Chương 168
Vô Pháp Giải Thích
Chương 168: Không cách nào giải thích
Vũ Khai Minh đưa cho Trầm Tường một hộp ngọc cùng một túi trữ vật chứa mười vạn tinh thạch. Thế nhưng, Trầm Tường còn chưa kịp cầm nóng tay đã phải trả lại cho Chu Vinh. Đây là tiền nợ Trúc Cơ Đan, một trăm hạt Chân Nguyên Đan trị giá năm mươi vạn tinh thạch, cộng thêm mười vạn tinh thạch kia, vừa vặn đủ sáu mươi vạn.
– Trầm lão đệ, có phải đến phiên ngươi mời chúng ta ăn một chầu không?
Chu Vinh cười nói đầy âm hiểm.
Trầm Tường cười mắng:
– Mập mạp, hình như nên là ngươi mời mới đúng. Ta vất vả mới lấy được phần thưởng, lại nằm gọn trong tay ngươi rồi.
Đám người Vân Tiểu Đao đều đưa ánh mắt khinh bỉ nhìn Trầm Tường. Cái này gọi là vất vả? Đấy chẳng khác nào đi chơi, người thực sự vất vả còn đang ở trên đường. Đám họ đoán chừng Trầm Tường ngủ một giấc tỉnh dậy, những người kia mới vừa vặn trở về.
Sau khi nói chuyện phiếm với đám Vân Tiểu Đao, Trầm Tường trở lại Thái Đan Vương Viện tưới cây Thanh Huyền Quả Thụ. Hắn không thấy Ngô Thiên Thiên cùng Đan trưởng lão ở đây.
Những ngày này, Trầm Tường cũng nhận được tin tức từ Băng Phong Cốc cùng Thần Binh Thiên Quốc. Y nguyên không liên lạc được Tiết Tiên Tiên cùng Lãnh U Lan, nói là hai nàng vẫn đang trong quá trình lịch lãm rèn luyện.
Khi biết Tiết Tiên Tiên đã bước vào Chân Vũ Cảnh, Trầm Tường định tìm nàng, nhưng giờ lại không liên lạc được, khiến hắn vô cùng lo lắng.
Cuộc thi chạy cuối cùng đã kết thúc. Rất nhiều người khi trở về đều mệt mỏi ngã vật xuống quảng trường. Những ai còn đứng được đều mắng nhiếc Trầm Tường. Toàn bộ Thái Vũ Môn vang lên tiếng chửi rủa, bởi vì Trầm Tường nhẹ nhàng giành vị trí thứ nhất, không tốn nhiều sức lực lại nhận được phần thưởng phong phú. Ai mà không ghen tị?
Hôm nay, Trầm Tường nghỉ ngơi tại Thái Đan Vương Viện, chuẩn bị cho trận đấu luyện đan ngày mai. Người tham gia trận này rất ít, bởi vì Luyện đan sư trong Thái Vũ Môn không nhiều, hơn nữa tài nguyên thiếu thốn, thí sinh phải tự lo dược liệu. Một số Luyện đan sư cho rằng luyện đan trong lúc thi đấu sẽ ảnh hưởng đến sự phát huy, nên không đăng ký.
Dù có người tham gia cũng chỉ là dưới mức Chân Vũ Cảnh. Trầm Tường có thể nói là không hề có áp lực gì.
Đông, đông, đông!
Ngô Thiên Thiên khẽ gõ cửa phòng Trầm Tường. Âm thanh này khiến Trầm Tường bừng tỉnh. Ở Thái Đan Vương Viện, hắn rất thư giãn, khác hẳn với lúc ở bên ngoài, lúc nào cũng căng thẳng.
Trầm Tường thả thần thức ra, cảm nhận được khí tức hỏa diễm quen thuộc và đặc thù. Hắn biết là Ngô Thiên Thiên đến. Hiện tại mới hơn nửa đêm, một nữ hài đi gõ phòng nam nhân, khiến Trầm Tường suy nghĩ lệch sang hướng tà ác.
Trầm Tường rời khỏi giường, mở cửa.
– Thiên Thiên, có chuyện gì sao?
Trầm Tường hỏi. Ngoài lúc sáng ra, hắn không biết nàng cùng Đan trưởng lão đi đâu.
– Có thể nói chuyện một chút không?
Ngô Thiên Thiên mỉm cười, lộ ra dáng vẻ tươi cười mê hoặc, kiều diễm. Lúc này nàng tự tin hơn, ưu thương trước kia đã tan biến, rõ ràng nàng đã thông suốt rất nhiều.
Trầm Tường cũng vui thay nàng. Hắn không muốn một nữ tử xinh đẹp, tiền đồ vô lượng như vậy vì chuyện tình cảm mà hủy hoại tương lai.
– Đương nhiên có thể!
Trầm Tường cười nói.
