Chương 182
Cảnh Đẹp Tiếc Nuối
Chương 182: Kinh diễm, tiếc nuối
Trầm Tường đã dung hợp nhiều loại dược khí có tính chất khác nhau, hiện tại bắt đầu chia chúng thành bốn phần, sau đó tiến hành tương dung với bột thuốc kia.
Quá trình dung hợp vô cùng bất ổn, hơn nữa Trầm Tường cũng tiêu hao lượng lớn thần thức. May mắn thay, trước đó hắn đã tu luyện qua Thần Đạo Hồn Anh, bằng không thần thức đã sớm cạn kiệt. Việc luyện chế bốn hạt Trúc Cơ đan này khó hơn trong tưởng tượng của hắn rất nhiều!
Lò luyện đan lại rung chuyển mãnh liệt lần thứ hai, thỉnh thoảng dâng trào ra những đợt sóng khí nóng rực. Đan trưởng lão và Ngô Thiên Thiên đều lặng lẽ quan sát, trong lòng khẩn trương không ngớt. Trầm Tường là người yêu của Ngô Thiên Thiên, nàng đương nhiên không muốn nhìn người yêu của mình chăm sóc thân thể của người phụ nữ khác, nên hiện tại nàng rất mâu thuẫn. Nàng hy vọng Trầm Tường có thể luyện chế thành công, nhưng trong lòng lại chút ít không muốn.
Đêm khuya thanh vắng, bất tri bất giác, Trầm Tường đã luyện chế nửa canh giờ. Lò luyện đan đang lay động mãnh liệt bỗng chốc bình tĩnh lại, sắc mặt Trầm Tường có chút tái nhợt, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Hắn mở mắt ra, thở ra một hơi dài, khẽ mỉm cười:
– Thành công!
Đan trưởng lão đang ngồi dưới gốc Thanh Huyền quả thụ bỗng nhiên nhảy dựng lên, cấp tốc đi tới bên cạnh Trầm Tường. Nếu nàng không đeo mặt nạ, nhất định có thể thấy trên mặt nàng hiện lên đủ loại biểu cảm đặc sắc.
Ngô Thiên Thiên cũng chạy tới, sắc mặt hết sức phức tạp, nhưng chủ yếu vẫn là khiếp sợ cùng sùng bái. Trầm Tường còn trẻ hơn nàng, vậy mà đã luyện chế ra Trúc Cơ đan!
– Trầm Tường, ngươi thật sự luyện ra rồi?
Ngô Thiên Thiên vẫn còn chút không tin.
Đan trưởng lão cũng vậy:
– Cái này không thể nào!
Trầm Tường cười nói:
– Sao không mở ra xem? Ngươi đã kiểm tra lò luyện đan, hơn nữa Trúc Cơ đan vừa ra lò, ngươi hẳn phải biết rõ mới đúng.
Đan trưởng lão đứng ở đỉnh Phàm giới, thân thể khẽ run lên. Nàng đưa tay ra mở nắp lò luyện đan kia!
Một bên, Ngô Thiên Thiên cũng nheo mắt nhìn, trong lòng vạn phần chờ mong.
Nắp lò vừa mở, hào quang xanh sắc và màu vàng hỗn hợp nhất thời bộc phát. Tại thời khắc này, Đan trưởng lão phát ra một tiếng kinh ngạc duyên dáng, khiến lông mày Trầm Tường nhíu lại, bởi vì âm thanh này làm hắn có chút quen thuộc.
Ngô Thiên Thiên chu đôi môi anh đào nhỏ nhắn, một mặt kinh ngạc nhìn về phía bốn hạt đan dược trong đan lô. Đây đúng là Trúc Cơ đan, hơn nữa còn là bốn hạt!
Trúc Cơ đan, nhiều nhất một lò chỉ có thể ra hai hạt. Vậy mà Trầm Tường lại ra bốn hạt, chuyện này quả thật khiến người ta kinh hãi, khó có thể tin nổi. Đan trưởng lão đắm chìm trong đan đạo nhiều năm càng khó chấp nhận sự thực này, nên mới phát ra tiếng kinh hô!
Đan trưởng lão lắc đầu, nhìn bốn hạt Trúc Cơ đan trong lò, vừa lùi về sau vừa nói:
– Cái này không thể nào... Bốn hạt Trúc Cơ đan... Ngay cả ta cũng không làm được!
Trầm Tường rất hài lòng với biểu hiện của Đan trưởng lão, hắn cười nói:
– Ngươi có làm qua sao?
