Chương 158
Hoa Hương Nguyệt
Chương 158: Hoa Hương Nguyệt
Lý phu nhân hồi phục xong, chậm rãi nói ra lời này. Lúc này, nàng rốt cuộc đã minh bạch, Trầm Tường đáng giá để chưởng giáo Thái Vũ Môn tự thân xuất mã.
Trầm Tường khẽ gật đầu, cười nói:
– Đa tạ. Ta trước đi mua một ít dược liệu. Nếu nữ nhân tên Hoa Nguyệt Vân kia tới tìm ta, cứ gọi ta ra là được, không cần lo lắng quấy rầy ta.
Hai mươi phần dược liệu Bạch Ngọc Tán, bốn vạn tinh thạch, hai mươi phần dược liệu Chân Nguyên Đan, ba vạn tinh thạch. Thoáng một phát đã dùng đi hơn phân nửa, nhưng Trầm Tường tin tưởng lần này hắn nhất định có thể thuận lợi luyện thành hai loại đan dược Linh cấp thượng phẩm này.
Trầm Tường được an bài ở tầng thứ hai mươi. Nghe nói người có thể ở lại nơi này đều là phi thường cao quý, không phải là những Luyện đan sư kiệt xuất, thì chính là võ giả cấp bậc như Lý phu nhân.
Điều này khiến Trầm Tường thụ sủng nhược kinh, nhưng trong lòng hắn cũng thập phần an tâm, ít nhất nơi này rất an toàn.
Sau khi thành công luyện chế Huyền cấp hạ phẩm Trúc Cơ Đan, việc luyện chế Bạch Ngọc Tán và Chân Nguyên Đan của Trầm Tường rất thuận buồm xuôi gió. Chỉ thất bại mấy lần, sau đó hắn đều có thể thành công.
Hơn nữa, mọi chuyện chỉ diễn ra trong ba ngày!
Mười lăm hộp Bạch Ngọc Tán, hai mươi tám hạt Chân Nguyên Đan. Mỗi khi Chân Nguyên Đan vừa ra lò, đã bị nha đầu Long Tuyết Di tham ăn cướp đi hơn phân nửa, vì một lò chỉ ra được bốn hạt.
Trầm Tường đầu đầy mồ hôi từ trong mật thất đi ra, lại ngửi được mùi thơm cơ thể quen thuộc. Hắn liền trông thấy một mỹ nhân tuyệt sắc đang nằm nghiêng trên giường của mình.
Cô gái này mặc bộ quần lụa mỏng màu trắng nhạt, thân hình thanh tú như phong loan, làn da óng ánh tuyết trắng. Trong khí chất đẹp đẽ quý phái ấy, lộ ra một vẻ yêu mị câu hồn đoạt phách.
Khuôn mặt mị hoặc chúng sinh kia Trầm Tường chưa từng quên. Nữ tử thành thục, kiều diễm, yêu mị, cao quý đoan trang này chính là Hoa Nguyệt Vân, người hắn đã nhận thức ở tục giới.
– Đó là giường của ta, tranh thủ xuống đi!
Trầm Tường không biết nên nói gì, chỉ lung tung thốt lên một câu.
Trên mặt mỹ nhân nở nụ cười ngọt ngào, nhưng trong đôi mắt dịu dàng lại tràn đầy u oán cùng một loại hận ý khác thường. Nàng chậm rãi bước xuống giường, nhõng nhẽo cười nói:
– Ta biết ngươi hối hận lúc trước không có thu ta làm nha hoàn! Có phải rất ảo não hay không?
Trong lòng Trầm Tường quả thật có chút hối hận, nhưng vẻ mặt hắn vẫn không thèm để ý, đạm mạc nói:
– Ta tìm được nàng rồi, mau nói cho ta biết tên của nàng đi!
– Hoa Hương Nguyệt!
Mỹ nhân lấy ra một chiếc khăn lụa thơm ngào ngạt, lau sạch mồ hôi trên trán Trầm Tường, khẽ cười nói:
– Tên của ta có dễ nghe hay không?
– Danh tự êm tai, nàng cũng rất đẹp! Thực lực cũng rất mạnh. Nàng rốt cuộc là nữ nhân thế nào?
Trầm Tường lắc đầu thở dài, rất trực tiếp nói ra lời trong lòng.
Hoa Hương Nguyệt ngồi xuống bên cạnh bàn, chậm rãi rót trà. Mỗi cử chỉ nhấc tay nâng chân đều toát lên vẻ mị thái lan tràn, khiến người nhìn thấy cảnh đẹp ý vui.
– Ta chỉ là một nha hoàn, chỉ có điều chủ nhân của ta là chưởng giáo Đan Hương Đào Nguyên. Tuy vậy, ta có thể tùy thời ly khai Đan Hương Đào Nguyên, chỉ là tiểu nữ tử không thể tìm được một chỗ dựa tốt.
Hoa Hương Nguyệt yêu mị liếc mắt nhìn Trầm Tường.
