Trước
Sau

Chương 217

Hỏa Thú: Chuyện Cũ

Chương 217: Chuyện cũ của Hỏa thú

Trầm Tường nhất thời phát ra tiếng gào thét, hắn từng chứng kiến tận mắt cảnh Ngô Thiên Thiên dung hợp Lam Tinh Hỏa Hồn. Nỗi thống khổ ấy, hắn vẫn còn nhớ rõ mồn một, nhưng xem người khác chịu đựng thì một đằng, còn tự mình trải qua lại là một nẻo khác.

Lúc này, hắn lăn lộn trên mặt đất, miệng không ngừng tru lên.

Hắn cảm giác như thân thể bị hai tấm sắt nóng rực dán chặt, ngọn lửa xuyên thấu da thịt, xâm nhập vào trong cơ thể tàn phá bừa bãi, muốn thiêu hủy hắn.

– Ổn định tinh thần, vận chuyển Chu Tước Thần Công!

Tô Mị Dao vội vàng hô lớn. Lúc này, nàng cùng Bạch U U đều vô cùng khẩn trương. Trầm Tường có thể dung hợp Thiên Dương Hỏa Hồn, không nghi ngờ gì sẽ trở nên cường đại hơn, đặc biệt là trong lĩnh vực luyện đan, năng lực của hắn sẽ càng thêm đáng gờm.

Vận chuyển Chu Tước Thần Công, lực lượng nóng bức trong cơ thể Trầm Tường điên cuồng tràn vào bên trong Chu Tước Thú Tượng. Đồng thời, hắn vận chuyển Thái Cực Hàng Long Công, gia tốc luyện hóa sức mạnh tràn vào cơ thể, đẩy nhanh quá trình dung hợp Thiên Dương Hỏa Hồn.

Ba ngày ba đêm trôi qua, Trầm Tường vẫn liên tục lăn lộn trên mặt đất, yết hầu đau rát như muốn nát. Âm thanh của hắn càng lúc càng yếu ớt, nỗi thống khổ cũng chậm rãi giảm bớt.

Hắn cảm giác toàn thân từ trên xuống dưới, kể cả huyết dịch, đều ẩn chứa một loại năng lượng mãnh liệt. Loại năng lượng này có thể tùy ý phóng thích ra một thứ hỏa diễm cường hãn, lợi hại hơn Chu Tước Chi Hỏa mà hắn tu luyện trước kia rất nhiều lần!

Thiên Dương Hỏa Hồn đã hòa tan vào thân thể hắn, hòa vào linh hồn, trở thành một bộ phận không thể tách rời. Nó dung hợp cùng Hồn Anh trong ý thức hải của hắn. Tuy đã trải qua nỗi đau đớn khó quên, nhưng cũng mang lại cho hắn vô số lợi ích.

Hắn nhìn Chu Tước Thú Tượng, thấy bên trong thậm chí đã có mười hạt chân nguyên phát sáng. Trước kia hắn tu luyện Thanh Long Thú Tượng, nhưng giờ đây lại là Chu Tước Thú Tượng trước tiên sáng lên mười hạt. Điều này chứng tỏ, khi dung hợp Thiên Dương Hỏa Hồn, hắn đã thu được lượng lớn chân khí Hỏa thuộc tính, toàn bộ áp súc vào bên trong Chu Tước Thú Tượng.

Sau một phen thống khổ sống không bằng chết, Trầm Tường cuối cùng cũng tìm được chút an ủi. Hắn rất muốn dùng một lò luyện đan tầm thường để thử nghiệm luyện chế Trúc Cơ Đan, xem Thiên Dương Hỏa Hồn mang lại cho hắn lợi ích lớn đến đâu.

Tuy nhiên, vấn đề hiện tại của hắn là làm sao để thoát khỏi nơi này. U Minh Vực này rất sâu, lại có một cỗ hấp lực kỳ dị khiến Trầm Tường khó lòng dùng Chu Tước Hỏa Dực để bay lên.

– Ta hiện tại đã khá hơn rồi, trong vòng năm ngàn năm ta sẽ đến cứu ngươi ra.

Trầm Tường hít một hơi sâu, khuôn mặt tràn đầy vui mừng. Rốt cuộc hắn cũng có được Hỏa Hồn mà hắn hằng mong đợi.

– Đại sư tử, bây giờ ngươi phải làm sao đưa chúng ta đi lên đây?

Long Tuyết Di hỏi.

Thái Cổ Hỏa Thú đáp:

– Sở dĩ phía dưới có một cỗ hấp lực, là do bản tọa tản mát ra nhiệt khí và âm khí hỗn hợp lại với nhau mà sinh ra. Hiện tại hắn đã nhận được Thiên Dương Hỏa Hồn bản tọa ban cho, sẽ không bị cỗ hấp lực này hút xuống nữa. Nếu như dựa vào ngươi mà vẫn không lên được, thì ngươi còn quá yếu.

Lúc này, Trầm Tường đương nhiên có thể bay lên. Mặc dù không dựa vào Long Tuyết Di, nhưng chỉ cần dùng Chu Tước Hỏa Dực, hắn cũng có thể bay lên. Huống chi hiện tại Chu Tước Thú Tượng của hắn đã có mười hạt chân nguyên phát sáng, Chu Tước Chân Khí vô cùng hùng hậu, đã đạt đến trình độ Chân Võ Cảnh nhị đoạn.