Đan trưởng lão theo bản năng lắc đầu:
– Không có. Vì có rất nhiều Luyện đan sư xuất sắc hơn ta đã thử qua, thế nhưng nhiều lần đều thất bại, cho nên...
– Cho nên trong tình huống cho rằng không thể nào, đều không ai đi thử nghiệm. Lâu dần, rất nhiều người đều cho rằng một lò chỉ có thể ra hai hạt!
Trầm Tường cười nói.
Đan trưởng lão và Ngô Thiên Thiên đều gật đầu. Luyện đan phải tiêu hao rất nhiều linh dược, thử nghiệm lung tung chỉ là lãng phí dược liệu!
– Ngươi thua rồi! Nguyện đánh cược thì phải chịu thua chứ!
Trầm Tường lười biếng ngáp một cái. Hắn có chút mệt, nhưng nghĩ đến sắp được xem dáng vẻ Đan trưởng lão không mặc quần áo, hắn lập tức trở nên hoạt bát.
Đan trưởng lão hít sâu vài hơi, nói:
– Ngươi đã sớm có thể luyện chế ra Trúc Cơ đan, đúng không?
Trầm Tường gật đầu.
– Có phải ngươi bước vào Chân Võ Cảnh rồi mới đi Đan Hương Tháp kiểm tra hay không?
Đan trưởng lão lại hỏi. Nàng đoán Trầm Tường lúc đó đã luyện chế ra Trúc Cơ đan, hơn nữa còn ăn luôn.
Trầm Tường cười nói:
– Ta có thể không trả lời ngươi!
– Hừ, là ai dạy ngươi luyện đan? Ngươi không thể nào vô sự tự thông!
Đan trưởng lão càng ngày càng nghi ngờ Trầm Tường giả dối. Sớm bước vào Chân Võ Cảnh, hơn nữa còn không nói tiếng nào đi tham gia Thái Vũ thịnh hội để vơ vét chỗ tốt lớn nhất, lại còn khiến người ta nghĩ hắn đột phá trong mấy ngày đó.
Trầm Tường cười cợt nói:
– Là một nữ nhân dạy ta! Chưởng giáo Đan Hương Đào Nguyên!
– Không thể nào!
Đan trưởng lão khẳng định nói.
– Ồ? Ngươi làm sao biết không thể nào, lẽ nào ngươi biết nàng?
Trầm Tường càng ngày càng cảm thấy Đan trưởng lão này có quan hệ gì đó với Chưởng giáo Đan Hương Đào Nguyên mà không muốn người khác nhận ra.
– Ta có thể không trả lời ngươi! Nhưng tuyệt đối không phải Chưởng giáo Đan Hương Đào Nguyên truyền dạy cho ngươi thuật luyện đan. Dạy ngươi luyện đan rốt cuộc là ai? Người có thể dạy ra ngươi như vậy, nhất định rất nổi danh!
Đan trưởng lão ép hỏi, nàng thực sự rất hiếu kỳ.
Trầm Tường cười nói:
– Một nữ nhân, một nữ nhân đẹp hơn ngươi rất nhiều lần!
Đan trưởng lão hừ lạnh nói:
– Ngươi chưa từng thấy ta, sao biết nàng đẹp hơn ta?
Trầm Tường thở dài nói:
– Ngươi trong mắt ta vẫn luôn là người quái dị, cho nên nàng đương nhiên đẹp hơn ngươi rất nhiều. Đối với nữ nhân dạy ta luyện đan kia, ngươi cũng đừng hỏi, sau này có cơ hội ngươi sẽ biết.
– Mau cởi quần áo đi, đường đường Đan trưởng lão chẳng lẽ muốn chơi lại hay sao?
Trầm Tường cười khẩy, dùng ánh mắt tràn đầy tà dị quét nhìn thân hình lồi lõm của Đan trưởng lão.
Ngô Thiên Thiên rất thức thời bước ra ngoài, tuy rằng nàng cũng muốn nhìn dung mạo chân chính của Đan trưởng lão một chút...
– Thiên Thiên, ngươi lưu lại!
Đan trưởng lão đột nhiên gọi nàng:
– Tổng thể nên có người chứng minh ta không có chơi xấu!
Khuôn mặt Ngô Thiên Thiên đỏ bừng, liếc nhìn Trầm Tường một chút, gật đầu đáp:
– Vâng!
– Thiên Thiên, nhìn kỹ được rồi! Xem vóc người nàng so với nàng như thế nào.
Trầm Tường xoa xoa tay, cười cợt nói.
Ngô Thiên Thiên khẽ hừ một tiếng, mặt càng đỏ hơn.