Trầm Tường biết hiện tại mình không có gì có thể cho nữ nhân này. Hắn biết nữ nhân này trước kia là thật tâm muốn làm nha hoàn của hắn, nhưng vì cái gì?
Hoa Hương Nguyệt đứng dậy, đứng bên cửa sổ nhìn Trầm Tường, sâu kín thở dài:
– Trầm Tường, gần đây ngươi gây ra cũng không ít sự tình a…
– Cặp mông nhỏ này thật sự là nhô lên phải chết!
Một giọng nói bỗng nhiên truyền tới.
Trong lòng Trầm Tường chấn động, còn khuôn mặt của Hoa Hương Nguyệt lại ửng đỏ. Nàng lập tức quay đầu, trừng lớn đôi mắt dễ thương nhìn chằm chằm vào Trầm Tường.
Thanh âm đó giống Trầm Tường như đúc, nhưng không phải Trầm Tường nói, mà là Long Tuyết Di. Trầm Tường nuốt nước bọt, dùng tay hung hăng đập vào ngực trái. Hắn không nghĩ tới Long Tuyết Di lại có bản lĩnh này, có thể mô phỏng thanh âm người khác, học được rất giống!
Trước kia Trầm Tường lo lắng không phải vô duyên vô cớ!
– Ngươi mới vừa nói cái gì?
Hoa Hương Nguyệt nhíu mày hỏi. Nàng vững tin mình không nghe sai, nhưng cũng cảm thấy sự khinh bạc này không giống như lời Trầm Tường thốt ra, dù Trầm Tường vẫn thường dùng ánh mắt xấu xa nhìn nàng.
Vẻ mặt Trầm Tường cười khổ. Chẳng lẽ lời này không phải mình nói? Nhưng đây là ai nói, cái thiệt thòi này hắn không ăn cũng phải ăn!
– Ta chỉ là có cảm xúc nên phát ra, chỉ là ta không có biểu đạt tốt. Đây vốn là khen dáng người nàng rất tốt.
Trầm Tường vội vàng giải thích.
– Hừ, lá gan ngươi càng lúc càng lớn, vậy mà dùng ngôn ngữ đùa giỡn ta!
Hoa Hương Nguyệt kiều mị phun một tiếng, trong lòng cũng dâng lên một loại hưng phấn khác thường.
Trầm Tường rót cho mình một chén trà, vừa uống vừa dùng thần thức cảnh cáo Tiểu Long Nữ:
– Nha đầu chết tiệt kia, ngươi đừng xằng bậy, đây chính là có thể hại chết người.
– Ta chỉ là có cảm xúc nên phát ra.
Long Tuyết Di khanh khách cười nói:
– Nữ nhân xinh đẹp như vậy nên hảo hảo đùa giỡn một chút.
– Trầm Tường, ngươi ở Thái Vũ Môn chọc một Đan trưởng lão rất lợi hại, ngươi về sau định như thế nào đây?
Hoa Hương Nguyệt dùng ánh mắt khác thường nhìn Trầm Tường.
– Có thể có tính toán gì chứ? Hiện tại nữ nhân này cũng không dám làm gì ta, hắc hắc!
Trầm Tường nghĩ đến khoảnh khắc Đan trưởng lão phải hô mình là sư thúc, trong lòng thầm vui vẻ.
Hoa Hương Nguyệt nhíu mày, bước đến bên cạnh Trầm Tường, hỏi:
– Vì sao?
– Đây là bí mật của ta, không thể nói cho nàng biết.
Trầm Tường đáp, trên mặt còn mang theo nụ cười dương dương đắc ý.
– Hoa tỷ tỷ, tỷ ở bên trong Đan Hương Đào Nguyên không phải rất có quyền thế?
Trầm Tường lo lắng nàng tiếp tục truy vấn, lập tức chuyển đề tài.
– Gọi ta Hương Nguyệt là được rồi, nếu không về sau ta không để ý tới ngươi.
Hoa Hương Nguyệt dùng ngón tay ngọc đè lên bờ môi Trầm Tường, khiến tâm thần Trầm Tường rung động.
– Hương Nguyệt! Như vậy được chưa!
Hoa Hương Nguyệt nhõng nhẽo cười nói:
– Lúc này mới nghe lời. Ta ở bên trong Đan Hương Đào Nguyên chỉ phụ trách quản lý một ít sự tình rất đau đầu, bình thường đều rất bận rộn. Vì gặp ngươi, ta phải cố gắng rất nhiều.
– Hương Nguyệt, vì sao nàng đối với ta tốt như vậy?
Trầm Tường tò mò hỏi. Hắn nghĩ thế nào cũng không ra mình dựa vào cái gì mà có thể khiến một nữ tử như vậy ưu ái.
– Chẳng lẽ ngươi đối với mị lực của mình không có lòng tin?
Hoa Hương Nguyệt đưa tình ẩn tình nhìn Trầm Tường, khiến Trầm Tường tim đập nhanh hơn.
– Đương nhiên không phải, chỉ là ở trước mặt nàng ta không có lòng tin!
Trầm Tường lơ đãng đáp.