Trước
Sau

Chương 212

Nội Cung

Chương 212: Nội gian

Trầm Tường đi theo sau ba người Cổ Đông Thần, dọc đường chạy trốn qua một dòng sông lớn. Trên đường, ba người Cổ Đông Thần mới biết Trầm Tường đã phế bỏ hơn trăm đệ tử Chân Võ Cảnh, trong đó có cả Thái Vũ môn. Đối với chuyện này, bọn họ cũng chẳng thể nói gì, ngay cả chưởng giáo của Chân Vũ môn và Thú Vũ môn hắn cũng dám giết, thì việc phế bỏ vài tên Chân Võ Cảnh đáng là gì?

– Tiêu Dao Tiên Hải kia có lai lịch gì? Hình như rất lợi hại a!

Trầm Tường hỏi.

– Rất lợi hại, bọn họ ở hải ngoại đã lâu, có người nói có không ít người tu luyện đến cảnh giới Niết Bàn. Bất quá Thái Vũ môn chúng ta sừng sững ở Thần Vũ đại lục lâu như vậy, cũng không phải ăn chay.

Cổ Đông Thần đáp.

Sức mạnh chân chính của Thái Vũ môn, Trầm Tường đến bây giờ cũng chưa từng thấy. Hắn biết bên trong nhất định cất giấu rất nhiều lão quái vật. Các đời tới nay, người Thái Vũ môn phi thăng Thiên Giới cũng không nhiều, nói cách khác, có không ít trưởng lão các đời đều đang ẩn náu. Đây chính là một cỗ sức mạnh khủng bố nhất.

– Cảnh giới Huyền này xem ra là nhân tạo. Sau khi Huyền Vũ kim cương giáp bị lấy đi, trong này bắt đầu không ổn định.

Đan trưởng lão nhìn lên không trung nơi linh khí đang phun trào, nói.

Trầm Tường gật đầu:

– Cho nên chúng ta phải rời đi nhanh hơn.

Nếu không phải vậy, Trầm Tường còn muốn tiếp tục lưu lại nơi này. Lúc trước hắn tiến vào là vì nghe được một trận thú hống kỳ quái, đến bây giờ hắn cũng chưa từng thấy đầu của con viễn cổ cự thú kia. Tiếng gào thê lương, tang thương kia lúc này vẫn in sâu trong tâm khảm hắn.

– Âm thanh kia giống như không phát ra từ bên trong cảnh giới Huyền này, hơn nữa còn truyền đến từ nơi khác!

Long Tuyết Di nói. Thần thức của nàng khá mạnh mẽ, hơn nữa kỳ lạ, khả năng cảm ứng của nàng linh mẫn hơn cả một số người tu luyện Niết Bàn cảnh.

Trầm Tường hỏi:

– Đó là yêu thú gì?

Long Tuyết Di suy nghĩ một chút, đáp:

– Ta cũng không biết, trong truyền thừa ký của ta không có ghi chép về phương diện này.

Trầm Tường theo ba người Cổ Đông Thần đi đường cũ trở về. Lúc này, hắn đang suy tính kế hoạch sau đó. Hắn vừa thu được một nhóm linh dược, đương nhiên sẽ bắt đầu nghiên cứu luyện chế đan dược, nâng cao thực lực. Còn chuyện Chân Vũ môn và Thú Vũ môn trả thù, hắn chẳng mấy để tâm. Chỉ cần hóa trang một chút, sẽ chẳng ai nhận ra hắn, chỉ cần cẩn thận một chút là được.

Nếu bọn họ tìm tới cửa, cũng sẽ có Cổ Đông Thần chống đỡ. Thực sự không được, hắn nhiều lắm cũng chỉ như sư phụ điên kia, chờ phong thanh qua rồi lại trở ra. Tuy rằng những ngày tháng đó có thể sẽ khổ một chút.

– Tiểu nha đầu, trước ngươi từng nói chỉ cần đánh bại ngươi, ngươi sẽ gả cho ta! Bây giờ chúng ta đánh một trận đi.

