Chương 175
Nhìn thấu âm mưu
Chương 175: Nhìn thấu âm mưu
Những người xung quanh Trầm Tường đều dồn dập quát lên. Trầm Tường vốn dĩ vô cùng phiền muộn vì không thể tham gia cuộc luận võ này, nhưng giờ cơ hội đã đến, hắn vẫn có khả năng rất lớn để giành lấy một trăm viên Chân Nguyên Đan cùng một trăm ngàn tinh thạch kia.
Đương nhiên, Trầm Tường cũng muốn cho hai kẻ đến đập cửa môn phái kia nếm chút vị đắng!
Trầm Tường nhẹ nhàng nhảy lên, chân đạp vào hư không, từ xa bay lượn mà đến, đáp xuống đài tỷ võ.
Trầm Tường được vạn chúng chờ mong, nhưng trong năm ngày trước lại bị đánh cho nốc ao, điều này khiến rất nhiều người vô cùng tiếc nuối. Nhưng giờ đây, Trầm Tường xuất hiện vào thời khắc then chốt, khiến người ta kích động không thôi. Thực lực của Trầm Tường đã được rất nhiều người tận mắt chứng kiến, đó không phải là sức mạnh tầm thường, rất nhiều người đều cho rằng Trầm Tường có khả năng đối chiến với Chân Võ Cảnh.
Hiện tại Trầm Tường chính là Chân Võ Cảnh, cho dù là Chân Võ Cảnh nhất đoạn, thậm chí là nhị đoạn, hắn cũng không hề e ngại.
Bước lên đài, Trầm Tường nhìn Liêu Thiếu Vân ở nơi không xa, ánh mắt sát khí phân tán. Ngày đó Liêu Thiếu Vân giẫm lên hắn, khiến hắn khó có thể quên, hắn đã sớm thề sẽ chém giết Liêu Thiếu Vân để rửa sạch nhục nhã!
Khi Liêu Thiếu Vân đến, hắn biết Trầm Tường bị loại vì không tham gia vòng dự tuyển. Đối với Trầm Tường, hắn chỉ hơi chút quan tâm một thoáng, không hề để trong lòng, dù sao hắn cũng sắp bước vào Niết Bàn cảnh, loại kiến hôi này căn bản không lọt vào mắt hắn.
Chuyện giữa Trầm Tường và Liêu Thiếu Vân, rất nhiều người đều biết. Ngày đó Trầm Tường suýt chết trong tay Liêu Thiếu Vân, vậy mà giờ Liêu Thiếu Vân còn dám đến Thái Vũ môn, quả thực là không coi Thái Vũ môn ra gì!
– Ta đến luận bàn với bọn họ một chút!
Trầm Tường nhìn Vũ Khai Minh, thấy Vũ Khai Minh gật đầu, ánh mắt tràn đầy ý cười. Hắn biết Trầm Tường xuất hiện có thể vãn hồi thể diện cho Thái Vũ môn.
– Hừ, ngươi không phải vì có việc mà không tham gia vòng dự tuyển sao? Sao giờ lại đi ra tìm ngược đãi?
Liêu Thiếu Vân cười lạnh nói, hắn đột nhiên vô cùng chán ghét Trầm Tường, đặc biệt là ánh mắt tràn ngập hận ý của Trầm Tường.
– Đó chỉ là do ta lâm thời có việc. Ta là đệ tử Thái Vũ môn, bọn họ không phải muốn khiêu chiến đệ tử Thái Vũ môn sao?
Trầm Tường không thèm nhìn Liêu Thiếu Vân, quay sang nói với hai tên đệ tử Thú Vũ môn và Chân Vũ môn.
– Tùy tiện, nói chung bị thương một chút là không thể tránh được, đến lúc đó ngươi đừng oán giận chúng ta là được.
Liêu Thiếu Vân cau mày nhìn Trầm Tường, bị Trầm Tường phớt lờ như vậy khiến hắn trong lòng khó chịu, hắn đương nhiên biết Trầm Tường hận hắn đến chết.
Lúc này, Long Tuyết Di nũng nịu nói:
– Hai tên này vừa bước vào Chân Võ Cảnh, trên người bọn họ có một loại năng lượng kỳ lạ che giấu khí tức trong đan điền, vì vậy rất khó nhìn ra được, loại đồ vật này hẳn là gọi là Tố Phù!
Trong lòng Trầm Tường kinh ngạc, nắm đấm càng siết chặt, đồng thời cũng vô cùng hưng phấn. Giờ hắn đã biết vì sao Thú Vũ môn và Chân Vũ môn dám đến đập cửa, lại chỉ phái ra hai người.
Hai tên Chân Võ Cảnh che giấu rất kỹ, trong Phàm Võ Cảnh đương nhiên là vô địch, nhưng giờ bọn họ gặp phải Trầm Tường. Trầm Tường cũng là Chân Võ Cảnh che giấu rất kỹ, hơn nữa thực lực mạnh hơn đối phương rất nhiều.
