Chương 160
Luyện Đan Sư Tứ Đoạn
Chương 160: Luyện Đan Sư Tứ Đoạn
Đêm qua, Trầm Tường đã nghe Hoa Hương Nguyệt nhắc đến Thái Vũ Thịnh Hội. Sự kiện trọng đại này sẽ bắt đầu sau hơn mười ngày nữa, quy tụ đấu pháp luyện đan, so tài võ công và giao lưu võ học, diễn ra mười năm một lần, đồng thời cũng là kỳ thi cuối năm của các đệ tử Thái Vũ Môn.
– Có thể, chỉ là… hiện tại chúng ta thiếu Thanh Huyền Quả, ngược lại lại có thứ khác.
Tuy Lý phu nhân chấn kinh, nhưng thần sắc vẫn bình thản.
– Thanh Huyền Quả ta có!
Trầm Tường vẫn còn một trái, vốn định giữ lại làm giống. Nhưng bên trong Thái Đan Vương Viện đã có một gốc Thanh Huyền Quả Thụ, dùng xong thì tưới cây, hái tiếp, hoàn toàn không vấn đề gì.
– Vậy được rồi. Quá trình này sẽ do ta cùng mười vị Luyện Đan Sư Tứ Đoạn của Đan Hương Tháp giám sát. Ngươi có đồng ý không?
Lý phu nhân hỏi.
Trầm Tường khẽ gật đầu, theo Lý phu nhân đi làm thủ tục báo danh, sau đó cầm dược liệu bước vào tầng mười – nơi chuyên tổ chức khảo hạch.
Tại đây, Trầm Tường gặp mười vị Luyện Đan Sư Tứ Đoạn kia. Họ đều là những lão giả tóc bạc phơ, đức cao vọng trọng. Lý phu nhân tỏ ra vô cùng tôn kính với họ, bởi vì mười vị này đều tiếng tăm lừng lẫy, phụ trách cung ứng lượng lớn đan dược cho Đan Hương Tháp, thực lực đều ở trên mức Chân Vũ Cảnh.
Trầm Tường cung kính hành lễ với bọn họ. Mười lão giả này bình thường chỉ chuyên tâm luyện đan hoặc tu luyện, ít khi ra ngoài, nên đối với chuyện thế gian hoàn toàn không hay biết. Khi biết được mao đầu tiểu tử trước mắt muốn tham gia khảo hạch Luyện Đan Sư Tứ Đoạn, ánh mắt họ không khỏi lộ vẻ khinh miệt. Điều khiến họ xem thường hơn cả là Trầm Tường lại muốn luyện chế hai loại Linh cấp thượng phẩm cùng một loại Huyền cấp hạ phẩm.
Những lão giả này luyện đan nhiều năm, thậm chí chưa từng thành công với Trúc Cơ Đan, dù họ cũng có tài liệu, chỉ là thời gian gom góp rất dài.
– Ngay cả chúng ta cũng chưa thành công, tiểu tử này lại nghĩ luyện ra? Không biết trời cao đất rộng, quả thực là lãng phí Thanh Huyền Quả!
Một lão giả thấp giọng nói với người bên cạnh, giọng điệu tràn đầy sự khinh miệt.
Những lời này lọt vào tai Trầm Tường, hắn chỉ khẽ cười không nói. Hắn đã luyện chế Trúc Cơ Đan thành công nhiều lần rồi.
Ban đầu, những lão giả này không muốn lãng phí thời gian giám sát Trầm Tường, nhưng nghe Lý phu nhân nói hắn là bằng hữu của Hoa Hương Nguyệt, cả đám đều ngoan ngoãn ở lại. Điều này khiến Trầm Tường càng thêm nghi hoặc về địa vị của Hoa Hương Nguyệt.
Hoa Hương Nguyệt từng nói mình là nha hoàn bên người chưởng giáo, nhưng địa vị này cũng quá cao!
Trầm Tường lấy ra Viêm Long Bảo Lô, đưa cho những lão giả đang đầy vẻ không kiên nhẫn kiểm tra. Viêm Long Bảo Lô thoạt nhìn chỉ xinh đẹp, nhưng khó lòng nhận ra sự bất phàm bên trong.
Đối với quy tắc khảo hạch Luyện Đan Sư, Trầm Tường cũng rõ. Ví dụ như thi tứ đoạn, cần mười vị tứ đoạn giám sát. Tất nhiên, với các cấp cao hơn, chỉ cần một hoặc hai người là đủ, vì Luyện Đan Sư đẳng cấp cao rất khó tìm.
Trầm Tường bắt đầu luyện đan. Hắn luyện Chân Nguyên Đan, dược liệu đều do Đan Hương Tháp cung cấp, phẩm chất cũng không tệ. Trầm Tường phát huy rất tốt, chỉ nửa canh giờ đã luyện chế thành công.
– Chân Nguyên Đan luyện chế tốt rồi!
Trầm Tường thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán.
