Chương 197
Văn Minh Dị Giới (Phần 2)
Chương 197: Văn minh dị giới (2)
Liễu Mộng Nhi lúc này mới đúng là giống tên của nàng, tựa như một tiểu cô nương, toát lên vẻ phong tình, khiến Trầm Tường không khỏi kinh ngạc.
– Ta đều gọi tỷ là Mộng Nhi tỷ, trước kia ta đương nhiên chỉ là nói giỡn với tỷ thôi!
Trầm Tường cười hì hì nói:
– Ban đầu Đan trưởng lão cũng rất chán ghét ta, nhưng bây giờ a… Khà khà, chẳng phải là bị ta nắm mũi dẫn đi sao!
– Hừ, lại tới nữa rồi! Ý của ngươi là không nói ta cũng bị ngươi nắm mũi dẫn đi sao?
Liễu Mộng Nhi hừ một tiếng, trừng mắt nhìn Trầm Tường một cái.
– Đương nhiên không phải, Mộng Nhi tỷ là sư phụ của Tiên Tiên, ta đương nhiên phải làm tỷ vui lòng, như vậy tỷ mới đối xử tốt với Tiên Tiên chứ!
Trầm Tường cười nói:
– Chuyện không vui trước đó, coi như chưa từng xảy ra đi.
Có thể khiến nữ đế phong hoa tuyệt đại, ngạo thị quần hùng này đối với hắn như vậy, Trầm Tường cũng biết đủ. Hắn đương nhiên không muốn quan hệ trở nên xấu với Liễu Mộng Nhi, hơn nữa hiện tại hắn cảm thấy ở chung một chỗ với Liễu Mộng Nhi cũng không tồi, chí ít có thể thấy được một mặt khả ái khác của nàng, điều này rất khó tìm thấy.
Trầm Tường lấy ra mười tấm linh văn mà hắn sao chép, cũng chính là mười tấm đầu tiên trong Luyện khí bảo điển. Bên trong sách có giới thiệu, đây là nền tảng vững chắc nhất của Luyện khí bảo điển, chỉ khi nào tìm hiểu được toàn bộ mười loại linh văn này, mới có thể bắt đầu học tập thuật luyện khí trên Luyện khí bảo điển.
Liễu Mộng Nhi tiếp nhận mười tấm này, liền lập tức dừng bước, đứng tại chỗ nhìn kỹ. Trên khuôn mặt xinh đẹp thành thục kia đều là vẻ mừng như điên, từng đợt ửng đỏ say lòng người hiện lên, khiến nàng càng thêm kiều diễm phàm mê, lả lơi quyến rũ.
Trầm Tường cũng đứng một bên vuốt cằm, thưởng thức dung nhan tuyệt đại kia, trong lòng thầm than thở, hận không thể đưa tay ra sờ một cái.
– Mộng Nhi tỷ, đừng xem nữa, chờ tỷ trở lại Thần Binh Thiên quốc sẽ xem được! Ta sớm tiến vào Huyền Vũ Huyền Cảnh chính là để đạt được Huyền Vũ kim cương giáp, không thể làm lỡ thời gian!
Trầm Tường thúc giục.
Liễu Mộng Nhi không nghe thấy hắn nói, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào tờ giấy tràn đầy linh văn trong tay, ánh mắt lấp loé, đại não đang nhanh chóng tính toán những linh văn này, tiến hành tự vấn vô cùng phức tạp…
Thấy Liễu Mộng Nhi chăm chú như thế, Trầm Tường không khỏi đưa tay xoa xoa gò má nàng một chút. Cảm giác tốt vô cùng, giống như vuốt ve một khối mỹ ngọc trắng mịn. Trầm Tường cũng là mò nghiện, hắn cũng không biết lấy can đảm từ đâu, lại nhẹ nhàng vò lên.
Ngay lúc Trầm Tường mò đến mức xuất thần, đột nhiên Liễu Mộng Nhi bắt lấy tay của hắn lại, lạnh lùng hỏi:
– Ngươi đang làm gì!
Trầm Tường cả kinh, hồi phục tinh thần, gượng cười nói:
– Mộng Nhi tỷ, trên mặt tỷ có vết bẩn, ta giúp tỷ lau đi… Đúng rồi, tỷ nhìn ra chút gì rồi sao? Ta nghiên cứu đã lâu, cũng xem không hiểu những linh văn này!
Nói đến những linh văn này, trong con ngươi của Liễu Mộng Nhi tràn đầy kinh hỉ, cô hưng phấn nói:
– Những linh văn này phi thường phức tạp, đều là linh văn cao cấp, không phải ở Phàm Vũ giới này. Ta nghĩ là đến từ Phàm giới khác! Ngươi phải biết, trên đời này không chỉ có Phàm giới của chúng ta, Phàm giới khác còn có rất nhiều, văn minh hơn chúng ta càng có không ít. Chỉ bất quá thế giới cùng thế giới trong lúc đó rất khó lui tới, có thể được đến đồ vật của bọn họ thật sự là quá tốt!
