Trước
Sau

Chương 189

Nữ Đế Nhu Tình (Chương 1)

Chương 189: Nữ Đế Nhu Tình (1)

Đệ tử Chân Vũ môn và Thú Vũ môn cũng có mặt, nhưng bọn họ đến vô cùng cẩn trọng. Nếu bị Thái Vũ môn phát hiện, tất cả sẽ bị bắt lại, bởi vì Thái Vũ môn đã hạ lệnh cấm đoán đệ tử hai môn phái này xâm nhập Thái Vũ Châu.

Trầm Tường đến Huyền Vũ Thành sớm hơn những người khác. Người trong thành đều đã biết tin tức về Huyền Vũ Sơn. Trầm Tường đoán rằng nơi này có Chân Vũ môn và Thú Vũ môn đóng quân, nên vừa mới có thời cơ liền tung tin tức, khiến phần lớn võ giả Thái Vũ Châu đổ xô đến đây.

Long Tuyết Di từng nói nàng có办法 để vào Huyền Vũ Huyền Cảnh trước khi lối vào mở ra, vì vậy Trầm Tường không định lưu lại tại thành thị này. Tuy nhiên, khi hắn đi ngang qua một cửa hàng cao ba tầng trông như bằng sắt, Long Tuyết Di bỗng nhiên kinh hô:

– Thật lợi hại! Trong này có một kẻ rất mạnh, thực lực gần bằng ba sư huynh của ngươi!

Long Tuyết Di nũng nịu nói.

Trầm Tường nhìn cửa hàng này, phát hiện nơi đây chuyên bán vũ khí và phòng cụ, tên là Thần Binh Điếm. Vừa nhìn đã biết đây là sản nghiệp của Thần Binh Thiên Quốc. Thần Binh Thiên Quốc luôn là môn phái trung lập, nên cửa hàng mới có thể mở khắp Thần Vũ Đại Lục. Tất cả đệ tử trong Thần Binh Thiên Quốc đều giàu có đến mức nứt đố đổ vách.

– Chẳng lẽ là Nữ Đế của Thần Binh Thiên Quốc?

Trong lòng Trầm Tường kinh hãi. Trước đó, hắn từ chỗ Cổ Đông Thần biết được, rất nhiều chưởng giáo đều muốn đạt được bộ Huyền Vũ Kim Cương Giáp kia.

Nhớ lại hình ảnh nữ tử phong hoa tuyệt đại khiến người ta không dám nhìn gần, Trầm Tường có chút chờ đợi. Từ trước đến nay, hắn đã từng gặp Nữ Đế Thần Binh Thiên Quốc, nhưng cô gái này để lại ký ức rất nhạt trong đầu hắn.

Vừa bước vào Thái Vũ Môn, Trầm Tường đã tra cứu thư tịch, biết được tên của Nữ Đế Thần Binh Thiên Quốc là Liễu Mộng Nhi. Đó là một cái tên rất dễ nghe, khó khiến người ta liên tưởng đến một nữ đế cao cao tại thượng lại có một cái tên nhu tình như vậy.

– Nếu là Nữ Đế Thần Binh Thiên Quốc, không chừng Tiên Tiên cũng tới!

Trầm Tường thầm nghĩ. Hắn bước vào cửa hàng, vừa bước vào liền cảm nhận được vài cỗ thần thức cường hãn lướt qua người hắn.

Thần Binh Thiên Quốc lại tới mấy vị trưởng lão! Trầm Tường kinh hãi không ngừng. Trước đó, hắn cũng nghe Tô Mị Dao từng nói, Liễu Mộng Nhi nắm giữ một khẩu Tứ Tượng Thần Binh, đó là Chu Tước Thần Binh!

Nếu không tu luyện Tứ Tượng Thần Công, thì không cách nào sử dụng Tứ Tượng Thần Binh, vì vậy Liễu Mộng Nhi dù có được nó cũng không có tác dụng gì.

– Trầm Tường đến đây bái kiến tiền bối!

Trầm Tường dùng thần thức ngưng tụ thành âm thanh, truyền đạt đi ra. Hắn biết nếu quả thật là Liễu Mộng Nhi, nhất định sẽ thấy hắn.

– Vào đi!

Quả nhiên, Trầm Tường nghe được âm thanh ôn nhu phỉ mị, mang theo từng tia uy nghiêm. Điều này khiến tâm thần Trầm Tường không khỏi rung động.

Trầm Tường đi tới cầu thang. Tuy có người trông coi, nhưng không ai ngăn trở, chỉ dùng ánh mắt cung kính nhìn Trầm Tường. Bởi vì bọn họ đều nhận được mệnh lệnh, để cho Trầm Tường đi lên. Người có thể được Nữ Đế triệu kiến, tất không phải người bình thường.

Trầm Tường lên lầu, một mùi thơm hợp lòng người xông vào mũi, khiến tâm thần hắn nhất thời sảng khoái. Hắn tham lam hít vài hơi, mới xuyên qua tấm màn che hồng nhạt, đi tới một gian tiểu thính rất khác biệt.

– Tiểu Tường ca!

Trầm Tường chỉ nghe thấy một âm thanh khiến hắn hồn xiêu phách lạc, một âm thanh khiến hắn cực kỳ tưởng niệm. Đây là âm thanh của Tiết Tiên Tiên!