Ngô Thiên Thiên ăn mặc đơn giản, mặc chiếc quần trắng rộng thùng thình, tết tóc đuôi ngựa, mặt không trang điểm, toát lên vẻ đẹp tự nhiên, xinh đẹp động lòng người. Một luồng khí tức mang theo sự trưởng thành bay tới, khiến Trầm Tường đang huyết khí phương cương bỗng chốc mất bình tĩnh.
– Trầm Tường, ngày mai ta phải cùng chưởng giáo rời khỏi Thái Vũ Môn, không thể xem ngươi thi đấu, xin thứ lỗi.
Trên mặt Ngô Thiên Thiên hiện vẻ bất đắc dĩ:
– Ta thật sự rất muốn xem ngươi biểu hiện trong thịnh hội.
Trầm Tường cười cười:
– Không sao đâu. Chưởng giáo muốn dẫn nàng rời đi ắt có việc trọng yếu, đừng làm trễ nã! Về sau còn nhiều cơ hội xem ta thi đấu. Biết đâu chúng ta còn có cơ hội cùng tham gia các trận đấu, làm vẻ vang cho Thái Vũ Môn!
Đó là các cuộc thi đấu giữa các môn phái, loại hình này cũng không hiếm.
Nghĩ đến điều này, trên khuôn mặt trắng nõn của Ngô Thiên Thiên hiện lên một vầng mây đỏ, trong lòng cũng dậy lên chút kích động.
– Ừm, Trầm Tường, ta từ chỗ Đan trưởng lão biết được, ngày mai ngươi sẽ gặp một đối thủ lợi hại. Nghe nói người kia chỉ thiếu chút nữa là bước vào Chân Vũ Cảnh, hiện tại là Luyện đan sư tam đoạn.
Ngô Thiên Thiên nói.
Trầm Tường khẽ gật đầu:
– Ta sẽ chú ý. Đúng rồi, nàng cùng chưởng giáo đi đâu?
Ngô Thiên Thiên cau mày, suy nghĩ một chút rồi đáp:
– Không chỉ ta và chưởng giáo đi, còn có ba người Vân Tiểu Đao, Chu Vinh, Từ Vĩ Long. Vì chúng ta là những người trẻ tuổi nhất đạt Chân Vũ Cảnh của Thái Vũ Môn, nên chưởng giáo muốn dẫn chúng ta đi tụ họp với Chân Vũ Cảnh trẻ tuổi của các môn phái khác. Hình như là để thương thảo một chuyện gì đó.
– Nguyên lai là vậy.
Trầm Tường cũng muốn đi, nhưng hắn còn phải tham gia thịnh hội.
Ngô Thiên Thiên đột nhiên hạ thấp giọng:
– Trầm Tường, nghe nói ngươi nhận Lãnh U Lan làm muội muội. Ngươi có thể nhận ta làm tỷ tỷ không? Ta chỉ muốn ở bên cạnh ngươi.
Khuôn mặt Ngô Thiên Thiên đỏ bừng, ánh mắt nhìn Trầm Tường mang theo sự chờ mong. Sau khi biết Tiết Tiên Tiên là vị hôn thê của Trầm Tường, nàng cảm thấy mình không còn cơ hội, nhưng vẫn muốn ở bên hắn, chỉ có thể thông qua cách này.
Trầm Tường ngẩn người, đưa tay sờ lên khuôn mặt xinh đẹp của Ngô Thiên Thiên. Điều này khiến lòng Ngô Thiên Thiên ngọt ngào, nàng cũng đang chờ đợi điều gì đó, cúi đầu xuống, chờ Trầm Tường trả lời!
Khi Trầm Tường vừa định mở lời, Tiểu Long Nữ bám trên cánh tay bắt chước giọng hắn, cướp lời:
– Ta không muốn nàng làm tỷ tỷ của ta, ta muốn nàng làm nữ nhân của ta!
Xong rồi! Hai chữ này nhảy ra trong đầu Trầm Tường. Hắn hận không thể bóp chết con Long Nữ nghịch ngợm kia, luôn nói ra một câu có thể giết người vào thời điểm mấu chốt nhất!
Những lời này khiến thân thể mềm mại của Ngô Thiên Thiên run lên bần bật. Nàng ngẩng đầu nhìn Trầm Tường, trong ánh mắt mang theo tia kinh hỉ và kích động, nhưng trong lòng lại vô cùng nghi hoặc. Nàng cảm thấy cái đó không giống như là lời Trầm Tường nói ra.
– Trời đã tối, ta phải đi đây!
Ngô Thiên Thiên cười ngọt ngào, đứng dậy rời đi.
Trầm Tường ngẩn người, sững sờ ngồi tại chỗ. Hắn phải giải thích thế nào? Hắn căn bản không thể giải thích được. Lúc này, hắn cảm thấy mình muốn tức điên lên.