Trầm Tường cũng rất giật mình. Nếu như hắn đạt được thuật luyện đan của thế giới khác, vậy hắn ở phương diện luyện đan có thể sẽ có tiến bộ rất nhiều. Đương nhiên, chủ yếu chính là phương diện đan phương cùng dược liệu không dễ xử lí.
– Mộng Nhi tỷ, chúng ta trước tiên đi đi! Ta phải nhanh chóng tìm được Huyền Vũ kim cương giáp kia một chút!
Trầm Tường nói.
Liễu Mộng Nhi coi mười tấm linh văn như bảo bối thu lại. Nàng cũng biết muốn Trầm Tường đem Luyện khí bảo điển kia cho nàng là không thể nào, bất quá có thể được đến những linh văn này, liền đủ cho nàng lăn qua lăn lại một quãng thời gian.
Liễu Mộng Nhi sờ sờ gò má của mình, kiều hừ nói:
– Lá gan ngươi thật lớn, ngay cả tiện nghi của ta ngươi cũng dám chiếm. Trước đó là tình bất đắc dĩ còn chưa tính, nhưng hiện tại ngươi dĩ nhiên… Hừ hừ.
Trầm Tường cười khúc khích nói:
– Sau này nếu Mộng Nhi tỷ có tiến triển gì nên nói cho ta biết. Linh văn trên mười tờ giấy này chỉ là nền tảng, phải hiểu được chúng nó, mới có thể bắt đầu học tập những tri thức luyện khí kia.
Liễu Mộng Nhi ở luyện khí cũng đã đạt tới bình cảnh, bây giờ có thể được đến loại linh văn này, như nhặt được chí bảo vậy. Đối với sự việc Trầm Tường sờ mặt nàng vừa nãy, nàng cũng không truy cứu, coi như là cho Trầm Tường một chút ngon ngọt. Huống hồ ở sâu trong nội tâm nàng cũng không phải mâu thuẫn với Trầm Tường như vậy, chỉ là cảm thấy có chút không tốt.
– Ừm, chờ ta xem hiểu những linh văn này, ta sẽ dạy ngươi luyện khí! Quãng thời gian này ngươi nên làm quen với những linh văn này.
Liễu Mộng Nhi gật đầu nói, âm thanh trở nên ôn nhu hơn rất nhiều.
– Mộng Nhi tỷ tuyệt đối đừng đem chuyện tình nơi đây nói cho Tiên Tiên, bằng không ta nhất định sẽ bị tiểu nha đầu này khinh bỉ.
Trầm Tường cười khổ nói.
– Hừ, ngươi liền yên tâm đi! Ta nói ra đối với mình cũng có ảnh hưởng.
Liễu Mộng Nhi nhớ tới chuyện đã xảy ra trước đó, lại không khỏi tức giận lên:
– Ngươi biết đường không?
– Hẳn là biết?
Trầm Tường gật đầu.
– Đây là nói cái gì vậy?
Đôi mi thanh tú của Liễu Mộng Nhi cau lại.
– Đi là được rồi!
Trầm Tường bĩu môi, hắn cũng không xác định được điên sư phụ kia của mình nói có đúng hay không.
Tuy rằng Liễu Mộng Nhi đi theo phía sau Trầm Tường, nhưng cũng là đi một chút dừng một chút, hơn nữa rất mất tập trung, nhìn liền biết nàng đang suy nghĩ về những linh văn kia.
– Mộng Nhi tỷ, ta cảm thấy tỷ như bây giờ rất tốt, như một tỷ tỷ ôn nhu!
Trầm Tường cười nói.
– Cũng chỉ có đối với ngươi và với Tiên Tiên, ở bên ngoài ta sẽ không như vậy! Ta là chưởng giáo một phái, nữ đế Thần Binh Thiên quốc, không nói thực lực phải làm kinh sợ nhiều người, bản lĩnh đáng sợ nhất định phải có!
Nói đến đây, Liễu Mộng Nhi một mặt ngạo khí, cả người tản mát ra một trận uy nghiêm, phảng phất tựa như đổi người.
– Đừng xem Thần Binh Thiên quốc có mặt ở khắp nơi trên Thần Vũ đại lục, nhưng rất nhiều môn phái đều muốn nuốt lấy Thần Binh Thiên quốc. Thần Binh Thiên quốc không chỉ quốc phú, dân cũng phú! Đây chính là chỗ cường đại của Thần Binh Thiên quốc, không giống như Thái Vũ châu các ngươi! Thái Vũ châu mạnh chỉ là môn phái cùng gia tộc, hoặc là rất giàu có, hoặc là nghèo hèn. Hơn nữa ở địa phương biên cảnh, còn có rất nhiều bình dân thường thường bị tùy ý giết hại! Nhưng Thần Binh Thiên quốc chúng ta sẽ không như vậy, chỉ cần quốc dân bị bắt nạt, ta cũng phải xuất mã!