Trước
Sau

Chương 209

Thống Trị Huyền Cảnh

Chương 209: Thống trị Huyền Cảnh

– Trầm Tường, ngươi muốn làm gì!

Một lão giả thanh âm run rẩy, hiện tại hắn có thể nói là thịt trên thớt, tùy ý Trầm Tường xâu xé. Vừa nãy bọn họ cũng chứng kiến thực lực không kém bị phế đi, trong lòng sợ hãi không ngừng dâng lên.

Vừa nãy những người này còn khí thế hùng hổ muốn cướp đồ vật của Trầm Tường, nhưng hiện tại lại là một bộ dạng người chết, trên mặt tràn đầy sợ hãi cùng tuyệt vọng!

– Ta không giết các ngươi, ta muốn phế bỏ các ngươi! Ta muốn cho những kẻ bình thường ỷ thế hiếp người này, thể nghiệm một thoáng loại tư vị bị người khi dễ, muốn cho các ngươi biết bình thường các ngươi đáng ghét cỡ nào.

Trầm Tường cười gằn lên.

Trên người hắn bùng nổ ra một cỗ kình khí mãnh liệt, tiểu đảo đột nhiên run lên, chừng trăm người kia đồng thời phát ra từng đợt kêu thảm thiết. Toàn bộ đều lăn lộn trên mặt đất, phun máu tươi ra, bọn họ sợ hãi đến cực điểm, phẫn nộ đến cực điểm, tuyệt vọng đến cực điểm, nhưng lại không làm được gì!

Bọn họ bị phế đi, chân khí trong cơ thể không hiểu sao bị Trầm Tường đánh tan. Không chỉ làm cho khổ công tu luyện nhiều năm của bọn hắn hủy hoại trong ngày, mà còn hủy diệt đan điền, khiến bọn hắn không cách nào tu luyện nữa. Đây cũng là điều thống khổ hơn cả việc giết chết bọn họ.

Trong số những người này, cũng có mấy kẻ đã bước vào cực hạn Tam cảnh. Lúc này bọn họ càng tức giận mắng Trầm Tường, chuyện đến nước này, sống còn khó chịu hơn chết, đã chẳng còn gì phải sợ.

– Trầm Tường, Tiêu Dao Tiên Hải sẽ không bỏ qua cho ngươi!

Một lão giả Tiêu Dao Tiên Hải tàn bạo nói, trong con ngươi tràn đầy oán độc.

Không biết tại sao, Trầm Tường đột nhiên cảm thấy bản thân ở trong Huyền Vũ Huyền Cảnh này, thực lực càng thêm cường đại, dĩ nhiên có thể tùy ý chưởng khống linh khí trong này. Hắn cảm thấy điều này có liên quan đến việc hắn nắm giữ Huyền Vũ Kim Cương Giáp!

– Trầm Tường, nguyên bản Thú Vũ môn treo giải thưởng cho ngươi chỉ là để đối kháng cùng Thái Vũ môn, nhưng hiện tại ngươi xong rồi. Thú Vũ môn chúng ta nhất định sẽ coi ngươi là địch nhân lớn nhất, ngươi chờ bị chưởng giáo chúng ta truy sát đi!

Một đệ tử Thú Vũ môn phẫn hận nói, trong thanh âm mang theo sảng khoái.

– Cái đó thì thế nào? Các ngươi còn không phải là phế vật sao? Giết ta, phế bỏ ta, các ngươi đều giống nhau là phế vật, còn mạnh miệng!

Lời Trầm Tường nói làm những người này run lẩy bẩy cả linh hồn. Một mặt tuyệt vọng, bọn họ không dám tưởng tượng sau này phải làm sao để vượt qua.

– Trầm Tường, ngươi có giỏi thì giết chết chúng ta đi! Bằng không chúng ta trở lại Thái Vũ môn nói cho chưởng giáo, ngươi nhất định sẽ bị nghiêm trị. Bọn ta đều là đồng môn, sao ngươi lại nhẫn tâm như vậy!

