Trước
Sau

Chương 22

Dược Gia

Chương 22: Dược gia

Tiết Minh cùng Tiết Chí Lượng gật đầu. Dù trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng họ cũng không dám hỏi lại. Dù sao đây cũng là chuyện bất lịch sự, huống chi người ta vừa mới cứu họ.

– Những người áo đen này lai lịch ra sao? Tại sao lại muốn ám sát hai vị?

Trầm Tường nhìn ba người áo đen đang nằm trọng thương trên mặt đất.

Tiết Minh đáp:

– Là sát thủ! Không rõ thuộc tổ chức nào, nói chung thực lực của bọn chúng đều ở Phàm Võ Cảnh năm tầng. Trên đường đến đây, chúng ta đã từng gặp qua một lần.

Tiết Minh và Tiết Chí Lượng đã chém giết ba tên còn lại, nhưng không tìm thấy gì trên người chúng. Bọn họ cũng không định tra khảo từ miệng đối phương, bởi vì những sát thủ này đều trải qua huấn luyện đặc thù, dù chết cũng không mở miệng.

– Trầm đại ca, ngươi đã tiến vào Phàm Võ Cảnh tầng sáu! Bằng không sẽ không thể ung dung giết chết hai tên hắc y nhân như vậy!

Tiết Minh nhớ lại cảnh Trầm Tường đột ngột xông tới, trong nháy mắt thuấn sát hai tên hắc y nhân, không khỏi rùng mình một cái. Lúc này, hắn tràn đầy kính phục đối với Trầm Tường. Dù Trầm Tường không lớn hơn họ là bao, nhưng thực lực lại mạnh hơn họ rất nhiều.

Trầm Tường mỉm cười gật đầu:

– Vừa mới đột phá!

Trầm Tường thả chân khí chi hỏa thiêu đốt những thi thể kia, khiến Tiết Minh và Tiết Chí Lượng hơi kinh hãi. Chân khí chi hỏa, đó chính là hỏa diễm luyện đan. Lúc này, bọn họ mới hiểu được vì sao Trầm Tường lại dám tiếp lời khiêu chiến của thiên tài Dược gia.

Tiết Chí Lượng đầy mặt xấu hổ nói:

– Trầm đại ca, thật không ngờ ngươi vẫn ẩn giấu thực lực. Trước đó ta vẫn xem thường ngươi, xin tha thứ!

Trầm Tường lắc đầu cười nói:

– Không sao. Dù sao thế giới này thực lực là trên hết. Đúng rồi, Tiên Tiên có tới tham gia tiệc rượu không?

Tiết Minh cười nói:

– Việc ngươi tỷ thí với thiên tài Dược gia là do nàng chủ động, nàng mà không tới thì sao được? Chẳng trách tiểu nha đầu này một lòng hướng về Trầm đại ca, lại còn tràn đầy tự tin.

Trầm Tường á khẩu không trả lời. Hắn không nghĩ Tiết Tiên Tiên thật sự lại để thiên tài Dược gia tới khiêu chiến mình. Trước đó hắn chỉ nói vậy thôi, nào ngờ lại nhanh như vậy.

Trầm Tường cùng Tiết Minh, Tiết Chí Lượng vừa trò chuyện, vừa tiến về phía Ngọa Hổ thành.

– Trầm đại ca, thiên tài Dược gia kia cực kỳ giảo hoạt. Dù thực lực ngươi mạnh, nhưng người đưa ra lời khiêu chiến là hắn. Nhất định hắn sẽ so đấu luyện đan với ngươi. Tuy nhiên, thực lực của hắn cũng không kém, vẫn là một ẩn số.

Tiết Minh nói.

Tiết Chí Lượng gật đầu:

– Ta đã gặp gã kia, vô cùng ngạo mạn. Lần trước đến Tiết gia chúng ta, hắn còn tà mị nhìn Tiết Tiên Tiên tiểu muội. Những người khác hắn chẳng để vào mắt, nhưng hắn luyện đan rất xuất sắc. Tộc trưởng cùng các trưởng lão đều phải nhẫn nhịn, nên bọn họ muốn tác hợp Tiên Tiên với gã kia.

Trầm Tường sớm nghe nói về thiên tài Dược gia kia, một kẻ coi thường ai, vô cùng kiêu ngạo. Nhưng nhiều người vẫn cho rằng điều đó là đương nhiên, dù sao hắn cũng là một luyện đan sư trẻ tuổi hiếm có.

Phía trước là Ngọa Hổ thành náo nhiệt, huyên náo. Trầm Tường và hai người Tiết Minh chợt thấy xa xa có một đoàn xa mã chậm rãi tiến vào thành. Đoàn xe này rất lớn, gồm năm chiếc xe ngựa xa hoa, mỗi chiếc đều do tám con tuấn mã kéo. Trước sau đoàn xe có một số đại hán cưỡi tuấn mã, uy phong lẫm lẫm, mặt đầy sát khí, nhìn là biết ngay hộ vệ.

– Là người Dược gia, quả nhiên không giống người thường!

