Chương 223
Dã Tâm
Chương 223: Dã Tâm
Nhìn những miếng thịt quả đỏ mọng như cà chua, mùi thơm kỳ dị lan tỏa, đám người Cổ Đông Thần đều sinh lòng ham muốn thưởng thức vật phẩm từ U Minh Vực này.
Mỗi người một khối, bọn họ ăn xong trong vài lần, không ai không tán thưởng hương vị tuyệt vời của loại quả này. Đang lúc họ luân phiên khen ngợi, đột nhiên cả kinh, lập tức ngồi xếp bằng, điều động năng lượng của Địa Tâm Thần Quả lưu chuyển trong cơ thể.
Trầm Tường cũng muốn xem Địa Tâm Thần Quả có công hiệu thế nào với người cảnh giới Niết Bàn. Nhân lúc tam đại cự đầu tiêu hóa lợi ích từ thần quả, hắn lặng lẽ rời đi, định đến Dược Vương Sơn tìm Lữ gia tính sổ!
Trầm Tường đến vũ viện của đám Vân Tiểu Đao, chỉ thấy Vân Tiểu Đao và Chu Vinh đang bận rộn chuyển đồ.
– Tà Nhãn Long đâu?
Trầm Tường hỏi. Hắn và ba người Vân Tiểu Đao đã mấy tháng không gặp, dĩ nhiên phát hiện chân khí trong cơ thể họ hùng hậu hơn rất nhiều. Hắn thầm đoán, mấy gã này chắc chắn có kỳ ngộ gì đó.
Vân Tiểu Đao thấy Trầm Tường trở về,放下 vật trong tay, chạy tới cười lớn:
– Trầm đại ca, ngươi thật là bạo tay, lập tức giết chết nhiều Chân Võ Cảnh như vậy.
Trước đó Vân Tiểu Đao nghe tin tức đó đã rất kích động, nhưng giờ hắn vẫn chút lo lắng cho Trầm Tường. Phải biết những Chân Truyền đệ tử bị phế kia, đại đa số đều xuất thân từ gia tộc lợi hại.
Chu Vinh chạy tới, cười nói:
– Trầm Tường, ngươi ở trong Huyền Vũ Huyền Cảnh chiếm được không ít đồ tốt, có định bán ra không? Nể mặt chúng ta là bạn tốt, ta nhất định cho ngươi giá vừa ý.
Vân Tiểu Đao đạp hắn một cước, quát lên:
– Đi mẹ mày, đồ béo mập chuyên ám người quen! Càng là người quen với ngươi, càng bị ngươi cắt máu đến mức kinh người.
Lúc này Từ Vĩ Long trở về, thấy Trầm Tường ở đây liền đi tới, nở nụ cười cứng ngắc:
– Còn tưởng ngươi sẽ trốn cả đời chứ!
– Ngươi nói cái gì? Ta mới không sợ bọn chúng!
Trầm Tường cười nói.
– Ha ha, giờ ta cũng muốn bắt ngươi lại. Tiêu Diêu Tiên Hải, Chân Vũ Môn cùng Thú Vũ Môn đều treo giải thưởng cho ngươi, mỗi môn phái một triệu tinh thạch. Hơn nữa, các gia tộc có Chân Truyền đệ tử bị phế tu vi cũng không kém, giờ ngươi là giá trị ngàn vạn tinh thạch!
Chu Vinh cười lớn.
Trong lòng Trầm Tường chấn động, tổng cộng ngàn vạn tinh thạch treo giải thưởng! Điều này khiến hắn động tâm, nhưng nghĩ lại cũng hợp lý. Dù sao hắn đã phế hơn trăm Chân Truyền đệ tử, các gia tộc kia đều ra tay, gộp lại có con số này cũng rất bình thường.
– Một tháng trước, rất nhiều người đã chia thành từng tiểu đội, coi ngươi như thú săn. Ngươi phải cẩn thận một chút! Ta nghĩ không lâu nữa, Thiên Môn Thành sẽ trở nên cực kỳ náo nhiệt, rất nhiều người đang chờ ngươi ở bên ngoài.
Từ Vĩ Long nói.
Vân Tiểu Đao hừ một tiếng:
– Chưa hết đâu, thậm chí có cả bộ phận gia tộc loại nhỏ và một số tổ chức ám sát đang nhìn chằm chằm ngươi! Bất quá Trầm đại ca thủ đoạn của ngươi có thừa, hẳn là không sợ những thứ này đâu!
Trầm Tường cười hì hì:
– Chỉ cần câu nói kia của Chưởng Giáo còn đó, ta sẽ không có gì phải sợ!
Nếu kẻ truy sát Trầm Tường có thực lực cao hơn hắn quá nhiều, Trưởng Lão Viện của Thái Vũ Môn sẽ xuất động. Sức mạnh như vậy, bao nhiêu gia tộc cũng không đủ để diệt. Hiện tại chỉ là một số thế lực nhỏ đang ủng hộ các tiểu đội đến giết Trầm Tường.
– Giờ các ngươi đều rất bận sao?
Trầm Tường hỏi.
– Không tính quá bận. Việc phân phối vũ viện không liên quan đến chúng ta, chúng ta chỉ đang đợi kết quả phân phối. Sau đó sẽ trực tiếp đến vũ viện kia, việc cải biến tình hình vũ viện là nhiệm vụ của đệ tử ngoại viện.
Vân Tiểu Đao cười nói.
Trầm Tường lấy ra ba mảnh Địa Tâm Thần Quả. Hắn và đám Vân Tiểu Đao sống cùng nhau lâu năm, biết họ là những người đáng giá kết giao, nên cũng không khách khí, đưa thần quả cho họ ăn.
– Đây là đồ tốt đấy!
Chu Vinh xoa tay, hai mắt tỏa sáng.
Trầm Tường cười nói:
– Lão Chu, nếu ngươi muốn ăn, phải giúp ta làm một chuyện.
– Nói đi!
Chu Vinh đồng ý ngay.
– Giúp ta điều tra nội tình của Lữ gia cho rõ ràng.
Trầm Tường hạ giọng nói.
Chu Vinh vừa nghe liền gật đầu. Vân Tiểu Đao và Từ Vĩ Long nhìn nhau, biết Trầm Tường có khả năng lại muốn làm một chuyện động trời, trong lòng thầm giật mình.
– Tiểu Đao, Tà Nhãn Long! Cho đến nay các ngươi đều nỗ lực để tiếp nhận gia tộc, cạnh tranh trong gia tộc các ngươi cũng rất tàn khốc, anh em ruột thịt còn lừa dối lẫn nhau, các ngươi không cảm thấy mệt sao?
Trầm Tường cười dài nói.
– Trầm đại ca, ngươi có gì cứ nói thẳng là được!
Vân Tiểu Đao nghiêm mặt nói:
– Lão tử đã chán ghét từ lâu, giờ cảm thấy trong gia tộc là nơi buồn nôn nhất, vẫn là ở đây sảng khoái hơn.
Từ Vĩ Long cũng gật đầu:
– Nếu không có chuyện gì, ta lười quay về lắm! Ta vốn không muốn tranh đoạt địa vị trong gia tộc, nhưng có mấy người nghĩ ngươi sẽ tranh, lo lắng ngươi uy hiếp họ, nên buộc ngươi phải đấu với họ. Bằng không, ngươi chết thế nào cũng không biết!
Chu Vinh cũng thở dài. Con cháu trong những đại gia tộc này đều có cảm nhận tương tự.
Trầm Tường cười nói:
– Các ngươi có nghĩ tới việc thành lập một thế lực của riêng mình không?