Trước
Sau

Chương 153

Ma Công Vô Tình

Chương 153: Vô Tình Ma Công

Nhớ tới Đan trưởng lão kia dùng lực lượng vô thượng áp chế hắn, khiến hắn không thể phản kháng, nhớ tới Liêu Thiếu Vân kia chà đạp tôn nghiêm của mình, hắn tự nhủ với lòng, dù thế nào cũng phải sống. Hắn muốn trở nên mạnh mẽ! Hắn muốn luyện chế ra Trúc Cơ Đan, đây là cách duy nhất giúp hắn tấn cảnh lên Chân Vũ Cảnh trong thời gian ngắn.

Hiện tại, Trầm Tường không chỉ chảy mồ hôi mà còn đổ máu. Để giữ cho bản thân tỉnh táo, hắn không ngừng tự làm đau thân thể mình.

Dù ý thức đã dần mơ hồ, nhưng trong tiềm thức, thần thức của hắn lại không ngừng ngưng tụ, áp chế những xao động của Trúc Cơ Đan trong Viêm Long Bảo Lô.

Bất tri bất giác, Trầm Tường bỗng cảm thấy thân thể mất đi cảm giác. Dù có tự hại mình thế nào cũng không còn thấy đau đớn. Hắn bừng tỉnh, kinh ngạc phát hiện mình đang ở trong không gian tràn ngập bạch quang. Điều khiến hắn chấn động hơn cả là hắn thấy một đứa trẻ trong không gian đó. Đứa bé rất nhỏ, tựa như hài nhi vừa mới chào đời, nhắm chặt hai mắt, vô cùng đáng yêu.

Đột nhiên, hài nhi mở mắt. Trầm Tường chấn động mạnh, bởi vì những gì hài nhi nhìn thấy, hắn cũng có thể thấy theo!

Hài nhi nhìn hắn cười cười. Lúc này, Trầm Tường đã rời khỏi không gian kỳ dị, trở lại trạng thái luyện đan. Hắn kinh ngạc phát hiện thần trí của mình trở nên dồi dào hơn trước rất nhiều, phảng phất như sẽ không bao giờ cạn kiệt.

Tô Mị Dao và Bạch U U cũng cảm thấy kỳ lạ. Các nàng vốn tưởng Trầm Tường sẽ buông xuôi, nhưng lại thấy khóe miệng hắn nhếch lên, lộ ra một nụ cười tự tin.

Một lát sau, Trầm Tường mở mắt, ngửa đầu cuồng tiếu:

– Ha ha… Ta luyện ra Trúc Cơ Đan!

Trầm Tường không mở Viêm Long Bảo Lô ra, nhưng hắn xác định bên trong có một hạt Trúc Cơ Đan. Trong lúc cười to, hai mắt hắn rơi xuống dòng lệ nóng. Chỉ có chính hắn mới rõ mình đã phải trải qua tra tấn thế nào mới đạt được thành công này.

Mười chín tuổi, chưa từng luyện chế thành công Linh cấp thượng phẩm, vậy mà trực tiếp luyện ra Trúc Cơ Đan. Ngay cả Tô Mị Dao cũng thập phần chấn kinh. Vốn nàng chỉ định để Trầm Tường luyện xong dược liệu trên tay, rồi thúc đẩy sinh trưởng tiếp tục luyện, như vậy một ngày nào đó sẽ thành công. Nàng dự tính ít nhất cũng phải năm ba năm, giống như thời điểm nàng luyện chế đan dược Huyền cấp trước kia.

Trầm Tường cười to một hồi rồi ngã xuống, ngủ say mất tiêu. Hắn đã rất mệt rồi.

Tô Mị Dao và Bạch U U đi tới, mở Viêm Long Bảo Lô ra. Trong đó là một hạt đan dược có vô số đường vân màu xanh óng ánh – Trúc Cơ Đan! Phẩm chất còn là thượng thừa. Đại đa số đan dược Trầm Tường luyện chế đều đạt chuẩn thượng thừa.

– Thần thức của tiểu tử này vậy mà khôi phục tới trạng thái đỉnh phong, còn cường đại hơn cả trước kia!

Bàn tay trắng như ngọc, lạnh buốt của Bạch U U đặt lên trán Trầm Tường, nàng giật mình thốt lên.

Đây cũng là lần đầu tiên Bạch U U chạm vào Trầm Tường. Trầm Tường chỉ là thân thể cần điều dưỡng nên nghỉ ngơi, nhưng ý thức vẫn rất tỉnh táo. Hắn có thể tinh tường cảm nhận được cảm giác mỹ diệu từ bàn tay trắng như ngọc kia truyền đến, khiến lòng hắn nhộn nhạo.

– Sư muội, chẳng lẽ ngươi không nên giúp hắn thanh lý thân thể một chút sao? Ta nhớ trước kia ngươi thường xuyên dùng những cử động mập mờ để ban thưởng cho hắn.

Bạch U U nói, khóe miệng hiếm hoi nhếch lên một nụ cười lãnh diễm.