Trầm Tường nói. Hắn thấy trên xe ngựa có chữ “Dược” rất lớn, còn trên trang phục của hộ vệ cũng có chữ “Dược”. Tác phong của Dược gia luôn kiêu căng như vậy.

– Ba người kia, mau xưng tên ra! Bằng không chúng ta sẽ coi các ngươi là sát thủ mà xử lý!

Một tiếng quát chói tai vang lên từ trong đoàn xe.

Điều này khiến Trầm Tường cùng hai người Tiết Minh không vui. Đúng lúc họ định đáp lời, một thanh trường kiếm như mũi tên, phá không mà đến. Trên kiếm đầy chân khí, bay thẳng về phía Trầm Tường.

Trầm Tường nhanh chóng bước ra vài bước, tay như long trảo, chớp nhoáng vươn ra, vững vàng nắm lấy thanh kiếm bay tới. Một cỗ kình khí nổ tung, Trầm Tường chỉ cần cánh tay khẽ chấn động, đã ngăn trở chân khí trên thanh kiếm tuôn ra. Hắn vững như Thái Sơn đứng tại chỗ.

Trầm Tường lạnh giọng nói:

– Ta là Trầm Tường, người Trầm gia! Các ngươi là ai? Mau xưng tên ra, bằng không ta sẽ coi các ngươi là sát thủ mà xử lý!

Tiết Minh và Tiết Chí Lượng cả kinh. Trầm Tường rõ ràng đang gây hấn với đoàn xe Dược gia. Phải biết Dược gia phái rất nhiều cao thủ bảo vệ thiên tài của họ. Chiêu kiếm vừa rồi đã khiến Tiết Minh và Tiết Chí Lượng run rẩy. Nếu là họ, chắc chắn không đỡ được.

– Tiểu Tường ca!

Trong lúc hai bên trầm mặc, từ trong đoàn xe vang lên một tiếng gọi khẽ dễ nghe. Một đạo thân ảnh yểu điệu bỗng nhiên bay tới, tốc độ nhanh đến mức người thường không thể nhìn rõ khuôn mặt.

Nhưng Trầm Tường lại thấy rõ. Đó là Tiết Tiên Tiên. Khinh công của nàng đã đạt đến mức lô hỏa thuần thanh, ngay cả Trầm Tường cũng không khỏi kinh thán.

Tiết Tiên Tiên nhẹ nhàng lướt qua, một hơi bay chừng trăm trượng, dừng trước mặt Trầm Tường, cười nói:

– Tiểu Thất, tiểu Bát, các ngươi cũng ở đây!

Sắc mặt Tiết Minh và Tiết Chí Lượng đều hơi hừ nhẹ. Tiết Minh nói:

– Tiểu nha đầu, đừng gọi chúng ta như thế trước mặt người ngoài, làm chúng ta mất mặt.

Tiết Tiên Tiên le lưỡi nhìn bọn họ, sau đó khẽ cười duyên, gò má lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ, vô cùng mỹ lệ, rung động lòng người.

Trầm Tường nắn nắn khuôn mặt xinh đẹp của Tiết Tiên Tiên, cười nói:

– Sao nàng lại ở chung một chỗ với đối thủ của phu quân tương lai? Vừa nãy ta suýt chút nữa bị đám người kia giết chết.

Tiết Tiên Tiên nhíu mũi, cười duyên nói:

– Ta biết mà, tiểu Tường ca rất lợi hại. Vừa nãy một kiếm kia là trưởng lão Dược gia đánh ra.

Trầm Tường hồi tưởng lại cỗ chân khí vừa rồi, quả thực vô cùng khủng bố, ít nhất là Phàm Võ Cảnh tầng bảy. Tuy nhiên, do tu luyện Ngũ hành chân khí, hắn có thể ung dung đỡ lấy.

Đoàn xe Dược gia đã dừng lại. Một vài người bước xuống từ một chiếc xe ngựa, dường như đang chờ Trầm Tường qua.

– Tiểu Tường ca, chúng ta qua chứ!

Tiết Tiên Tiên nhẹ giọng nói.

– Không cần thiết.

Trầm Tường lạnh lùng nhìn đoàn xe kia. Nhớ lại chiêu kiếm vô tình vừa rồi, trong lòng hắn có chút tức giận. Nếu là người bình thường, chẳng phải đã chết oan sao?

– Tiểu bối Trầm gia, còn không mau tới hành lễ cho trưởng bối Dược gia!

Người bên kia chờ không được, la lớn.

– Ta mới không hành lễ cho kẻ muốn giết ta. Hơn nữa, tộc quy Trầm gia cũng không nói vãn bối Trầm gia nhất định phải hành lễ cho trưởng bối Dược gia!

Trầm Tường lạnh lùng đáp.

Tiết Minh và Tiết Chí Lượng nhất thời bội phục không ngớt. Lại dám chống đối người Dược gia như vậy, hơn nữa còn ngay trước mặt trưởng lão Dược gia!

– Hừ, một kẻ bất lực múa mép khua môi mà thôi. Chúng ta tiếp tục đi!

1,458 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 22: Dược Gia — Mê Tiên Hiệp