Trầm Tường gật đầu:

– Nếu là như vậy, thì càng thêm dễ dàng!

Thái Cổ Hỏa Thú cúi đầu nhìn Trầm Tường, nói:

– Bây giờ ngươi muốn đi sao? Ngươi có muốn biết vì sao bản tọa lại bị vây khốn ở chỗ này không?

Thái Cổ Hỏa Thú bị nhốt quá lâu, nay thấy có người đến, hơn nữa lại là người mang lại cho hắn hy vọng lớn, nên không khỏi muốn nói nhiều. Hắn bị vây khốn ở đây thật sự là quá lâu, từ tiếng gào thét của hắn trước kia cũng có thể nghe được sự bi thương tịch mịch.

Trầm Tường gật đầu, hắn nằm xuống mặt đất, đầu gối lên tảng đá lạnh như băng, nhìn Thái Cổ Hỏa Thú nói:

– Ta hiện tại cũng không vội đi, cũng muốn nghe chuyện cũ của ngươi một chút.

Kỳ thực, hắn muốn biết người phong ấn hắn là ai.

Thái Cổ Hỏa Thú thở dài một tiếng, liền thao thao bất tuyệt kể lại. Đó là một sự việc rất lâu về trước, hắn đã không nhớ rõ bao nhiêu năm tháng, chỉ biết là khi đó hắn dựa vào Thiên Dương Hỏa Hồn vừa mới sinh ra, vì không ngừng tăng cường thực lực, hắn đã đi xuống khe nứt sâu không thấy đáy này, tìm kiếm Địa Tâm Chi Hỏa trong truyền thuyết.

Hắn tìm thấy Địa Tâm Chi Hỏa, cắn nuốt nó, sau đó liền ngủ say ở nơi này. Khi tỉnh dậy, nơi này trở nên âm khí nặng nề, hơn nữa còn ù ù cạc cạc xuất hiện một người, bày ra một đống lớn cấm chế, vây khốn hắn ở đây, nói là để trừng phạt hắn vì đã thôn phệ Địa Tâm Chi Hỏa.

– Hừ, bản tọa thôn phệ căn bản không phải Địa Tâm Chi Hỏa, bằng không ai cũng giữ không nổi ta! Bản tọa nhiều lắm chỉ là thôn phệ hỏa diễm mà Địa Tâm Chi Hỏa tản mát ra mà thôi!

Thái Cổ Hỏa Thú phẫn nộ nói.

– May mắn là nơi này còn có một cây Địa Tâm Thần Thụ, rất nhanh sẽ kết quả!

Long Tuyết Di ở bên cạnh đang ăn đan dược, nghe được liền nhảy lên, hai mắt tỏa sáng:

– Trái cây ở đâu? Là quả gì?

Trầm Tường vỗ đầu nàng một cái, cười nói:

– Cả ngày chỉ biết ăn thôi, một ngày nào đó ngươi sẽ biến thành một con phì long.

Thái Cổ Hỏa Thú hơi di chuyển thân thể to lớn, chỉ thấy ở một góc bên cạnh có một gốc cây đại thụ lá đỏ cao hơn ba trượng. Có thể rõ ràng thấy trên cây to có bốn vật bị ngọn lửa bao quanh, đó chính là Địa Tâm Thần Thụ mà Thái Cổ Hỏa Thú nhắc tới.

– Các ngươi nhìn thấy chỉ là bộ phận cao nhất của cây này mà thôi. Cây này xuyên qua rất nhiều tầng mới sinh trưởng tới, Địa Tâm Chi Hỏa vẫn ở phía dưới. Bản tọa ăn đi chỉ là Địa Tâm Chi Hỏa nương theo trên ngọn cây này mà đến.

Âm thanh của Thái Cổ Hỏa Thú tràn đầy oan khuất. Bị oan khuất vây khốn ở đây nhiều năm, khiến hắn phẫn hận không ngừng.

Cặp mắt xinh đẹp của Long Tuyết Di lập loè ánh sáng, gắt gao nhìn chằm chằm vào trái cây sắp thành thục kia, đầu lưỡi liếm môi, bộ dáng giống như bị đói bụng mấy tháng.

– To con, có thể chia cho ta một cái không?

Long Tuyết Di ngọt ngào nói, dùng ánh mắt khiến người ta không thể kháng cự, nhìn chằm chằm vào Thái Cổ Hỏa Thú.

– Tiểu Long, bản tọa có ngày hôm nay đều tại Hoàng Long Tộc các ngươi cho. Bản tọa tới đây tìm kiếm Địa Tâm Chi Hỏa là do một gia hỏa trong Hoàng Long Tộc ngươi mách bảo, sau khi bản tọa ngủ say tỉnh lại liền bị phong ấn. Gia hỏa phong ấn bản tọa kia hình như cũng có quan hệ cùng các ngươi.

Thái Cổ Hỏa Thú đặt mông ngồi xuống, chặn trước Địa Tâm Thần Thụ.

– Thật hẹp hòi!

1,476 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 217: Hỏa Thú: Chuyện Cũ — Mê Tiên Hiệp