trầm Tường luyện chế đương nhiên là Tôi Thể Đan, loại đan dược hắn sở trường nhất. Loại đan dược này không chỉ dễ luyện chế, mà nguyên liệu cũng không nhiều. Nếu khống chế tốt, một lò có thể luyện ra rất nhiều hạt.
Mọi người thấy dáng vẻ ung dung của Trầm Tường đều kinh thán vô cùng. Họ chưa từng gặp phải cảnh luyện đan thảnh thơi như vậy. Một canh giờ bất tri bất giác đã trôi qua. Sau khi mọi người thấy sắc mặt Trầm Tường không còn vẻ nghiêm túc nữa, liền biết hắn đã vượt qua chỗ mấu chốt nhất.
– Luyện xong rồi!
Trầm Tường mở nắp lò luyện đan, dược hương phân tán, phiêu tán trong đại sảnh. Mọi người lập tức nhìn lại, trợn mắt nhìn vào trong đan lô, chỉ thấy năm hạt đan dược màu trắng tinh bị sương mù lượn lờ.
Mọi người nhất thời hít vào một hơi. Trầm Tường thật sự luyện chế ra Tôi Thể Đan!
Nét mặt già nua của Các chủ Linh Đan Các đọng lại, khó có thể tin nhìn năm hạt Tôi Thể Đan kia. Hắn chính là một luyện đan sư, từ màu sắc cùng hương vị liền có thể phân rõ phẩm chất của Tôi Thể Đan này. Đây là phẩm chất thượng thừa, hơn nữa còn được luyện chế trong thời gian ngắn, trong một chiếc lò thấp kém. Điều làm người ta không thể nào tiếp thu được nhất chính là, đây là một thiếu niên mới mười sáu tuổi luyện ra!
Khuôn mặt anh tuấn của Dược Thiên Hoa cực kỳ khó coi, bắp thịt trên mặt bắt đầu co rúm. Hắn cũng bị luyện đan thuật của Trầm Tường làm cho khiếp sợ. Hắn không nghĩ tới trong thiên hạ còn có luyện đan sư trẻ tuổi như vậy, hơn nữa trình độ không hề thua kém hắn!
Trầm Tường lấy năm hạt Tôi Thể Đan đặt trên lòng bàn tay, như ăn kẹo đậu phộng bỏ vào miệng. Vừa ăn, hắn vừa nhìn Dược Thiên Hoa cười nói:
– Hiện tại ngươi có thể lấy tài liệu Tẩy Tủy Đan cho ta.
Thấy Trầm Tường tùy tiện ăn Tôi Thể Đan vừa luyện chế ra, khóe miệng mọi người đều co quắp. Trong lòng thầm mắng Trầm Tường phá sản, hận không thể mạnh mẽ đạp hắn một cước. Đương nhiên coi đan dược như đồ ăn vặt mà ăn, điều này thật sự quá đả kích người. Lẽ nào bình thường luyện đan sư đều ăn đan dược như đậu vậy sao?
Hai tay Các chủ Linh Đan Các run rẩy đưa ba bao tài liệu cho Trầm Tường, trên mặt mang theo kinh ngạc hỏi:
– Không phải ngươi muốn thử luyện chế Tẩy Tủy Đan chứ?
Trầm Tường vò đầu nở nụ cười:
– Trước tiên thử xem cũng không phải chuyện xấu. Hiện tại Linh Đan Các các ngươi bán đan dược quý như vậy, ta chỉ có thể tự mình luyện chế.
Trầm Tường cẩn thận thu dược liệu lại, liền xoay người đi ra. Khi hắn đi tới cửa lớn, quay đầu lại nói với Dược Thiên Hoa:
– Dược thiếu gia, mấy ngày nữa chính là thời điểm chúng ta ước chiến. Đến thời điểm đó, hy vọng ngươi có thể mang tới tiền đặt cược làm cho ta thỏa mãn! Nếu là tỷ thí, thì phải sảng khoái một chút. Đến lúc đó ta còn có thể thêm vào tiền đặt cược lớn hơn. Nếu như ngươi chơi không nổi, vậy thì đừng đến so đấu với ta, như vậy rất mất mặt.