Trầm Tường đột nhiên nói, trên mặt nở nụ cười.

Thân thể mềm mại của Đan trưởng lão run lên, lạnh lùng nói:

– Tình huống như thế này không tính.

– Ta liền biết ngươi sẽ chơi xấu. Ta nhớ rõ ngươi nói có thể bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu khiêu chiến ngươi.

Trầm Tường bĩu môi, nói với giọng khinh miệt.

Đan trưởng lão không nói gì thêm, nàng chỉ có thể trầm mặc đối phó. Ở chỗ này khai chiến với Trầm Tường, trong nháy mắt liền phân ra thắng bại.

– Tiểu mao đầu, ngươi đến bây giờ còn chưa có nữ nhân sao? Còn là một chim non! Ha ha...

Trầm Tường cười nói.

Trong lòng Cổ Đông Thần vô cùng khó chịu, chỉ có lão điên kia mới xưng hô hắn như thế, bất quá hắn cũng chẳng thể nói gì.

– Tiểu sư thúc, ngươi đàng hoàng một chút có được không? Ngươi nên có dáng vẻ của một trưởng bối, phải giữ gìn hình tượng chính diện!

Cổ Đông Thần lên tiếng.

Trầm Tường ngoáy lỗ tai, lại cười cợt nói:

– Chuyện ta cùng Tiết Tiên Tiên, các ngươi hẳn đã biết! Nàng là thê tử của ta, các ngươi nhìn thấy nàng, phải xưng hô nàng như thế nào đây?

– Tiểu sư thúc, thân phận của ngươi không bình thường, không thể tiết lộ ra ngoài, cho dù là thê tử của ngươi cũng không được!

Đan trưởng lão lạnh giọng nói. Nếu như chuyện Trầm Tường nhận được truyền thừa của Hoàng Cẩm Thiên lan truyền ra, Thái Vũ môn sẽ gặp phiền toái.

Trầm Tường liếm môi, hai tay ôm sau đầu, nhàn nhã bước đi.

Rất nhanh, bọn họ đã tới phần cuối đại giang. Bên cạnh dòng sông có một lỗ hổng hình tròn, tỏa ra bạch quang, đó chính là đường hầm ra vào cảnh giới Huyền, nơi này cũng được gọi là biên giới cảnh giới Huyền.

– Theo sát chúng ta, ra bên ngoài ngươi sẽ gặp nguy hiểm.

Cổ Đông Thần nghiêm túc nói. Vừa nãy bọn họ đều ăn nhiều đan dược để khôi phục thể lực, bọn họ biết sau khi ra ngoài, khó tránh khỏi sẽ có một trận ác chiến, mà quan trọng nhất là phải bảo vệ Trầm Tường.

Xuyên qua đường hầm, Trầm Tường chỉ nhìn thấy phía trước là một nơi tràn ngập đất đá ngổn ngang. Hắn đã biết được, sau khi đường hầm mở ra, Huyền Vũ sơn sẽ bị hủy diệt.

Thời gian bên trong cảnh giới Huyền Huyền Vũ và bên ngoài không giống nhau. Trầm Tường ở bên trong gần hai tháng, mà bên ngoài chỉ mới qua chừng hai mươi ngày.

Rất nhanh, Trầm Tường đã nhìn thấy chưởng giáo Đường Dịch Siêu. Chỉ thấy hắn đầy mặt giận dữ nhìn Trầm Tường, bên cạnh hắn có mấy lão giả, trên người tỏa ra khí tức chân khí vô cùng cường hãn, đều là người tu luyện cảnh giới Niết Bàn. Điều này khiến Trầm Tường nhất thời cảm thấy áp lực rất lớn.

Rất nhiều người xem náo nhiệt đều xa xa né tránh. Bọn họ không biết bên trong xảy ra chuyện gì, nhưng thấy Trầm Tường đi theo sau Cổ Đông Thần, liền biết Trầm Tường nhất định lại làm ra chuyện gì khiến Chân Vũ môn tức giận.

