Trước
Sau

Chương 145

Phiêu Hương Thành

Chương 145: Phiêu Hương Thành

– Không biết ta đi đến một vài nơi tử khí nặng nề, có thể thúc đẩy Địa Ngục Linh Chi sinh trưởng hay không?

Trầm Tường nằm trên giường, thầm suy nghĩ đầy kích động, rồi nói ý nghĩ này cho Tô Mị Dao.

– Ta chưa từng thử qua. Phẩm giai của Địa Ngục Linh Chi khó có thể định vị, hơn nữa vô cùng hiếm có, trước kia ta chưa từng gặp. Nếu có cơ hội, ngươi có thể thử một lần.

Tô Mị Dao đáp.

Địa Ngục Linh Chi là nguyên liệu để luyện chế Liệu Thương Đan, dược hiệu phi thường lợi hại, phần lớn đều thuộc Huyền cấp trung phẩm!

Nếu để cho người khác biết Trầm Tường chỉ trong hai mươi ngày đã trồng ra hai mươi trái Thanh Huyền Quả, chắc chắn sẽ ghen ghét đến phát điên. Đây chính là bí mật lớn nhất của Trầm Tường.

Rời khỏi Thái Đan Vương Viện, Trầm Tường đi tới nội viện. Hắn không thấy Vân Tiểu Đao cùng mọi người, liền hỏi thăm một chút, biết được thượng diện cũng không giao cho họ nhiệm vụ gì.

– Ta phải đi Đan Hương Đào Nguyên một chuyến mới được, đi lấy chứng thực Luyện dược sư tam đoạn!

Trầm Tường để lại một tờ giấy, nói mình đi Đan Hương Đào Nguyên để chứng minh tư cách Luyện dược sư tam đoạn.

Luyện dược sư tam đoạn, bắt buộc phải biết luyện chế hai loại đan dược Linh cấp trung phẩm. Thời điểm luyện chế, thời gian và số lần thất bại đều phải nằm trong quy định, rất khắc nghiệt. Trầm Tường lấy danh xưng này, cũng là để khiến người khác e dè, đừng đến tìm hắn gây phiền phức.

Đan Hương Đào Nguyên ở Đào Nguyên châu, cách Thái Vũ Môn khá xa. Nếu đi xe ngựa bình thường, ít nhất phải một tháng mới đến nơi.

Nhưng Trầm Tường có Chu Tước Hỏa Dực, hắn dự tính chỉ mười ngày là có thể tới nơi!

– Đan Hương Đào Nguyên có một yêu tinh đang đợi ngươi.

Tô Mị Dao trêu ghẹo nói.

Hoa Nguyệt Vân, Trầm Tường đương nhiên không quên nữ nhân đã từng nhiều lần dụ dỗ hắn. Nhớ tới nữ nhân này, trong lòng hắn thậm chí dâng lên một chút xao động khó hiểu.

– Yêu tinh kia không phải đã nói tên thật không phải là Hoa Nguyệt Vân sao? Tìm như vậy khó lắm, có phải rất thất vọng không?

Tô Mị Dao nhõng nhẽo cười nói.

– Nếu như nàng ở Đan Hương Đào Nguyên, ta nghĩ chắc có lẽ không quá khó khăn.

Trầm Tường sờ lên mũi, rời khỏi Thiên Môn Thành, đi vào vùng ngoại ô, thả Chu Tước Hỏa Dực, bay lên trên đám mây, nhắm hướng Đào Nguyên châu bay đi.

Phiêu Hương Thành, đây là một tòa thành thị gần Đan Hương Đào Nguyên nhất, cũng là thành thị lớn nhất Đào Nguyên châu. Trầm Tường vừa đặt chân đến, đã ngửi thấy đủ loại mùi thơm. Hơn nữa, bốn phía đều có thể thấy rất nhiều hoa, cây cối cùng cỏ đẹp đang nở rộ. Đây là một thành thị vô cùng xinh đẹp.

Trầm Tường đã bay mười ngày, vượt qua một mảng lớn sơn mạch nguy hiểm, mới đến được nơi xinh đẹp này. Hiện tại, hắn ngồi ở một đầu bờ sông, cảm thụ gió nhẹ mát mẻ, nhìn những đóa hoa cây cối nở rộ bên bờ, trong lòng sảng khoái không thôi.

Ở chỗ này có một tòa Đan Hương Tháp, đó là sản nghiệp của Đan Hương Đào Nguyên, phi thường to lớn. Nơi đây không chỉ bán nhiều loại Linh Dược, mà ngay cả Linh cấp thượng phẩm cùng trung phẩm cũng được bán, chỉ có điều giá cả rất đắt đỏ.

Trầm Tường hỏi thăm trong thành, rốt cuộc tìm được Đan Hương Tháp. Đó dĩ nhiên là một tòa tháp khổng lồ cao tới hai mươi tầng, chiếm diện tích phi thường rộng lớn. Cự tháp hình vuông, rộng chừng trăm trượng, tọa lạc ở chính giữa Phiêu Hương Thành, tới gần trung tâm thành thị là dễ dàng trông thấy.