Những lão giả kia nhìn nhau, vẻ mặt không dám tin. Làm sao có người hơn nửa canh giờ lại luyện chế ra? Ít nhất bọn họ đều không thể làm được.
Nhưng Lý phu nhân lại tin tưởng hoàn toàn, bởi nàng biết sự tích của Trầm Tường, hiểu rõ những chuyện kinh thiên động địa hắn từng làm. Nàng tự mình bước tới, mở Viêm Long Bảo Lô ra, liền thấy năm hạt đan dược bên ngoài tinh xảo đặc sắc, bên trong bạch quang lập loè.
Lý phu nhân kinh ngạc hít sâu một hơi. Tuy nàng không luyện đan, nhưng nàng biết bình thường Chân Nguyên Đan một lò chỉ có bốn hạt. Mà mười vị Luyện Đan Sư Tứ Đoạn mà nàng mời đến, đại đa số chỉ có thể đạt một lò ba hạt!
Mười mấy lão giả nhao nhao vây lại, vẻ mặt nghi vấn nhìn năm hạt Chân Nguyên Đan. Ban đầu họ nghi ngờ Trầm Tường gian lận, nhưng khi cầm đan dược lên, họ lại cảm nhận được sự ấm áp cùng mùi thuốc nồng đậm – nét đặc thù của đan dược vừa ra lò!
Thân hình họ không khỏi run rẩy, trừng lớn mắt nhìn Trầm Tường như nhìn quái vật. Họ khó có thể tin một tiểu gia hai mươi tuổi lại có thể luyện chế ra Chân Nguyên Đan, hơn nữa còn là một lò năm hạt!
– Sư phụ của ngươi là ai?
Một lão giả hít sâu một hơi, hỏi.
Giọng điệu vậy mà mang theo sự cung kính, ánh mắt kính nể nhìn Trầm Tường. Lúc này, họ không dám khinh thị hắn nữa, đồng thời cảm thấy xấu hổ vì sự xem nhẹ trước đó.
– Ta thuộc Thái Vũ Môn Thái Đan Vương Viện, không có sư phụ, chỉ thỉnh thoảng Đan trưởng lão chỉ điểm cho ta đôi chút.
Trầm Tường nhàn nhạt đáp. Câu nói này làm mười lão giả kia chân mềm nhũn, suýt nữa quỳ xuống.
Thái Đan Vương Viện! Dù chưa từng gặp, nhưng tên gọi ấy như sấm bên tai. Đó là trụ sở của Đan Vương Thái Vũ Môn, chỉ có nhân tài được Đan trưởng lão tán thành mới được vào ở. Tuy Đan trưởng lão rất thần bí, nhưng bản lĩnh luyện đan của nàng lại tiếng tăm lừng lẫy trên Thần Vũ đại lục.
Nhiều Luyện Đan Sư đều cho rằng Đan trưởng lão đã trở thành Đan Vương.
Việc Trầm Tường được đặc cách thu vào Thái Đan Vương Viện, Lý phu nhân cũng đã nghe qua. Khi đó, Trầm Tường còn thu một Luyện Đan Sư Tam Đoạn làm đồ đệ, chính là Dược Hải Sinh.
Trên Thần Vũ đại lục, Luyện Đan Sư cao minh nhất chỉ có hai người: Chưởng giáo Đan Hương Đào Nguyên và Đan trưởng lão Thái Vũ Môn. Hai người này đều vô cùng thần bí!
Trầm Tường được Đan trưởng lão chỉ điểm, chứng tỏ nhất định hắn có chỗ hơn người, nếu không đã không được nàng nhìn trúng.
Khi Trầm Tường luyện chế Bạch Ngọc Tán, tốc độ càng nhanh hơn, lượng đan dược luyện ra cũng nhiều hơn, một lần nữa chấn động những lão giả kia. Họ cảm thấy vô cùng xấu hổ, nhất là khi nhận ra trước kia mình đã xem thường người ta.
Trầm Tường nghỉ ngơi một chút, liền bắt đầu luyện chế Trúc Cơ Đan!
Mười vị Luyện Đan Sư Tứ Đoạn không chớp mắt, theo dõi Trầm Tường xử lý dược liệu rất nhanh. Thủ pháp quen thuộc cùng phương thức xử lý dược liệu khiến bọn họ âm thầm chấn kinh. Họ nhận ra Trầm Tường đã luyện chế rất nhiều lần, ít nhất nhiều hơn họ, nếu không sẽ không phân phối dược liệu tinh tế đến vậy.
Ánh mắt mười lão giả nhìn Trầm Tường như nhìn một tông sư. Dù sao đây là Trúc Cơ Đan, đừng nói là luyện, ngay cả nhìn cũng rất khó, vì tài liệu của nó quá hiếm.
Họ rất muốn biết Trầm Tường đã lấy đâu ra nhiều Thanh Huyền Quả như vậy, thậm chí còn nảy sinh ý định muốn mua lại một ít từ hắn.