Chương 170
Lực lượng cuối cùng
Chương 170: Lần gắng sức cuối cùng
Đan trưởng lão cũng cảm thấy vô cùng thú vị. Tuy nàng nhắm vào Trầm Tường, nhưng thực chất lại đặc biệt lưu ý hắn. Vừa xuất quan, nàng liền đi hỏi thăm xem Trầm Tường đã gây ra chuyện gì, và quả nhiên Trầm Tường không làm nàng thất vọng, liên tiếp tạo ra không ít biến động lớn.
– Cầu cũng không được!
Lữ Chính Nam cười ngạo nghễ. Dù Trầm Tường không nhắc tới, hắn vẫn chủ động tự giới thiệu: mình là Chân Võ Cảnh, lại là Luyện đan sư tam đoạn, đạt được Đan Hương Tháp chứng thực, đại diện cho một loại vinh dự chí cao.
– Nếu ngươi muốn đánh cược, tiền cược của ngươi là gì?
Lữ Chính Nam hỏi. Hắn biết nội tình của Trầm Tường rất sâu, tiền cược ắt không nhỏ, nhưng hắn không lo lắng vì cho rằng mình chắc chắn sẽ thắng. Ai đi chơi cờ bạc cũng nghĩ vậy.
Trầm Tường cười nhạt, lật bàn tay, ba viên đan dược lóng lánh thanh mang và kim mang hiện ra trong lòng bàn tay.
Hắn lấy ra ba hạt Trúc Cơ đan để đánh cược!
– Ba hạt Trúc Cơ đan, có dám đánh cược không?
Trầm Tường nói:
– Trong cuộc thi, ai đạt cấp độ cao hơn, người đó thắng.
Ba hạt Trúc Cơ đan trong mắt mọi người chính là chí bảo, vậy mà hắn lại coi đó là đánh cược nhỏ?
Một hạt Trúc Cơ đan cũng rất khó tìm, vậy mà Trầm Tường lại lấy ra ba hạt để đánh cược. Chuyện này quả thực là phá sản đến cực điểm, ai cũng mắng Trầm Tường ngu ngốc khi dùng thứ quý giá như vậy để cá cược.
Đan trưởng lão cũng kinh hãi, lập tức truyền âm cho Trầm Tường:
– Ngươi lấy từ đâu ra?
Đồng thời, Lữ Chính Nam cũng hỏi:
– Trúc Cơ đan này ngươi từ đâu có?
Nếu là do Trầm Tường luyện chế, hắn sẽ chẳng dám đánh cược chút nào.
– Đừng hỏi ta từ đâu ra, ngươi có dám đánh cược không? Không dám thì biến đi.
Trầm Tường lạnh nhạt nói. Người tinh mắt nhất định có thể nhận ra ba hạt Trúc Cơ đan này có hai hạt màu sắc hơi mờ, còn một hạt thì rực rỡ hơn.
Tất nhiên, không ai nghĩ Trầm Tường có thể luyện chế Trúc Cơ đan. Ngay cả Đan trưởng lão cũng không nghĩ vậy, theo nàng, Trầm Tường luyện được nó là quá sớm, huống chi hắn còn không có Hỏa Hồn.
– Không cược thì biến đi!
Trầm Tường thu ba hạt Trúc Cơ đan lại, giả vờ thất vọng.
Lữ Chính Nam có thể không cược sao? Nếu không, hắn sẽ mất mặt, thậm chí còn bị cả Lữ gia chế nhạo. Hắn nói:
– Hiện tại ta không có Trúc Cơ đan, nhưng nếu ta thua, trong vòng mười ngày, ta nhất định sẽ dâng lên ba hạt Trúc Cơ đan!
Trầm Tường có ba hạt Trúc Cơ đan nhưng không dùng, mọi người đều đoán hắn đang chuẩn bị đột phá lên Chân Võ Cảnh. Điều này khiến nhiều người phát điên, ai lại dùng ba hạt Trúc Cơ đan để chuẩn bị đột phá? Mọi người đều tiên đoán rằng trong tương lai không xa, Trầm Tường sẽ trở thành một Chân Võ Cảnh.
Những Luyện đan sư thi đấu trên đài chỉ có thể thầm than mình không có mệnh lớn như vậy, nhưng họ không cho rằng kỹ thuật luyện đan của mình sẽ thua hai người trẻ tuổi kia.
Đối với lai lịch Trúc Cơ đan của Trầm Tường, ai cũng rất hiếu kỳ, nhưng Trầm Tường không nói. Ngay cả Đan trưởng lão, hắn cũng không tiết lộ, đây là cố ý làm nàng phiền muộn.
