Chương 173
Chiến thắng liên tiếp
Chương 173: Thắng liên tiếp (2)
Nói xong, Trầm Tường lấy ra một khối ngọc bài. Trên khối ngọc bài này khắc bốn kim văn, mặt sau có mười một người dùng huyết ký tên, đây chính là bằng chứng chứng minh hắn là Luyện đan sư tứ đoạn.
– Lúc ấy ta có tham gia khảo hạch, đây là bằng chứng!
Trầm Tường giơ cao khối ngọc bài trong tay. Dưới ánh đêm, bốn đoạn hoa văn vàng rực rỡ bắt đầu lóng lánh, chiếu sáng chói mắt khiến nhiều người phải nheo mắt.
Phía dưới hoàn toàn im lặng. Luyện đan sư tứ đoạn! Trầm Tường còn trẻ hơn Lữ Chính Nam một chút, nhưng thực lực lại là tứ đoạn. Tuy chỉ chênh lệch một đoạn, nhưng đây là một trời một vực.
Mọi người kinh hãi, đồng thời âm thầm mắng Trầm Tường âm hiểm. Hắn dĩ nhiên giấu dốt, lợi dụng cơ hội này để "gõ" Lữ Chính Nam một trận đau điếng!
Lữ Chính Nam dùng ngón tay run rẩy chỉ Trầm Tường:
– Ngươi... Ngươi dĩ nhiên... Dĩ nhiên...
"Phốc!"
Trong miệng Lữ Chính Nam đột nhiên phun ra một ngụm máu. Hắn thua rất thảm, ba hạt Trúc Cơ đan cùng một trái Cửu Dương Liệt Diễm Quả! Đây là tiền cược cực lớn. Trước đó hắn nghĩ sẽ thắng nên mới dám cược như vậy, nhưng lại không được gia tộc đồng ý. Hắn biết sau này mình sẽ gặp rất nhiều phiền phức.
– Nếu ngươi hoài nghi chứng thực của Đan Hương Tháp, ta cũng bó tay. Có nhận thua hay không tùy ngươi. Nhưng nếu ta không thu được tiền cược, đừng trách ta làm ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Trầm Tường hừ lạnh một tiếng:
– Không đánh nổi thì đừng có đánh lung tung!
Tiền cược của Trầm Tường đều là của riêng, còn của Lữ Chính Nam là của gia tộc. Chỉ riêng điểm này, đã thấy rõ sự chênh lệch giữa hai người.
Lữ Chính Nam trừng mắt nhìn Trầm Tường, ánh mắt tràn ngập sát khí. Sắc mặt Trầm Tường trầm xuống, hắn có thể đoán được Lữ Chính Nam đang nghĩ gì.
Nếu giết chết chủ nợ, thì nợ cũng không cần trả nữa!
Phía dưới tuy có không ít người muốn mắng Trầm Tường, nhưng cũng không dám thốt ra. Đây là Luyện đan sư tứ đoạn, Thái Vũ Môn chỉ có chừng mười người như vậy mà thôi. Thân phận cao quý, nếu đắc tội một Luyện đan sư có thực lực, hậu quả nhất định rất thảm.
Do tu luyện Thái Cực Hàng Long Công, Trầm Tường có thể nội liễm khí tức. Vì vậy, những cường giả như Đan trưởng lão hay Cổ Đông Thần không thể nhìn ra thực lực thật sự của hắn. Nguyên bản Đan trưởng lão cũng âm thầm nghi ngờ Trầm Tường nắm giữ thực lực Chân Võ Cảnh, nhưng bây giờ thấy hắn vẫn còn lưu lại ba hạt Trúc Cơ đan, nàng đã không còn nghi ngờ nữa. Nàng đoán Trầm Tường chỉ mới đến bình cảnh.
Lữ Chính Nam bị kích đến thổ huyết, điều này cũng vô cùng hiếm thấy. Có thể tưởng tượng được hắn hận Trầm Tường đến mức nào. Bất quá, Trầm Tường cũng thực sự chiếm được lợi lớn, dễ dàng thắng được những vật phẩm giá trị như vậy. Chỉ có thể trách Lữ Chính Nam quá non nớt, thích gây gổ, không biết Trầm Tường âm hiểm, nên mới bại thảm như vậy.
Ngay từ đầu, Lữ Chính Nam đã dùng hết lá bài tẩy, vẫn cho rằng mình không người địch nổi, nên mới theo Trầm Tường tăng dần tiền cược, cuối cùng thất bại thảm hại.
– Trầm Tường... chờ đó cho ta!
Lữ Chính Nam gầm nhẹ một tiếng đầy thâm độc, đột nhiên phun thêm một ngụm máu nữa, rồi rời khỏi nơi này.
Trầm Tường chỉ cười hì hì, từ Đan trưởng lão nhận lấy một trăm viên Chân Nguyên đan cùng một trăm ngàn tinh thạch, sau đó mang theo tâm tình sung sướng trở về Thái Đan Vương Viện.