Trong lòng Trầm Tường thầm cười, Thú Vũ môn và Chân Vũ môn đều là môn phái hắn căm hận. Giờ đệ tử trẻ tuổi của hai môn phái này vừa lên cấp Chân Võ Cảnh lại muốn luận võ với hắn, hắn đương nhiên sẽ không hạ thủ lưu tình.
– Các ngươi ai tới trước?
Trầm Tường hỏi.
– Dám chiến sinh tử không?
Một nam nhân trông giống một con ngưu nói, đây là đệ tử Thú Vũ môn.
Nếu giết được Trầm Tường, hắn sẽ được 300 ngàn tinh thạch thưởng, đây cũng là một cơ hội tốt, sao có thể buông tha?
Đan trưởng lão và Vũ Khai Minh vừa muốn mở miệng ngăn cản, chỉ nghe Trầm Tường lập tức đáp:
– Dám, đến là đến, ai sợ ai!
Cuộc chiến sinh tử, chỉ cần hai bên đều đồng ý, hơn nữa phải có lượng lớn người làm chứng, thì có thể bắt đầu. Nếu bất hạnh chết trận, thế lực sau lưng không thể truy cứu.
Đệ tử Thú Vũ môn này tên là Ngưu Hạo, thân hình khổ lớn, cao hơn Trầm Tường một cái đầu, dáng vẻ giống như một người khổng lồ, cả người tràn đầy sức mạnh, khiến người ta có cảm giác chèn ép.
– Trầm Tường, Tố Phù của hắn hẳn là kề sát ở đan điền, lát nữa ngươi thiêu hủy tấm Tố Phù kia là có thể làm hắn bại lộ thực lực!
Long Tuyết Di dùng thần thức truyền âm cho hắn.
Linh phù có loại chỗ tốt này, thời gian rảnh rỗi Trầm Tường từng nghiên cứu những linh văn này, chỉ là bây giờ vẫn chưa có manh mối, dù sao cũng là tự mình lục lọi, không ai chỉ đạo.
Tuy Đan trưởng lão và Vũ Khai Minh đều có thể ngăn cản trận chiến sinh tử này, nhưng cuối cùng vẫn không ngăn cản. Bọn họ đều biết Trầm Tường có thể làm Tiểu sư thúc của bọn họ, tất nhiên có chỗ hơn người, hơn nữa thực lực của Trầm Tường bọn họ đã sớm chứng kiến, chỉ là trong lòng vẫn có một ít lo lắng.
Đừng nói là đệ tử Thú Vũ môn, ngay cả một số người trong Thái Vũ môn muốn giết Trầm Tường cũng vì giá trị 300 ngàn tinh thạch, chuyện này đối với rất nhiều người mà nói đều là một khoản tài sản rất mê người.
Biết được đối phương cũng là Chân Võ Cảnh, Trầm Tường sẽ không dám khinh địch.
– Bắt đầu!
Lên tiếng chính là Vũ Khai Minh. Người Thú Vũ môn và Chân Vũ môn đến làm hắn khó chịu, bất quá hắn lại không thể từ chối, một mặt bị bọn họ nói ba xạo đạo nghĩa gì đó, chỉ là hắn không ngờ Thú Vũ môn và Chân Vũ môn lại mang theo hai đệ tử cường hãn như vậy đến đập tràng.
Theo tiếng vừa dứt, Ngưu Hạo đột nhiên rít gào một tiếng, khiến luận võ đài lay động kịch liệt, bất quá điều này không hề ảnh hưởng đến Trầm Tường. Chỉ thấy Trầm Tường cũng đồng dạng phát ra một tiếng rít gào, âm thanh này kèm theo một làn sóng màu xanh sấm sét từ trong miệng dâng trào ra, như sóng biển đánh về phía Ngưu Hạo.
Trầm Tường cũng chưa dùng tới lực lượng mạnh mẽ nhất, bằng không sẽ bại lộ hắn là Chân Võ Cảnh. Đến lúc đó bị đám người Liêu Thiếu Vân nhìn thấu, đây chính là rất phiền phức.
Trừ khi trước hết để cho đối phương bộc lộ ra thực lực Chân Võ Cảnh, đến lúc đó Trầm Tường mới có thể danh chính ngôn thuận diệt sát đối phương. Lúc đó mặc dù hắn bại lộ thực lực Chân Võ Cảnh, cũng không có vấn đề gì.
Khí cương màu xanh sấm sét từ trong miệng Trầm Tường dâng trào ra, đối với Phàm Võ Cảnh mà nói là trí mạng, thế nhưng đối với Ngưu Hạo kia mà nói, lại không tính là gì, bởi vì hắn là Chân Võ Cảnh, dùng sức mạnh mạnh mẽ của hắn liền có thể trung hòa, chỉ bất quá hắn không ngờ thời điểm Trầm Tường phát ra Thanh Long bào hao, bên trong lại chen lẫn một đoàn hỏa diễm lợi hại, trực tiếp đánh vào đan điền của Ngưu Hạo, đốt cháy quần áo của hắn.