Cuộc thi luyện đan vô cùng toàn diện, yêu cầu luyện chế các loại đan dược thường dùng, cao nhất là Linh cấp thượng phẩm. Tuy nhiên, người tham gia phần lớn chỉ có thể luyện chế Linh cấp trung phẩm. Vì có Lữ Chính Nam – Luyện đan sư tam đoạn, yêu cầu là phải luyện chế ba loại Linh cấp trung phẩm.
Trận đầu tiên, thí sinh phải luyện chế Phàm cấp hạ phẩm Tôi Thể đan trong vòng nửa canh giờ.
Trong chớp mắt, nửa canh giờ trôi qua. Người luyện chế thành công đầu tiên chính là Lữ Chính Nam. Trầm Tường cố ý làm chậm tốc độ, chỉ mở lò luyện đan khi sắp hết giờ. Hắn làm vậy vừa để Lữ Chính Nam khinh địch, vừa tiết kiệm tiêu hao, giúp hắn ung dung hơn.
Đan trưởng lão liếc mắt đã nhìn ra mục đích của Trầm Tường. Khi Trầm Tường luyện chế Linh cấp hạ phẩm Chân Khí đan, hắn đã rất ung dung, huống chi là loại đan dược cấp thấp này.
Trận đầu có năm người không đạt yêu cầu, lặng lẽ rời khỏi.
Trận thứ hai là luyện chế Phàm cấp trung phẩm Tẩy Tủy Đan, trận thứ ba là Phàm cấp thượng phẩm Đại Nguyên đan, cũng phải hoàn thành trong vòng nửa canh giờ.
Hai trận này, Lữ Chính Nam vẫn là người mở lò trước nhất, Trầm Tường vẫn ở thời điểm cuối cùng mới mở nắp, khiến Lữ Chính Nam thầm đắc ý.
Sau hai trận, trên sân chỉ còn lại sáu mươi người.
Đã giữa trưa, nhưng cuộc thi vẫn tiếp tục, thời gian nghỉ ngơi rất ít. Đây cũng là thử thách sức chịu đựng của Luyện đan sư. Người xem chờ đợi kết quả, nhưng một số người thiếu kiên nhẫn đã rời đi từ sớm.
Trận thứ tư là luyện chế Linh cấp hạ phẩm Chân Khí đan, hoàn thành trong vòng một canh giờ.
Yêu cầu này rất cao đối với Luyện đan sư dưới Chân Võ Cảnh. Rất nhiều người không dám luyện liền xuống đài, một số ít là do thiếu dược liệu, nhưng đa số đều cho rằng mình không đạt yêu cầu.
Tính cả Trầm Tường, hiện tại chỉ còn mười lăm Luyện đan sư tiếp tục.
Chân Khí đan đối với Trầm Tường vẫn đơn giản như thường, hắn thường luyện cho Long Tuyết Di ăn. Tuy nhiên, hắn vẫn cố ý làm chậm, đến giờ kết thúc mới mở lò. Lữ Chính Nam tiếp tục kiêu ngạo, lần nào cũng mở nắp trước nhất, chất lượng đan dược cũng không tệ.
Thời gian vừa hết, lại có tám Luyện đan sư rời đi, chỉ còn lại bảy người. Đối với kết quả này, Đan trưởng lão gật đầu thỏa mãn. Ngoài Trầm Tường và Lữ Chính Nam, còn có năm Luyện đan sư ở Phàm Võ Cảnh có thể luyện ra Chân Khí đan trong một canh giờ, tốt hơn rất nhiều so với trước kia, dù họ đều là người lớn tuổi.
Buổi chiều, nắng gắt, nhưng đây là thời khắc cuối cùng của cuộc thi.
– Trận cuối cùng, tự do phát huy. Thời gian là bốn canh giờ, luyện ra loại đan dược cao nhất mà các ngươi có thể luyện chế. Ai có cấp độ đan dược cao hơn thì thắng. Nếu luyện được nhiều loại đan dược, tỷ lệ thắng càng cao.
Đan trưởng lão hô.
Khóe miệng Lữ Chính Nam nhếch lên, vì hắn biết mình chắc chắn thắng. Là Luyện đan sư tam đoạn, hắn có thể luyện chế ba loại Linh cấp trung phẩm, hắn không cho rằng Trầm Tường hay ai khác làm được, hơn nữa hắn nắm chắc trong bốn canh giờ sẽ luyện xong ba loại đó.
Trầm Tường mỉm cười nhìn Lữ Chính Nam, nói:
– Lữ huynh, nhìn ngươi tràn đầy tự tin, chắc là nắm chắc thắng rồi. Có muốn tăng tiền cược không?
Trầm Tường dĩ nhiên muốn tăng cược lúc này. Người xem đang cảm thấy chán nản bỗng như bị kích thích, lại tăng cược? Nếu thắng, chẳng phải kiếm bộn sao?