Chương 239
Bí Mật Của Lữ Gia
Chương 239: Bí mật Lữ gia
Vân Tố Di dùng giọng điệu ôn nhu, đầy vẻ quyến rũ nói:
– Đừng lo lắng, ta chỉ theo Nhu Nhu đến đây để thăm ngươi thôi.
Trầm Tường khẽ chọc chọc eo Chu Vinh, thấp giọng hỏi:
– Này là chuyện gì vậy? Muội tử của ngươi và Tiểu Đao rốt cuộc có quan hệ gì?
– Thôi đi, ta vẫn chưa muốn thừa nhận Vân Tiểu Quỷ chính là muội phu của ta, nhưng hiện tại ta nhất định phải thẳng thắn nói với ngươi.
Chu Vinh vẻ mặt bất đắc dĩ, Vân Tiểu Đao cũng thở dài một tiếng.
Trầm Tường đột nhiên rất muốn cười, nhưng vẫn nhịn xuống:
– Nói vậy nàng đã sớm đính ước, vậy tại sao ngươi còn muốn giới thiệu muội muội cho ta?
– Nếu như ngươi nhìn trúng Nhu Nhu, nàng cũng không cần gả cho Vân Tiểu Quỷ. Dù sao thì ngươi cũng mạnh hơn Vân Tiểu Quỷ rất nhiều lần.
Chu Vinh thấp giọng nói.
Trầm Tường cười ha hả:
– Tiểu Đao, thê tử của ngươi cũng không tệ lắm, vậy tại sao ngươi lại ủ rũ như vậy?
– Là không tệ, nhưng nghĩ đến việc phải gọi con lợn này là anh vợ, ta liền cảm thấy vô cùng khó chịu!
Vân Tiểu Đao hừ nhẹ nói.
– Vân Tiểu Quỷ, ngươi phải tôn xưng ta là ca ca!
Chu Vinh cũng không sảng khoái nói:
– Ta gả muội muội cho ngươi, ngươi là chiếm hết tiện nghi! Gọi ta một tiếng thì sao chứ!
– Lão tử có thể lấy muội muội của ngươi là phúc khí của ngươi!
Vân Tiểu Đao lớn tiếng nói.
– Dáng vẻ của ngươi như khỉ, muội muội ta có thể chọn ngươi là đã cất nhắc ngươi rồi.
Chu Vinh cũng quát to lên.
Rất nhanh, hai người lại bắt đầu ầm ĩ nhau.
– Khái khái!
Từ xa, Chu Nhu Nhu khẽ ho một tiếng:
– Tiểu Đao, ngươi đã đáp ứng ta điều gì?
Giọng nói mang theo vẻ nghiêm khắc, khiến Vân Tiểu Đao lập tức im bặt.
Trầm Tường đột nhiên nhận ra, tuy Chu Nhu Nhu tên là Nhu Nhu, nhưng không hề ôn nhu chút nào. Bởi vì hắn cả ngày nghe Vân Tiểu Đao oán giận về việc vợ mình hung ác và nghiêm khắc cỡ nào. Nghĩ đến đây, Trầm Tường lại nhếch miệng cười.
Trầm Tường vỗ nhẹ vào lưng Vân Tiểu Đao, cười nói:
– Kết hôn cũng không gọi ta đi, ngươi thật sự không đủ tình nghĩa a!
– Hắn cố ý không gọi ngươi, tên ngu xuẩn này định giấu ngươi cả đời, ha ha...
Chu Vinh cười lớn:
– Trầm lão đệ, tin tức của ngươi cũng kém cỏi thật, chuyện Chu gia và Vân gia liên hôn ngươi cũng không biết.
Chu Nhu Nhu và Vân Tố Di đi tới, Trầm Tường lần đầu tiên được nhìn hai nàng ở cự ly gần. Chu Nhu Nhu trông rất ôn nhu khả ái, còn Vân Tố Di thì thành thục, quyến rũ, vóc người nóng bỏng, tạo nên sự khác biệt rõ rệt với Chu Nhu Nhu.
– Trầm đại ca, ngươi giỏi thật! Ta thường nghe Tiểu Đao nói về ngươi, chỉ là hắn bảo ngươi rất bận, nên mới không dẫn ta đi gặp!
Chu Nhu Nhu mỉm cười nói.