Đường Dịch Siêu đương nhiên sẽ không nói ra chuyện xảy ra bên trong. Bọn họ lấy nhiều đánh ít, lúc sắp giết chết đối phương, Trầm Tường đột nhiên xuất hiện, giết bọn họ đến không còn manh giáp, chỉ có hắn một người trốn thoát. Đây cũng không phải chuyện vinh quang gì, mà hắn biết đám người Trầm Tường cũng sẽ không nói ra.

– Đây là địa bàn Thái Vũ châu, ta đã nói rồi, chúng ta không hoan nghênh các ngươi, mau chóng rời đi!

Âm thanh của Cổ Đông Thần vang lên như tiếng chuông lớn, nhìn về phía đám người Đường Dịch Siêu.

Vũ Khai Minh phất tay gọi tới một số người, những người này đều là trưởng lão trong Trưởng lão viện, bình thường ít khi lộ diện, nhưng thực lực vô cùng mạnh mẽ.

– Bảo hộ Trầm Tường rời khỏi!

Cổ Đông Thần ra lệnh với các trưởng lão kia. Vừa nãy hắn liếc nhìn bốn phía, lợi hại nhất chỉ có mấy người trước mắt này. Hắn cùng Vũ Khai Minh và Đan trưởng lão là đủ để ứng phó.

Trầm Tường được mấy vị trưởng lão bảo hộ, rời khỏi nơi tràn ngập bầu không khí căng thẳng này. Có ba người Cổ Đông Thần ở đây, đám người Đường Dịch Siêu cũng không cách nào đuổi theo Trầm Tường. Chỉ cần hắn hơi động, đại chiến sẽ bùng phát. Trầm Tường giết chết hai tên Niết Bàn cảnh của Chân Vũ môn, hắn tuyệt đối không thể bỏ qua chuyện này như vậy.

– Đuổi, nhất định phải giết Trầm Tường!

Đường Dịch Siêu quát to một tiếng. Vài bóng người từ trong rừng rậm phía xa bay ra, lao theo đám người Trầm Tường.

Mấy vị trưởng lão kia nhìn thấy, trong lòng cả kinh. Chỉ thấy một lão giả cao gầy lấy ra một phiến đá hình vuông. Phiến đá rất lớn, mặt trên có thể cưỡi vài người.

– Các ngươi ngăn cản bọn họ, ta mang Trầm Tường rời khỏi!

Lão giả cao gầy kia vội vàng nói, kéo Trầm Tường lại, thao túng phiến đá hình vuông, khiến nó nhanh chóng bay lên.

Tốc độ phi hành của phiến đá này rất nhanh. Trầm Tường suy đoán nhất định là một linh khí cấp bậc không kém, thậm chí còn có công hiệu như vậy. Trong chớp mắt, bọn họ đã rời xa Huyền Vũ sơn.

– Đồ vật của trưởng lão không tệ, không biết là từ đâu tới?

Trầm Tường hỏi, nhìn lão giả cao gầy kia.

Trầm Tường không quen biết trưởng lão này, nhưng hắn biết đại đa số trưởng lão Thái Vũ môn đều không tệ, thực lực rất mạnh.

– Người khác đưa.

Lão giả cao gầy kia cười nói.

Lúc này, Trầm Tường nhìn cảnh sắc xung quanh, cau mày nói:

– Này giống như không phải đường trở về Thái Vũ môn!

Vừa nói xong, đan điền của Trầm Tường đã bị lão giả cao gầy này đánh một chưởng. Chưởng lực mạnh mẽ, cuồng bạo đột nhiên oanh kích vào đan điền hắn, lan nhanh tới tứ chi bách hải. Đau đến mức hắn không thể động đậy, lục phủ ngũ tạng đều giống như vỡ vụn. Hắn kinh hãi nhìn về phía lão giả cao gầy này.

– Tại sao!

Trầm Tường miệng đầy máu tươi, nhịn đau hỏi.

1,749 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 212: Nội Cung — Mê Tiên Hiệp