Tòa tháp này thoạt nhìn rất cổ xưa, tang thương, trên đó mọc rất nhiều hoa đằng, nở rộ đủ mọi màu sắc. Thỉnh thoảng còn có một đám linh điểu bay vào trong hoa đằng, lộ ra vẻ ấm áp, xinh đẹp.

– Không hổ là Phiêu Hương Thành, bốn phía đều thơm như vậy. Khó trách toàn thân yêu tinh Hoa Nguyệt Vân kia cũng thơm như vậy.

Trầm Tường thì thào nói. Hắn nhớ tới ngọc thể của Hoa Nguyệt Vân đã từng như ẩn như hiện, câu người đoạt phách, trong lòng không khỏi rung động, đột nhiên hắn rất muốn gặp yêu tinh này.

Đi vào tầng thứ nhất Đan Hương Tháp, Trầm Tường nhìn thấy rất nhiều ngăn tủ trong suốt, bên trong bày đặt nguyên một đám bình ngọc hoặc hộp ngọc. Bên trên bình ngọc dán nhãn hiệu, ghi chú rõ danh tự đan dược.

Ở bên trong đông người vô cùng, đại đa số đều là Phàm Vũ Cảnh tầng chín cùng tầng mười. Nhưng Trầm Tường lại cảm ứng được rất nhiều Phàm Vũ Cảnh tầng mười có chân khí không tầm thường, hắn suy đoán những kẻ đó đều là hộ vệ trông coi nơi đây.

Trầm Tường từ một nữ tử hướng dẫn xinh đẹp giải thích, biết rằng trong hai mươi tầng Đan Hương Tháp này, năm tầng phía dưới là chuyên môn bán đan dược. Tầng sáu đến tầng chín dùng để luyện chế đan dược. Tầng mười là nơi khảo hạch Luyện đan sư. Về phần tầng mười một đến tầng hai mươi, đó đều là nơi gieo trồng Linh Dược hoặc cho một ít nhân viên ở lại.

– Nếu như ta muốn bán Linh Dược, phải đi tầng mấy?

Trầm Tường thấp giọng hỏi. Hắn định bán ra chút Linh Dược hơi đắt tiền, đến lúc đó hắn khẳng định phải giao dịch cùng nhân vật tương đối trọng yếu trong Đan Hương Đào Nguyên. Lúc đó, hắn có thể thuận tiện nghe ngóng Hoa Nguyệt Vân thoáng một phát.

– Công tử muốn bán ra Linh Dược cấp bậc gì?

Cô gái kia cười ngọt ngào hỏi.

– Kim Linh Quả!

Trầm Tường hạ giọng nói, làm nữ tử kia lập tức giật mình.

Nàng thấy Trầm Tường không giống như đang nói đùa, huống hồ cũng không có ai dám ở Đan Hương Tháp vui đùa, liền thấp giọng nói:

– Mời công tử đi theo ta.

Kim Linh Quả mặc dù ở trong Đan Hương Đào Nguyên cũng không có quá nhiều, có người bán ra mà nói, bọn họ sẽ phi thường cam tâm tình nguyện tiếp nhận. Cho nên rất nhanh, Trầm Tường liền được dẫn tới một phòng khách quý.

Trầm Tường uống thượng đẳng linh trà, cảm khái hít một hơi:

– Đúng là nơi phú quý có khác!

Người ra trao đổi cùng Trầm Tường dĩ nhiên là một phu nhân trung niên. Tuy dung mạo nàng bình thường, nhưng nàng lại có một khí chất cao quý, cử chỉ hiển thị rõ quý khí, cho người ấn tượng rất tốt.

Trầm Tường vội vàng đứng lên, mỉm cười hành lễ, dù sao đối phương coi như là trưởng bối của hắn.

Tuy trung niên phụ nhân này mặc váy màu lam nhạt mộc mạc, nhưng quý khí bức người, làm Trầm Tường có chút câu nệ. Hơn nữa, hắn cũng nhìn không thấu thực lực của trung niên phụ nhân này.

– Không cần phải khách khí, ta cũng không quá đáng là một quản sự, công tử tùy ý là được rồi!

Trung niên phu nhân cười nhạt một tiếng, ôn nhu nói, thập phần bình dị gần gũi.

Trầm Tường dám khẳng định, trung niên phụ nhân này nhất định là võ giả Chân Vũ Cảnh. Đan Hương Tháp này rõ ràng phái một nhân vật như vậy đến trấn thủ!

– Gọi ta là Lý phu nhân là được rồi, ta có thể nhìn Kim Linh Quả của công tử không?

Lý phu nhân mỉm cười nói.

1,407 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 145: Phiêu Hương Thành — Mê Tiên Hiệp