Tô Mị Dao khẽ hừ một tiếng, rồi nhõng nhẽo cười nói:

– Sư tỷ, hình như tiểu tử này rất thích ngươi. Tuy ta thân mật với hắn, nhưng ta cảm giác hắn quan tâm ngươi hơn. Ví dụ như lúc ngươi ôn nhu với hắn, tiểu tử này vui vẻ rõ rệt. Ta đoán hắn vì muốn chiếm niềm vui của ngươi mà mới liều mạng như thế.

Sắc mặt Bạch U U lạnh đi, nhưng trên khuôn mặt trắng nõn lạnh như băng lại hiện lên một vòng ửng đỏ nhàn nhạt. Nàng lạnh lùng nói:

– Chớ nói nhảm. Ngươi không biết lúc hắn nhìn ngươi, hận không thể lột sạch y phục nhào lên người ngươi sao? Hắn mới là người ưa thích ngươi hơn. Hơn nữa, chính ngươi còn hôn hắn, làm hắn ngẩn như đầu heo.

Tô Mị Dao chỉ nhẹ nhàng cười quyến rũ. Nàng đang cởi y phục trên người Trầm Tường, thoáng cái đã cởi sạch quần áo của hắn. Nhìn thân thể nam nhân trước mắt, nàng lại chẳng hề đỏ mặt.

– Tiểu tử này đối với mình thật đúng là hung ác. Bất quá, thân thể này so với lúc chúng ta ở bên trong xem thì đẹp mắt hơn một chút.

Tô Mị Dao cười hì hì, dùng nước tẩy sạch vết bẩn trên người Trầm Tường.

– Sư tỷ, sang giúp một chút mà! Tiểu tử này đã nhìn thân thể chúng ta rồi, bây giờ chẳng lẽ ngươi không muốn nhìn lại hắn sao?

Tô Mị Dao nhõng nhẽo cười nói.

Hiện tại Trầm Tường không thể nhúc nhích vì thân thể bị giày vò nghiêm trọng, nhưng sau khi nghe hai cô gái đối thoại, trong lòng hắn tràn ngập đủ loại cảm xúc.

Bạch U U bước tới, hừ lạnh nói:

– Thân thể hắn ta không biết đã xem qua bao nhiêu lần, nhưng vẫn không thể giải hận.

Tuy nói vậy, nhưng nàng lại lấy ra một chiếc khăn lụa, cẩn thận lau sạch vết bẩn trên người Trầm Tường.

Trầm Tường thầm khinh bỉ hai nữ lưu manh này. Các nàng đứng trong giới chỉ, vậy mà nhiều lần từ bên trong rình coi hắn. Đương nhiên, hắn cũng có chút vui vẻ. Dù sao thân thể mình bị hai mỹ nữ nhìn nhiều lần, hắn đột nhiên cảm thấy mình có chút ti tiện, bị người khác nhìn mà còn đắc chí.

– Sư tỷ, ta lo lắng có một ngày ngươi sẽ không cần ta nữa.

Đột nhiên Tô Mị Dao lên tiếng, trên mặt tràn đầy thần sắc lo lắng. Hiện tại nàng đang cùng Bạch U U tẩy rửa cho Trầm Tường.

Bạch U U trầm mặc một lúc, rồi thở dài:

– Chỉ cần báo xong đại thù, ta sẽ tán đi Vô Tình Ma Công! Bất quá về sau ngươi phải bảo hộ ta.

Tô Mị Dao nhoẻn miệng cười:

– Yên tâm, đến lúc đó tiểu tử này nhất định sẽ bảo hộ ngươi!

Nói xong, nàng vỗ nhẹ vào lồng ngực Trầm Tường.

Bạch U U không nói tiếp. Nàng đương nhiên biết sau này Trầm Tường nhất định sẽ rất mạnh, việc bảo vệ nàng đương nhiên không phải vấn đề. Chỉ là nàng đang lo lắng đến lúc đó mình đã không còn thực lực, không còn người quan tâm.

Tô Mị Dao nói:

– Sư tỷ, năm đó sư phụ cũng vì tu luyện Vô Tình Ma Công mà đối xử với chúng ta như vậy, cuối cùng dẫn mình đi vào con đường diệt vong. Ta không muốn ngươi biến thành cái dạng kia!

– Ta biết, ngươi không cần lo lắng cho ta, ta tự có chừng mực!

Sắc mặt Bạch U U trở nên phức tạp.

Trầm Tường không ngờ sư tỷ muội này lại có câu chuyện như vậy. Bất quá, hắn cảm giác Tô Mị Dao có một việc đang lén giấu Bạch U U.

Trầm Tường khôi phục rất nhanh. Tô Mị Dao và Bạch U U vừa mới giúp hắn rửa ráy sạch sẽ, hắn đã ngồi dậy.

– Đa tạ hai vị tỷ tỷ quan tâm.

1,425 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 153: Ma Công Vô Tình — Mê Tiên Hiệp