Một nam tử âm thanh tàn nhẫn nói.

Bên trong những người này, cũng có mấy đệ tử Thái Vũ môn. Trầm Tường đương nhiên nhìn ra được, nhưng hắn không hề lưu tình!

– Ta đã cho các ngươi cơ hội, nhưng các ngươi không biết quý trọng! Chuyện này không trách người khác được, đều là các ngươi tự tìm lấy. Nếu không phải các ngươi tham lam, sẽ không có ngày hôm nay!

Trầm Tường nói một cách lạnh lùng, sau đó thả ra Chu Tước Hỏa Dực, hướng bờ bên kia bay đi.

Mấy người ở trong nước dồn dập bơi trở về. Trong bọn họ có một ít đệ tử Chân Võ Cảnh của Thú Vũ môn cùng Tiêu Dao Tiên Hải, lúc này bọn họ đều lòng vẫn còn sợ hãi, âm thầm may mắn. Nếu như không phải vừa nãy bọn họ chọn rời đi, sợ rằng hiện tại cũng phải gục ở chỗ này.

Nhưng lại có người nào nghĩ đến Trầm Tường có thể dùng chân khí, hơn nữa còn cường đại như vậy!

Trầm Tường biết hậu quả khi mình phế bỏ đám người kia, nhưng hắn không sợ. Thời điểm những người này quyết định muốn động thủ với hắn, hắn chưa hề nghĩ tới sẽ lưu tình.

Liễu Mộng Nhi cùng đệ tử Thần Binh Thiên Quốc vừa nãy được Trầm Tường vận công đưa đến rất xa. Trầm Tường bay đến bờ bên kia, cũng không hề thấy thân ảnh của bọn họ, sau đó theo một dòng sông lớn tiếp tục phi hành. Hắn không rõ vì sao lại có người có thể đi tới tiểu đảo kia, hắn nhớ tới dọc theo đường đi có rất nhiều yêu thú.

Trầm Tường quan sát đại địa, phát hiện địa mạo lúc này cùng lúc trước hắn nhìn thấy không giống, hơn nữa không thấy vô số linh thú kia. Đột nhiên, hắn nhìn thấy một chiếc thuyền nhỏ nhanh chóng chạy trên một dòng sông lớn.

Trầm Tường đáp xuống trên thuyền nhỏ. Liễu Mộng Nhi dùng khăn lụa che mặt, chỉ lộ ra hai con mắt. Từ ánh mắt của nàng có thể thấy được, nàng đang lo lắng chuyện gì đó.

– Thế nào?

Trầm Tường vội vàng hỏi.

– Xảy ra chuyện rất lớn. Tam đại cự đầu của Thái Vũ môn các ngươi đánh nhau cùng cao thủ của Chân Vũ môn, Thú Vũ môn, hơn nữa còn là đấu võ ở trong này. Rất nhiều người sau khi đi vào, phát hiện không thể dùng chân khí, đều dồn dập rời khỏi. Tiên Tiên không có đi vào.

Liễu Mộng Nhi nói.

– Như vậy ta an tâm!

Trầm Tường thở phào nhẹ nhõm.

– Ta nghe nói tam đại cự đầu của Thái Vũ môn các ngươi bị áp chế, hơn nữa trên đường còn phát hiện một thế lực tên là Tiêu Dao Tiên Hải.

Liễu Mộng Nhi nói.

Nàng lo lắng cho Trầm Tường. Nàng biết vừa nãy nhất định Trầm Tường sẽ không chút lưu tình mà đối phó những người kia. Điều này không thể nghi ngờ sẽ làm trầm trọng thêm cừu hận giữa hắn cùng những môn phái kia. Mà Thái Vũ môn là bùa hộ mệnh của Trầm Tường, có ba cường giả tọa trấn, ai cũng không dám tùy tiện xông vào. Nếu như tam đại cự đầu của Thái Vũ môn chết đi, thì tình cảnh của Trầm Tường có thể tưởng tượng ra được.