Sau khi chiếm được một trăm viên Chân Nguyên đan, hắn liền bị Long Tuyết Di lấy đi mười viên. Điều này khiến hắn có chút đau lòng. Bất quá, sau khi Long Tuyết Di lấy đi mười viên, cô ấy liền gặp khó khăn. Bởi vì Trầm Tường kiểm soát rất nghiêm ngặt, những viên Chân Nguyên đan này không dễ luyện chế như Chân Khí đan.
Thái Vũ thịnh hội vừa bắt đầu, liên tục hai hạng mục thi đấu đã kết thúc, người chiến thắng đều là Trầm Tường. Điều này khiến không ít đệ tử Chân Võ Cảnh âm thầm đố kị. Trong hai cuộc tranh tài này, Trầm Tường thu được những vật phẩm khiến người ta đỏ mắt. Huống hồ, hắn còn có ba hạt Trúc Cơ đan, điều này có nghĩa là sau này hắn rất có thể sẽ trở thành một Chân Võ Cảnh.
Thực ra Trầm Tường đã sớm là Chân Võ Cảnh, chỉ là hắn ẩn giấu thực lực của mình mà thôi.
Cuộc tranh tài thứ ba là võ hội, nhưng phải mười ngày sau mới bắt đầu. Đây là khoảng thời gian mà chưởng giáo rời khỏi tông môn, mang theo đệ tử trong môn phái đi giao lưu với một số đệ tử Chân Võ Cảnh khác, công khai truyền thụ kinh nghiệm, hoặc do Trưởng lão của Trưởng Lão viện giảng bài.
Trong suốt thời gian thịnh hội, có không ít đệ tử Chân Võ Cảnh biểu diễn thực lực cùng thần võ cường đại của mình, khiến rất nhiều đệ tử Phàm Võ Cảnh không ngừng hâm mộ. Đối với bọn họ, đây cũng là một loại khích lệ. Một số đệ tử quanh năm bôn ba cũng mang theo những vật phẩm kỳ lạ để mở mang tầm mắt cho đệ tử trong môn phái. Lại có người đứng trên bàn, thổi phồng da trâu, kể lại những chiến tích oai phong lẫm liệt năm xưa...
Trong lúc này cũng diễn ra một số hoạt động nhỏ. Rất nhiều đệ tử thông qua trí tuệ hoặc thực lực của mình, thắng được một ít đan dược cùng tinh thạch trong các hoạt động này, ví dụ như trả lời câu hỏi, chơi đoán chữ...
Trầm Tường vẫn ở trong Thái Đan Vương Viện dùng Long Tiên tưới cho Thanh Huyền Quả Thụ, tăng nhanh tốc độ kết quả. Đan trưởng lão cũng cảm thấy điều này vô cùng khả nghi, nhưng do kiến thức rộng rãi, nàng cũng không thể giải thích được vì sao lại nhanh như vậy!
Đã qua năm ngày, hoa của Thanh Huyền Quả Thụ đã bao phủ kín, đang ngưng kết thành trái cây. Trong lòng Trầm Tường cũng thầm cảm khái. Hắn không ngờ cây Thanh Huyền Quả Thụ này không cần Long Tiên thúc dục cũng có thể lớn nhanh như vậy.
– Thanh Huyền Quả Thụ là ngưng tụ Mộc chi tinh hoa để kết quả. Bên trong Huyền Cảnh linh khí nồng nặc, tốc độ hấp thu linh khí cực nhanh, có thể nhanh chóng chuyển hóa linh khí thành trái cây.
Tô Mị Dao nói, đây cũng chỉ là suy đoán của nàng.
Hiện tại, cuộc thi dự tuyển đã bắt đầu. Thông qua vài tràng giao đấu để quyết định tám người lên đài chung kết tham gia luận võ. Có rất nhiều người tham gia, cả nội viện lẫn ngoại viện đều có. Họ được phân bổ đến các vũ viện khác nhau để tiến hành dự tuyển, mỗi ngày đều có một nhóm lớn bị đào thải.
Trong cuộc thi dự tuyển này, ai cũng sợ gặp phải Trầm Tường. Bởi vì Trầm Tường là đệ nhất nhân nội viện, vô địch dưới Chân Võ Cảnh. Bất quá, cũng có rất nhiều thiên tài trẻ tuổi mới tấn cấp, muốn khiêu chiến Trầm Tường.
Trong quá trình này, Trầm Tường vẫn giữ thái độ khá ôn hòa, dùng phương thức rất ôn hòa để đánh bại đối phương. Nếu phát hiện người khác có chỗ thiếu sót, hắn cũng sẽ chỉ điểm một hai điều. Vì thịnh hội là để đệ tử giao lưu, nên lần thắng này khiến rất nhiều người tôn trọng hắn.
Sau khi thúc đẩy Thanh Huyền Quả Thụ xong, Trầm Tường trở về mật thất, ăn vào năm viên Chân Nguyên đan. Một cỗ chân khí cường đại lập tức trào ra trong cơ thể hắn. Hắn vận chuyển Thái Cực Hàng Long Công để luyện hóa, biến thành chân khí của mình, cuối cùng chuyển hóa những chân khí này thành thần thức, rót vào ý thức hải, nuôi nấng Thần Đạo Hồn Anh trong Thức Hải.