Trước mắt bóng trắng lóe lên, một nữ tử mặc váy ngắn trắng như tuyết xuất hiện trước mặt Trầm Tường. Lúc này Tiết Tiên Tiên đã trưởng thành, so với trước đây càng xinh đẹp hơn. Trong vẻ thanh tú tuyệt tục lại thêm vẻ đẹp thành thục kiều diễm, ánh mắt trong khoảnh khắc lại mang theo vẻ phỉ mị vô cùng. Trầm Tường vẫn chưa xem đủ dung nhan mỹ lệ kia, Tiết Tiên Tiên đã tựa vào lồng ngực Trầm Tường, ôm lấy thân hình của hắn.

Trầm Tường cũng ôm lấy thân hình mảnh mai của Tiết Tiên Tiên, hôn lên gò má trắng mịn của nàng. Hắn có thể cảm giác được gò má Tiết Tiên Tiên đang nóng lên, ửng đỏ nhàn nhạt, nhìn càng thêm kiều mị cảm động.

– Tiểu nha đầu, cao lớn hơn không ít nhỉ!

Trầm Tường cười xấu xa nói, sau đó liếc nhìn đôi ngực ngạo nghễ kia của Tiết Tiên Tiên, khiến nàng thẹn thùng liên tục.

– Tiểu Tường ca, ngươi biến thành xấu rồi!

Tiết Tiên Tiên miệng thì nói vậy, nhưng đôi mắt lại tràn đầy nhu tình nhìn hắn. Sau khi trải qua nhiều sự việc, Trầm Tường cũng trở nên càng thêm thành thục. Tuy hắn ăn mặc đơn giản, nhưng không thể che giấu nổi mị lực dị dạng của loại người như hắn.

Lần thứ hai gặp vị hôn thê giống như tiên nữ, Trầm Tường phi thường cao hứng. Cho dù hắn đột phá Chân Võ Cảnh, luyện chế ra Trúc Cơ Đan, đạt được Thanh Long Đồ Ma Đao… cũng đều không có niềm vui như vậy. Tiết Tiên Tiên đã từng được hắn mang theo vượt qua tuổi ấu thơ bị người xem thường. Mà Tiết Tiên Tiên cũng vậy, lúc đó hai người bọn họ đều bị người bài xích, hơn nữa phi thường nhỏ yếu, nhưng bọn họ vẫn cổ vũ lẫn nhau.

Nhẹ vỗ về mái tóc Tiết Tiên Tiên, vuốt ve gò má thanh tú kia của nàng, Trầm Tường ngưng mắt nhìn đôi mắt mỹ lệ kia. Trong lòng hắn rất vui vẻ, bởi vì đây là vị hôn thê của hắn, mà trong lòng hắn, chính là thê tử của hắn!

Hai người thâm tình nhìn nhau, chăm chú ôm chặt lấy nhau. Đôi môi bất tri bất giác dính vào một chỗ, đầu lưỡi trúc trắc quấn quýt. Bọn họ phân ly mấy năm, lúc này nhiệt tình hôn môi…

Chỉ chốc lát sau, một thanh âm ôn hòa đánh gãy bọn họ:

– Khái khái, chắc đủ rồi nhỉ!

Tiết Tiên Tiên đỏ bừng cả mặt, chúi đầu vào lồng ngực Trầm Tường. Nàng quên sư phụ của nàng vẫn còn ở nơi này.

Trầm Tường chỉ cười hì hì, sờ sờ gò má của Tiết Tiên Tiên, sau đó quay về phía màn che nói:

– Tiền bối vẫn khỏe chứ!

Liễu Mộng Nhi vẫn xinh đẹp như vậy, mặc một chiếc váy vàng rực rỡ, hiển lộ hết đế hoàng uy, phong hoa tuyệt đại, tư thái ưu mỹ cao quý, khiến người ta tự ti mặc cảm, không dám nhìn gần!

Liễu Mộng Nhi nhẹ nhàng nở nụ cười, nụ cười rung động lòng người:

– Cũng chỉ có tiểu tử ngươi dám ôm đồ đệ ta hành lễ cho ta. Ngươi tuổi còn trẻ đã có thể làm ra nhiều chuyện như vậy, cũng khó trách!

Trầm Tường không khỏi đỏ mặt, thả Tiết Tiên Tiên ra, cười khúc khích nói:

– Những năm gần đây đa tạ tiền bối chiếu cố Tiên Tiên. Tiểu nha đầu này không cho người thêm phiền phức chứ? Đừng xem nàng như vậy, kỳ thực nàng rất nghịch ngợm!

Tiết Tiên Tiên le lưỡi, lườm Trầm Tường một cái.

Liễu Mộng Nhi khẽ cười nói:

– Này ngược lại là không có. Nếu như ngươi là đồ đệ của ta, đó chính là thật sự cho ta thêm phiền toái. Ngươi đến bây giờ không có sư phụ cũng không phải là không có lý do!

– Nếu ta giúp ngươi chiếu cố tiểu thê tử của ngươi, ngươi muốn đáp tạ ta thế nào?

Liễu Mộng Nhi trêu ghẹo nói, trên mặt mang nụ cười ôn hòa phỉ mị.

1,471 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 189: Nữ Đế Nhu Tình (Chương 1) — Mê Tiên Hiệp