Trước
Sau

Chương 219

Ngũ Hành Huyền Nguyên Đan (1)

Chương 219: Ngũ Hành Huyền Nguyên Đan (1)

Long Tuyết Di gật đầu như gà con mổ thóc, nàng chỉ muốn nếm thử mùi vị.

Trầm Tường ngồi trên mặt đất, bóc lớp vỏ bên ngoài, lộ ra phần thịt quả màu đỏ, trông tựa như cà chua. Long Tuyết Di há miệng thật to, đưa đầu tới gần, cắn một miếng.

Đừng xem nàng là tiểu nha đầu, ăn uống cực kỳ nhanh chóng. Trầm Tường chỉ vừa chớp mắt, miệng nàng đã ngừng động. Nàng nhíu mày, vẻ mặt suy tư, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào trái Địa Tâm Thần Quả to lớn kia.

– Mùi vị thế nào?

Trầm Tường cười hỏi.

Long Tuyết Di liếm môi, nhỏ giọng nói:

– Vừa nãy người ta ăn quá nhanh, vẫn… vẫn chưa nhận ra mùi vị. Cho người ta cắn thêm một miếng nữa, một trái cây to lớn như vậy, cho ta cắn một miếng nữa thì ngươi cũng còn rất nhiều mà!

Trầm Tường cười cười, nắn nắn khuôn mặt nàng:

– Được rồi, cho ngươi cắn thêm một miếng!

Long Tuyết Di vui vẻ, lại há miệng cắn một miếng. Lần này nàng chậm rãi nhai nuốt, ăn rất “tỉ mỉ”, nhưng cuối cùng vẫn nuốt xuống bụng.

– Ăn thật ngon, lại cho ta cắn thêm một miếng!

Long Tuyết Di thấp giọng nói, chớp mắt nhìn chằm chằm vào Địa Tâm Thần Quả.

Trầm Tường bất đắc dĩ lắc đầu, lấy ra một thanh trường kiếm, chia trái cây làm đôi. Hắn thấy trong quả có một hạt to bằng nắm đấm, trông tựa như một khối bảo thạch đang thiêu đốt liệt hỏa bên trong, vô cùng mỹ lệ.

– Một người một nửa, đừng hỏi ta nữa, nghe chưa!

Trầm Tường thu hạt lại, định giữ lại sau này nếu có cơ hội sẽ trồng. Ban đầu hắn vốn không định cho Long Tuyết Di, nhưng không ngờ quả lại lớn như vậy, nên hắn cũng hào phóng chia cho nàng một nửa. Sau đó, từ nửa phần của mình, hắn cắt ra vài mẩu nhỏ. Hắn không thể ăn hết một lúc, muốn dành cho Bạch U U và Tô Mị Dao nếm thử.

Long Tuyết Di không ngờ Trầm Tường lại hào phóng như vậy, khiến nàng thầm vui vẻ. Nàng nhìn Trầm Tường, nở nụ cười ngọt ngào. Sau một hồi vật lộn nội tâm, nàng đưa ra một quyết định khó khăn: chia nửa phần của mình làm đôi, trả lại cho Trầm Tường một nửa.

– Trả lại ngươi, ta không cần nhiều vậy. Ta đã nói rồi, ta chỉ muốn nếm thử mùi vị thôi.

Long Tuyết Di cười ngọt ngào, nhưng ánh mắt lại tràn đầy vẻ không muốn rời, dáng vẻ vô cùng buồn cười.

Trầm Tường không ngờ “bánh bao thịt đánh chó” lại có ngày quay về. Tiểu Long này còn cho hắn hơn một nửa, thử mùi vị cũng nhiều quá đi!

– Hừ, lãng phí bản tọa có ý tốt, dĩ nhiên cho Tiểu Long này nhiều như vậy!

Thái Cổ Hỏa Thú hừ lạnh. Hắn cũng ăn một quả, tuy quả rất lớn nhưng vẫn chưa đủ nhét đầy hàm răng hắn.

Trầm Tường cắt Địa Tâm Thần Quả thành từng khối như cắt dưa hấu, chậm rãi thưởng thức. Trong giới chỉ, Tô Mị Dao và Bạch U U cũng đang làm vậy. Việc Trầm Tường nhớ đến các nàng khiến lòng họ rạo rực vui vẻ.

Trầm Tường ăn liên tiếp vài khối. Hắn không ngờ Địa Tâm Chi Hỏa dựng dục ra Địa Tâm Thần Quả lại có vị lạnh lẽo trong veo, tuyệt hảo khiến hắn lưu luyến khó quên. Hắn muốn ăn thêm vài khối nữa, nhưng nghĩ đến việc phải dành cho bằng hữu và sư đệ, lại nghĩ đến việc sau này luyện đan có thể dùng tới, nên kìm lại.

