Chương 166
Kiếm Ý (2)
Chương 166: Kiếm một bút (2)
Nếu Thái Vũ Môn có một nhân vật trẻ tuổi thực lực đứng đầu bảng, vậy Ngô Thiên Thiên chính là người đó. Tất nhiên, hiện tại Trầm Tường vẫn đang lén giấu thực lực Chân Vũ Cảnh của mình. Hắn dự định kiếm một khoản lớn tại Thái Vũ thịnh hội, nếu để Cổ Đông Thần và Vũ Khai Minh biết hắn đã bước vào Chân Vũ Cảnh, chắc chắn họ sẽ đá hắn ra khỏi cuộc chơi.
Trầm Tường trở lại Thái Đan Vương Viện, lại thấy Ngô Thiên Thiên đang ở đó, nàng đang trò chuyện cùng Đan trưởng lão.
Hắn không ngờ Đan trưởng lão lại lần nữa phá lệ, cho phép một người ngoài bước vào Thái Đan Vương Viện. Ngô Thiên Thiên nhìn thấy Trầm Tường, không khỏi cúi đầu, trên nét mặt che giấu không được cảm xúc phức tạp.
Đan trưởng lão là một lão gia hỏa tinh tường, đương nhiên nhìn ra được chút gì đó.
– Trầm Tường, ngươi làm gì nàng?
Giọng nói của Đan trưởng lão lạnh băng, tràn ngập sát khí.
Lúc này Trầm Tường mới hiểu tại sao Đan trưởng lão lại đưa Ngô Thiên Thiên tới đây. Bởi vì có người ngoài, nàng không cần phải tôn kính hắn, cũng không cần gọi hắn là sư thúc. Đây chính là ý đồ của Trầm Tường.
– Gừng càng già càng cay thật!
Trầm Tường thầm than trong lòng.
Ngô Thiên Thiên vội vàng biện hộ thay cho Trầm Tường:
– Không có gì, chỉ là ta…
– Còn không mau rời đi, ta đang hướng dẫn nàng luyện đan.
Đan trưởng lão quát tháo một tiếng. Trầm Tường cũng vội vã chạy đi, vừa đi vừa lẩm bẩm chửi nhỏ.
Trầm Tường đi tới bên gốc cây Thanh Huyền Quả Thụ, hắn vụng trộm dùng Long Tiên tưới cây. Hắn phải nhanh chóng thu hoạch Thanh Huyền Quả, như vậy mới có thể luyện ra nhiều Trúc Cơ Đan.
Mấy ngày nữa, Thái Vũ thịnh hội sẽ bắt đầu. Mấy ngày qua, hắn phát hiện Đan trưởng lão đối với Ngô Thiên Thiên vô cùng ôn nhu, hơn nữa hết sức kiên nhẫn chỉ đạo nàng luyện đan, còn cho nàng rất nhiều dược liệu.
Biết được Ngô Thiên Thiên trong tình huống thiếu hụt dược liệu vẫn có thể trở thành Luyện đan sư nhị đoạn, Trầm Tường cũng không khỏi bội phục. Hắn tin tưởng, với Lam Tinh Hỏa Hồn trong người, Ngô Thiên Thiên nhất định có thể trở thành một nữ Luyện đan sư kiệt xuất.
Trầm Tường vừa bước ra khỏi Huyền Cảnh, đã nghe được một tin tức kinh người: ba người Vân Tiểu Đao, Chu Vinh cùng Từ Vĩ Long đồng thời bước vào Chân Vũ Cảnh! Hiện tại họ đang được chưởng giáo tiếp kiến.
– Đúng là ba tên ngốc! Cũng tốt, mọi lợi lộc đều bị ta chiếm hết.
Trầm Tường thầm cười trong lòng. Hắn nghi ngờ ba tên này chắc chắn đã nhận được không ít Trúc Cơ Đan.
Chỉ cần Thái Vũ thịnh hội không có Chân Vũ Cảnh tham gia, Trầm Tường có mười phần nắm chắc giành được ba mươi vạn tinh thạch cùng ba trăm hạt Chân Nguyên Đan. Đây không phải là một con số nhỏ. Giá của một hạt Chân Nguyên Đan là năm ngàn tinh thạch, ba trăm hạt tương đương một trăm năm mươi vạn tinh thạch.
– Mẹ kiếp, lão tử sắp phát tài!
Trầm Tường hò hét trong lòng, đầy kích động bước về phía đệ nhất nội viện.
Trầm Tường đang nằm trên ghế dài võ viện, thì đột nhiên nghe được tiếng cười khinh miệt quen thuộc của Chu Vinh. Hắn biết, sau khi trở thành Chân Vũ Cảnh, Chu Vinh chắc chắn đã nhận được rất nhiều phần thưởng phong phú.
– Trầm lão đệ, ngươi không chết à?
Chu Vinh vừa nhìn thấy Trầm Tường, liền hỏi một câu như vậy.