Trầm Tường cười ha hả, lấy ra hai viên Trúc Cơ Đan, đưa một viên cho Tiểu Đao, một viên cho Chu Nhu Nhu, nói:
– Lúc các ngươi kết hôn ta thật sự có việc bận, nên không thể đến. Đây xem như là lễ vật ta tặng các ngươi.
Chu Vinh nhất thời hai mắt sáng lên, kinh hô:
– Trầm lão đệ, ngươi quá khách sáo!
Nói rồi đưa tay định lấy Trúc Cơ Đan của Chu Nhu Nhu, nhưng đã bị Vân Tiểu Đao phất tay ngăn lại.
Vân Tố Di đã sớm nghe Vân Tiểu Đao kể về “Trầm đại ca” là người rất hào phóng. Nàng không ngờ hắn lại hào phóng đến vậy, vừa ra tay đã là Trúc Cơ Đan, lại còn không hề tiếc nuối. Nàng nhớ lại lúc Vân Tiểu Đao kết hôn, lễ vật trân quý nhất cũng chỉ hơn mười vạn tinh thạch. Nàng đột nhiên hiểu ra vì sao Vân Tiểu Đao luôn tìm cách gả nàng cho Trầm Tường.
Vân Tiểu Đao và Chu Nhu Nhu cũng rất kinh ngạc. Họ biết Trầm Tường đã thắng được ba viên Trúc Cơ Đan từ Lữ gia, nhưng không ngờ hắn lại hào phóng như vậy!
Chu Vinh hỏi:
– Lúc ta kết hôn cũng có loại lễ vật này không?
Trầm Tường cười nói:
– Đương nhiên là có!
– Ha ha, vậy ta kết hôn nhiều lần một chút.
Chu Vinh vừa nói xong, đã bị Vân Tiểu Đao đá một cước.
Điều khiến Trầm Tường cảm thấy thú vị là, sau khi Từ Vĩ Long bước vào, hắn không dám nhìn Vân Tố Di, cũng không nói chuyện. Trong khi đó, Vân Tố Di thỉnh thoảng lại dùng ánh mắt khác thường nhìn Từ Vĩ Long.
– Chúng ta đi trước!
Vân Tố Di kéo Chu Nhu Nhu rời đi, bầu không khí mới trở nên hòa hoãn hơn rất nhiều.
– Ai, có nữ nhân ở chính là khó chịu, nói chuyện cũng phải co rúm tay chân.
Vân Tiểu Đao thở dài nói.
Chu Vinh cười xấu xa nói:
– Các ngươi có phát hiện không, tỷ tỷ của Vân Tiểu Quỷ rất coi trọng Tà Nhãn Long, ha ha...
Từ Vĩ Long trừng mắt nhìn Chu Vinh, lạnh nhạt nói:
– Đó là mị lực của ta, đừng cho là ta chỉ bị người khác chán ghét, ta cũng có người yêu!
Lời này khiến đám người Trầm Tường ôm bụng cười to!
– Hừ, đừng nói chuyện phụ nữ nữa, chúng ta cần phải tâm sự về đại nghiệp của chúng ta trước!
Vân Tiểu Đao nghĩ đến việc nếu mình phải gọi Từ Vĩ Long là tỷ phu, lại khiến hắn cực kỳ khó chịu. Hắn cưới Chu Nhu Nhu lâu như vậy, cũng chưa từng gọi Chu Vinh một tiếng anh vợ. Tuy vậy, trong lòng hắn vẫn có chút tối tăm.
– Vân Tiểu Quỷ, trước ta đã hứa với ngươi không nói cho Trầm lão đệ, nhưng hiện tại Trầm lão đệ đã tự mình biết, nên ta không cần giúp ngươi giữ bí mật nữa.
Chu Vinh đắc ý cười nói. Trầm Tường nhìn ra được, để giữ bí mật này cho Chu Vinh và Từ Vĩ Long, Vân Tiểu Đao đã phải trả giá rất lớn.
– Thì có sao? Không phải là có vợ mạnh mẽ hơn một chút, hơn nữa còn là muội tử của lão Chu.
Trầm Tường cười nói.
– Cũng chính vì nàng là muội tử của lão Chu, ta mới cảm thấy không sảng khoái.
Vân Tiểu Đao đóng cửa lại, bốn người bọn họ từng nói, muốn xây dựng một thế lực mạnh mẽ của riêng mình.