Sau khi ăn xong một lúc, đan điền Trầm Tường nóng lên. Một cỗ lực lượng kỳ dị, nóng bỏng đột ngột bốc lên trong cơ thể, dâng tới tứ chi bách hải. Ban đầu khiến hắn khó chịu, nhưng về sau lại vô cùng thoải mái, như được gió mát thổi tới.

Sau khi ăn Địa Tâm Thần Quả, Trầm Tường cùng Bạch U U đều nhắm mắt hưởng thụ cảm giác dễ chịu do dòng nước ấm mang lại. Chỉ có Long Tuyết Di vẫn từng ngụm từng ngụm ăn. Nàng tu luyện Thần Đạo, chỉ có thể chuyển hóa lực lượng thành thần thức để tăng cường thần hồn, nên không cảm nhận được lợi ích cho thân thể, chỉ cảm thấy ăn rất ngon.

Khi Trầm Tường tỉnh lại, đã là mười ngày sau. Hắn không ngờ một khối Địa Tâm Thần Quả nhỏ bé lại có tác dụng lớn như vậy, khiến thân thể hắn tăng tiến rất nhiều.

– Mị Dao tỷ, U U tỷ, trong thân thể ta có một loại năng lượng kỳ quái, tựa như màu vàng kim nhạt!

Trầm Tường quan sát nội tâm, kinh ngạc phát hiện ra điều này, vội vàng hỏi.

– Ngươi đã tiến vào Tiên Ma Thân Thể đoạn thứ hai! Tác dụng của Địa Tâm Thần Quả đối với ngươi rất lớn, nhưng đây là chuyện tốt!

Tô Mị Dao kinh ngạc nói.

Bạch U U nói:

– Chúng ta chỉ tu luyện hai ngày đã luyện hóa Địa Tâm Thần Quả, ngươi dùng đến mười ngày, chứng tỏ thân thể ngươi hiện tại vẫn rất yếu. Có thể hấp thu đầy đủ năng lượng của thần quả, chỗ tốt rất rõ ràng.

– Đây cũng là thần quả, đối với các tỷ hẳn cũng có tác dụng không nhỏ chứ?

Trầm Tường nghi vấn. Thần quả là dược liệu cấp bậc rất cao.

– Chúng ta ăn ít, hơn nữa không thể hấp thu đầy đủ. Nếu phối hợp với các dược liệu khác luyện chế thành đan dược, công hiệu nhất định rất lớn. Đây đúng là thần quả, là loại dược liệu có thể luyện chế ra Thần Đan!

Tô Mị Dao khiến Trầm Tường thầm kinh hãi. Hắn vẫn còn giữ lại hạt, nhất định phải bồi dưỡng ra một gốc cây như vậy.

Một trái cây cần hai tay Trầm Tường mới ôm xuể, họ chỉ ăn một miếng nhỏ đã thu được nhiều lợi ích như vậy. Nếu ăn nhiều hơn, hiệu quả càng không thể tính toán đơn giản. Trầm Tường thầm kinh hãi, còn Long Tuyết Di thì vẻ mặt thỏa mãn, vô cùng hài lòng. Đây là lần đầu tiên Trầm Tường thấy nàng có dáng vẻ đã ăn no nê như vậy.

– Tiểu tử, bản tọa chờ ngươi trở lại! Ngươi không được làm bản tọa thất vọng!

Thái Cổ Hỏa Thú trầm giọng nói.

Trầm Tường gật đầu:

– Vậy ta cáo từ, ta nhất định sẽ tới cứu ngươi!

Mang theo Long Tuyết Di, Trầm Tường đi theo đường cũ trở về. Thái Cổ Hỏa Thú phát ra từng đợt hống khiếu, như tiễn biệt bọn họ. Long Tuyết Di cứ đi một đoạn lại quay đầu nhìn lại, vẻ mặt không muốn rời, vẫn còn nhớ món Địa Tâm Thần Quả của Thái Cổ Hỏa Thú.

– Tiểu nha đầu, đừng nghĩ, sớm muộn gì ta cũng sẽ trồng ra một cây!

Trầm Tường sờ đầu nàng nói.

– Không biết phải đến năm nào tháng nào mới được ăn!

Long Tuyết Di liếm lưỡi, hóa thành một đạo bạch quang bám vào cánh tay hắn.

Trầm Tường đi tới cửa động, nhìn hai bên vực sâu. Hắn nhớ Thái Cổ Hỏa Thú từng nói, dưới vực sâu này quả thật có một số sinh mệnh, nhưng đều ở hai đầu sâu xa của tuyệt vực. Những thứ đó vô cùng nguy hiểm, hắn căn dặn Trầm Tường tuyệt đối không được đi vào.

1,336 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 219: Ngũ Hành Huyền Nguyên Đan (1) — Mê Tiên Hiệp