Trầm Tường hừ nhẹ:
– Vì sao mỗi người nhìn thấy ta đều hỏi câu này? Chẳng lẽ ta rất dễ chết sao?
Vân Tiểu Đao cười lớn:
– Trầm đại ca, chúng ta thật có phúc. Lão Chu muốn mời chúng ta đi ăn cơm, ngươi chuẩn bị tinh thần xem có ăn chết hắn không?
Từ Vĩ Long cũng khẽ cười:
– Ta đã chuẩn bị sẵn sàng rồi. Những ngày này Trầm Tường, ngươi thật sự làm người ta lo lắng. Ngươi có thể trở về là tốt rồi. Đáng tiếc chúng ta không thể cùng ngươi tham gia Thái Vũ thịnh hội.
Trầm Tường cười nói:
– Như vậy càng tốt. Ta đã đăng ký tham gia ba hạng mục thi đấu, mà ta dự định sẽ đều đứng nhất. Hắc hắc…
Chu Vinh là người nhạy cảm nhất với con số. Trong đầu hắn lập tức hiện ra một con số khổng lồ, hắn hoảng sợ nói:
– Nếu như ngươi toàn bộ đứng nhất, vậy chẳng phải là có thể kiếm được rất nhiều sao!
Vân Tiểu Đao và Từ Vĩ Long cũng phản ứng lại, không khỏi kinh ngạc.
– Chúng ta trở thành Chân truyền đệ tử, mỗi người chỉ được một trăm hạt Chân Nguyên Đan, năm vạn tinh thạch, cùng một linh khí tam đoạn rách nát. Sau đó là hàng năm nhận một trăm hạt Chân Nguyên Đan cùng mười vạn tinh thạch.
Chu Vinh tiếc nuối nói. Hắn đột nhiên cảm thấy mình cần phải giấu giếm thực lực.
– Chúng ta bây giờ đều ở võ viện số mười lăm, so với Trầm đại ca thì cao hơn một bậc!
Trong lòng Vân Tiểu Đao cũng có chút tiếc nuối, nhưng hiện tại hắn lại rất đắc ý. Siêu việt Trầm Tường chính là một mục tiêu của hắn.
– Sao các ngươi lại có nhiều Trúc Cơ Đan như vậy?
Trầm Tường tò mò hỏi.
– Ta nhặt được. Lão Chu kéo ta đến chỗ lần trước ta nhặt được Chân Nguyên Đan. Chúng ta tìm kiếm ở đó hơn ba tháng, cuối cùng cũng tìm được một hộp Trúc Cơ Đan. Bên trong có tám hạt, mỗi người hai hạt, còn lại hai hạt dành cho ngươi!
Từ Vĩ Long nói một cách hời hợt.
Lại nhặt! Trầm Tường buồn bực trong lòng. Vận khí của Từ Vĩ Long này thật quá tốt. Nhưng nếu không có Chu Vinh bám riết lấy, ba người họ cũng không ở đó đào bới suốt ba tháng.
Chu Vinh đắc ý cười nói:
– Ta còn đủ nghĩa khí mà, cầm lấy đi! Sáu mươi vạn tinh thạch, đây là giá thấp nhất rồi.
– Hừ, ta là táng gia bại sản, trả bảy mươi vạn tinh thạch cho hắn!
Vân Tiểu Đao thấp giọng mắng.
– Không có cách nào, cái này chủ yếu là công lao của ta, chính ngươi cũng thừa nhận mà.
Chu Vinh lắc đầu cười cười.
Trước kia Trầm Tường còn cho rằng Chu Vinh và Từ Vĩ Long rất đủ nghĩa khí, nhưng không ngờ vẫn là lấy tiền. Hắn cười mắng một tiếng:
– Tài liệu ta đều có, Đan trưởng lão cũng đã đáp ứng giúp ta luyện chế.
– Lão Từ, chúng ta cầm đi đấu giá!
Chu Vinh bĩu môi, vội vàng cất kỹ hai hạt Trúc Cơ Đan kia.
Trầm Tường cười nói:
– Ta có nói ta không muốn đâu? Nhưng trước là thiếu đã, đợi ta giành được những hạt Chân Nguyên Đan kia, ta sẽ trả tiền lại.
Cầm đi bán đấu giá, giá cả sẽ cao hơn rất nhiều. Trầm Tường còn có thể lợi nhuận một khoản, bởi vì hiện tại hắn đã là Chân Vũ Cảnh, không còn cần Trúc Cơ Đan nữa!
Chu Vinh cũng biết cầm đi bán sẽ thu được nhiều tiền hơn, nhưng Trầm Tường là bằng hữu của hắn, nên hắn chỉ có thể nhịn đau tặng cho Trầm Tường. Huống chi bọn họ đều cho rằng Trầm Tường chưa tiến vào Chân Vũ Cảnh.