– Mộng Nhi tỷ, tỷ nghe qua sự tình Tiêu Dao Tiên Hải chưa?

Trầm Tường hỏi.

Liễu Mộng Nhi lắc đầu một cái:

– Lát nữa ta sẽ trợ giúp Thái Vũ môn các ngươi, nhưng ta không thể để cho bọn họ phát hiện được thân phận của ta. Chuyện này đối với Thần Binh Thiên Quốc của ta rất bất lợi.

Trầm Tường lắc đầu nở nụ cười:

– Mộng Nhi tỷ trực tiếp rời khỏi Huyền Vũ Huyền Cảnh là được. Nơi này giao cho ta, khà khà…

Hắn biết Liễu Mộng Nhi thân là nữ Thần Binh Thiên Quốc đế, chưởng quản Thần Binh Thiên Quốc, nhưng Thần Binh Thiên Quốc không phải thế lực cá nhân, mà là cả nước trên dưới đồng lòng. Nếu như nàng đắc tội những thế lực khác, như vậy sẽ gây họa cho quốc dân của nàng.

Nghĩ đến bây giờ Trầm Tường có thể sử dụng chân khí, lại nắm giữ hai thần binh, Liễu Mộng Nhi không khỏi sửng sốt, âm thanh có chút run rẩy nói:

– Chẳng lẽ ngươi muốn đem bọn hắn…

Nàng không có tiếp tục nói hết.

Người tiến vào Huyền Vũ Huyền Cảnh này đều không thể dùng chân khí, nhưng Trầm Tường lại có thể. Thực lực so với những chưởng giáo này, sẽ không có cách biệt quá nhiều, bởi vì những chưởng giáo này chỉ có thể dựa vào lực lượng thân thể.

Người quanh năm tu luyện chân khí, rất dễ dàng quên đi thân thể. Trầm Tường phỏng chừng cấp bậc thân thể của bọn họ cũng chỉ là Tiên Ma Thân Thể năm, sáu đoạn mà thôi. Hắn nắm giữ Thanh Long Đồ Ma Đao, có thể thi triển Ngũ Hành Càn Khôn chân khí lợi hại, hắn không e ngại những cự đầu này.

– Mộng Nhi tỷ, đại cục làm trọng! Lại nói đây là sự tình của Thái Vũ môn chúng ta, chúng ta có thể giải quyết!

Trầm Tường tự tin nở nụ cười. Lúc này hắn cũng rục rịch, hận không thể lập tức tranh tài cùng những chưởng giáo này một phen.

Liễu Mộng Nhi thở dài một tiếng:

– Có thời gian tới tìm ta, lệnh bài kia ở Thần Binh Thiên Quốc đạt được rất nhiều thuận tiện!

Trầm Tường nhận lấy một cái kim bài của Liễu Mộng Nhi, cười nói:

– Đến thời điểm đó ta cũng không thể thân thiết như vậy, miễn cho Tiên Tiên ghen!

Khuôn mặt Liễu Mộng Nhi đỏ lên, hừ lạnh nói:

– Cút nhanh lên, đi giúp chưởng giáo của ngươi đi!

Trầm Tường từ chỗ nàng biết được, bọn người Cổ Đông Thần là giao thủ ở một địa phương rất trống trải, hơn nữa đánh rất lâu, vậy thì thật là tiện nghi cho hắn.

Nhìn Trầm Tường bay lượn trên không trung, Liễu Mộng Nhi phức tạp thở dài. Chuyện đã xảy ra cùng Trầm Tường ở bên trong Huyền Vũ Huyền Cảnh này, ngay cả bản thân nàng cũng không thể tin được, làm cho nàng phảng phất giống như nằm mơ, bất quá lại làm cho nàng có một loại lưu luyến mạc danh.

Xa xa là một dãy núi lớn, ở bên kia truyền đến từng trận âm thanh tranh đấu, là binh khí va chạm giòn giã cùng âm thanh quát lớn thỉnh thoảng vang lên.

1,750 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 209: Thống Trị Huyền Cảnh — Mê Tiên Hiệp