Chương 232
Giao Phong (2)
Chương 232: Giao Phong (2)
Trên mặt Lữ Chính Nam tràn đầy vẻ kinh hãi, hắn sợ hãi nhìn Trầm Tường.
Lữ Chính Nam vốn tưởng rằng mình đã bước vào Chân Võ Cảnh nhị đoạn, lại vừa học được Tà Long Vũ lợi hại như vậy, nên cho rằng Trầm Tường không phải là đối thủ của mình. Nào ngờ, Trầm Tường cũng là Chân Võ Cảnh nhị đoạn, mà thực lực của hắn ở cùng cấp bậc lại vô cùng cường hãn. Hơn nữa, Trầm Tường còn có Thanh Long Đồ Ma Đao, thực lực càng thêm thâm hậu khó lường. Hắn từng dùng cây đao kia ở cảnh giới Chân Võ Nhất đoạn để chém giết võ giả Chân Võ Tam đoạn.
Trên tay trái của Trầm Tường đột nhiên bốc lên một đoàn chân khí, chân khí ngưng tụ thành hình dáng của một lưỡi đao. Sau khi dùng chân khí hùng hậu ngưng tụ thành binh khí, uy lực cũng vô cùng sắc bén. Nếu chân khí đủ hùng hậu, sức mạnh của nó còn vượt xa một số Linh khí.
– Trầm Tường, ngươi không thể giết ta!
Lữ Chính Nam sợ hãi vạn phần, vội vàng lên tiếng.
Trên mặt Trầm Tường không hề có biểu cảm gì. Thân hình hắn loáng một cái, khi Lữ Chính Nam nhận ra thì Trầm Tường đã xuất hiện trước mặt hắn. Hắn vung đại đao do chân khí ngưng tụ thành trong tay, chém mạnh vào cổ đối phương, cắt đứt đầu lâu của hắn.
Nhìn cái đầu lăn xuống đất, ánh mắt Lữ Chính Nam vẫn mở to mang theo vẻ hoảng sợ, mọi người trong lòng đều kinh hãi. Đặc biệt là những người ở cảnh giới Chân Võ Cảnh, bọn họ nhìn thấu cuộc chiến này hơn mấy tên Phàm Võ Cảnh, thực lực của Trầm Tường khiến họ rung động thật sâu.
Người đến quan sát rất đông, lên tới gần hai trăm ngàn. Khi thấy Lữ Chính Nam chết, bọn họ đều bàn tán xôn xao. Dù sao Lữ Chính Nam cũng là một thiên phú không tệ của Thái Vũ Môn, lại là một Luyện Đan Sư. Lữ gia sau lưng ở Thái Vũ Châu cũng là một gia tộc có tiếng. Hiện tại Trầm Tường giết chết Lữ Chính Nam, không thể nghi ngờ là đã kết thù với Lữ gia.
Trầm Tường cúi người xuống, vừa định nhặt vòng tay trữ vật của Lữ Chính Nam lên, thì từ xa truyền đến một tiếng hét lớn:
– Chính Nam!
Vừa dứt tiếng, Trầm Tường cảm giác được một trận kình khí ập đến. Hắn vội vàng lùi về sau, còn bên cạnh thi thể Lữ Chính Nam, một lão giả cả người run rẩy xuất hiện.
Lữ Thượng! Chính là vị trưởng lão ngày đó đã hạ độc thủ mình. Trầm Tường không ngờ hắn lại xuất hiện ở đây.
– Trầm Tường, đây là do ngươi làm ra?
Lữ Thượng quay sang quát mắng Trầm Tường, vẻ mặt đầy giận dữ.
– Hắn và ta đánh cược đầu người. Hắn thua, ta liền chặt đầu hắn!
Trầm Tường lạnh nhạt đáp, âm thầm vận chuyển chân khí. Hắn lo lắng Lữ Thượng sẽ liều lĩnh đánh lén, phải biết thực lực của Lữ Thượng mạnh hơn hắn rất nhiều.
Lữ Thượng căm tức nhìn Trầm Tường, giận dữ hét:
– Trầm Tường, ngươi thắng Lữ gia ba viên Trúc Cơ Đan cùng một quả Cửu Dương Liệt Diễm Quả, ngươi còn muốn thế nào? Ngươi còn dây dưa không tha, hại chết một thiên tài hiếm thấy của Lữ gia chúng ta!
– Ha ha...
Trầm Tường nhất thời cười lớn:
– Lão tạp mao, ngươi biết rõ sự tình còn ở đây chó sủa inh ỏi. Là gia hỏa này trước tiên khiêu chiến ta, là Lữ gia các ngươi đối với ta dây dưa không tha!
– Lần trước ta rời khỏi Thái Vũ Môn, đã bị Lữ gia các ngươi phái hai tên Chân Võ Cảnh nhị đoạn vây công. May mắn ta có một thanh binh khí không tệ, mới có thể chuyển bại thành thắng, giết chết hai tên kia.
Nghe vậy, Lữ Thượng chấn động. Hai tên Chân Võ Cảnh nhị đoạn của Lữ gia quả nhiên đã bị Trầm Tường giết chết! Điều này khiến hắn càng thêm phẫn nộ.
Thấy Lữ Thượng bị chọc vào chỗ đau, Trầm Tường tiếp tục nói:
– Lữ gia các ngươi vì không muốn trả nợ đánh cược, liền nhiều lần muốn giết ta! Khi bị các ngươi phái người ám sát, ta đã tránh thoát. Nhưng lần trước ở Huyền Vũ Sơn, ta lại bị ngươi đánh trọng thương, ném vào U Minh Vực. May mắn vận khí ta tốt, mới có thể từ dưới đáy sống sót đi lên.
– Trầm Tường, ngươi đừng ngậm máu phun người! Rớt xuống U Minh Vực còn có thể sống sót đi lên sao? Nói chuyện phải có chứng cứ!
Lữ Thượng phản bác.
Âm thanh của bọn họ rất lớn, người xung quanh nghe được đều vô cùng kinh ngạc. Tuy nhiên, bọn họ đối với Trầm Tường vô cùng hoài nghi, vì rớt xuống U Minh Vực đúng là không cách nào sống sót.
Trầm Tường cũng đoán được Lữ Thượng sẽ chết không thừa nhận, hắn lại cười lạnh nói:
– Ngươi vẫn là nhặt xác cho thiên tài Lữ gia các ngươi đi, là chính bản thân hắn muốn chết.
Lữ Thượng phẫn nộ đến cực độ, hắn rống to:
– Trầm Tường, ngươi lặp đi lặp lại khiêu khích Lữ gia chúng ta. Không chỉ dùng thủ đoạn nham hiểm kích thích Lữ Chính Nam chiến đấu với ngươi, còn nói xấu Lữ gia chúng ta muốn giết ngươi. Hôm nay ta quyết không tha cho ngươi!
Lữ Thượng hung hăng lao tới Trầm Tường như tia chớp, đánh ra một quyền. Một cỗ chân khí mạnh mẽ từ cánh tay tràn ra, va chạm không khí phát ra tiếng vang kịch liệt, mặt đất liền bị quyền phong tước mất một lớp dày đặc.
Đây chính là lực lượng của Chân Võ Cảnh cửu đoạn, mạnh hơn Trầm Tường rất nhiều lần.
Mọi người thấy một quyền cuồng bạo của Lữ Thượng đều cho rằng Trầm Tường sẽ chết. Ngay lúc bọn họ tưởng Trầm Tường bị đánh thành thịt nát, Trầm Tường cũng đưa ra nắm đấm, giống như tia chớp đánh tới, uy lực cũng vô cùng mạnh mẽ. Chân khí cương phong nương theo quyền kình bộc phát, phá tan mặt đất thành từng mảnh.
Trầm Tường không phải là Chân Võ Cảnh nhị đoạn sao? Sao bây giờ lại có lực lượng của Chân Võ Cảnh cửu đoạn!
Trầm Tường vốn định né tránh, nhưng lúc này hắn cảm giác được cánh tay trái tuôn ra một cỗ lực lượng vô cùng mạnh mẽ. Đây là Long Tuyết Di truyền tới. Trước đó Long Tuyết Di đã nói, khi cần thiết có thể cho Trầm Tường mượn lực lượng. Chỉ là hắn không ngờ nó lại cường đại đến vậy, ép thẳng tới cảnh giới Chân Võ Cửu đoạn!
Hai cỗ chân khí hùng hậu va vào nhau, xung kích ra một cơn cuồng phong bạo ngược, bùng lên tia sáng chói mắt. Cả tòa sơn cốc bắt đầu lay động mãnh liệt, trên sân luận võ cũng tràn đầy khe nứt.
Trầm Tường và Lữ Thượng đều bị lực lượng va chạm đánh bay. Hai người đều phun ra một trận máu tươi. Lữ Thượng là do không ngờ Trầm Tường có thể dùng lực lượng ngang nhau để phản kích, nên không phòng bị, bị lực lượng trùng kích.
Còn lực lượng của Trầm Tường là do Long Tuyết Di cho mượn. Thân thể của hắn vẫn chỉ là như vậy, đối mặt với lực lượng kia, căn bản không cách nào chống đỡ.