Chương 140
Không Lưu Tình
Chương 140: Không lưu tình chút nào
Cổ Đông Thần chắp hai tay sau lưng, sắc mặt ngưng trọng nhìn Trầm Tường, chậm rãi nói:
– Tiểu tử này vừa rồi dùng chính là Thái Cực Hàng Long Công. Sư phụ ta từng dùng chiêu đó đối với ta, chỉ có trong tình huống chân khí đối thủ kém xa mới hữu hiệu.
– Xem ra hắn thật sự đã thừa kế lão gia hỏa kia, chẳng lẽ hắn là Âm Dương…
Vũ Khai Minh nói đến đây, hai mắt trợn tròn xoe, vẻ mặt kinh hãi.
Cổ Đông Thần khẽ gật đầu:
– Hẳn là vậy. Nghe nói hắn có thể sử dụng nhiều loại chân khí thuộc tính…
Toàn thân Trầm Tường hừng hực hỏa diễm, ngọn lửa giống như giận dữ trong lòng hắn, hừng hực thiêu đốt, thoạt nhìn tựa như một Hỏa thần đang tức giận.
– Các ngươi ai tới? Một chọi một hay sao!
Trầm Tường híp mắt, quét nhìn năm nam tử anh tuấn đối diện. Bọn họ đều là đệ tử của các gia tộc nổi danh tại Thái Vũ Châu.
Một nam tử thân hình hơi mập mạp, nhưng cũng không quá béo, bước lên phía trước. Tuy bọn họ đã biết thực lực của Trầm Tường, nhưng vẫn không hề e ngại, trên mặt hắn còn mang theo thần sắc vô cùng bình tĩnh.
Người này tên Thường Hình Diệc, là con trai của Minh chủ thương hội Đồng Minh tại Thái Vũ Châu. Gia tộc hắn vô cùng giàu có, giao hảo với nhiều gia tộc và môn phái nhỏ, đều có sinh ý vãng lai.
Thường Hình Diệc rút ra một thanh kiếm xanh có khắc linh văn. Linh văn tuy nhỏ, nhưng sau khi hắn rót chân khí vào, lập tức loé sáng, uy thế tựa sấm sét, gió giông. Đây là một thanh Linh khí tứ đoạn!
– Phong Lôi kiếm, đứng đầu trong các Linh khí tứ đoạn!
Ngô Thiên Thiên kinh ngạc thốt lên, vẻ mặt đầy hâm mộ. Đối với những bảo vật xinh đẹp như vậy, nữ tử nào mà chẳng thích.
Ngô Tiểu Điệp ở bên cạnh che miệng nhỏ nhắn, thầm nói:
– Ngô Thiên Thiên đại mỹ nữ của chúng ta hình như để ý đến tên Trầm Tường đáng ghét kìa. Tên này sao lợi hại vậy, một mình đánh bay bốn người của đệ nhất nội viện.
Khuôn mặt Ngô Thiên Thiên đỏ bừng, gắt gỏng nói:
– Tiểu nha đầu đừng nói lung tung. Trầm Tường coi như không tệ, chỉ trách chúng ta trước kia quá mức cao ngạo, không biết tôn trọng người, không biết trời cao đất rộng! Hắn đã cảnh tỉnh ta, hơn nữa người ta đánh thắng ta cũng chẳng màng đến Chân Nguyên Đan.
Ngô Tiểu Điệp thè lưỡi, không nói thêm gì, chỉ chăm chú nhìn thanh Linh khí xinh đẹp trong tay Thường Hình Diệc.
Trầm Tường biết, những Linh khí nổi danh trên bảng này đều vô cùng đắt đỏ. Dù bản thân hắn không có giá trị đó, nhưng nếu đem đi đấu giá, cũng có thể thu về mấy trăm vạn tinh thạch.
Thường Hình Diệc thấy ánh mắt hâm mộ xung quanh, trong lòng vô cùng tự hào, nhìn Trầm Tường cười lạnh nói:
– Lúc trước nói quy tắc, cũng có nói dùng Linh khí là phạm quy đâu!
– Ta nghe nói ngươi trong Thiên Long bảo tàng đã nhận được một thanh Linh khí không tệ…
Trầm Tường cắt ngang hắn, nói:
– Yên tâm, ta không cần dùng nó để đối phó ngươi. Ngươi còn không xứng. Đương nhiên, nếu ngươi dám tiến hành sinh tử chiến, ta ngược lại sẽ dùng máu của ngươi để tế đao.
– Tiểu tử càn rỡ! Hôm nay ta phải giáo huấn ngươi một trận!
Đang nói chuyện, Phong Lôi kiếm đã đâm tới. Thoạt nhìn phiêu dật nhẹ nhàng như gió, nhưng bên trong lại ẩn chứa uy thế tựa như sấm sét.
Thường Hình Diệc thuộc Mộc tính, nhưng lại có thể sử dụng phong và lôi thuộc tính. Sự kết hợp giữa lực lượng cương và nhu khiến hắn càng thêm cường đại, điều này Trầm Tường rất rõ.
Thanh Phong Lôi kiếm như tia chớp đâm tới ngực trái Trầm Tường. Nhưng không hiểu vì sao, Trầm Tường kỳ lạ vươn hai ngón tay, kẹp chặt mũi kiếm.
Cái động tác nhẹ nhàng kẹp lấy ấy khiến mọi người sững sờ. Kiếm kia tuy phiêu dật nhưng uy lực rõ ràng, vậy mà Trầm Tường lại kẹp lấy dễ dàng như vậy.
Thấy Trầm Tường mỉm cười, trên hai ngón tay hắn bỗng tràn ra một tầng khí vụ màu đỏ nhạt. Mọi người kinh ngạc thấy hai ngón tay Trầm Tường tựa như cái kéo, cắt đứt mũi kiếm kia!
Cảnh tượng này khiến nhiều người tim như bị dao cắt, chấn động vô cùng. Đây là Linh khí tứ đoạn, vậy mà giống như giấy, bị Trầm Tường dễ dàng bẻ gãy. Thanh Phong Lôi kiếm đắt đỏ này cũng vì thế mà hủy diệt, khiến người ta tiếc hận khôn nguôi.
– Là Huyền Cương Chỉ! Loại võ công Địa cấp tiểu thừa này, không ngờ hắn lại học xong.
Một lão giả kinh ngạc thốt lên. Tin tức này nhanh chóng lan truyền, ai cũng không nghĩ Trầm Tường lại học được loại võ công lợi hại và khó học đến vậy.
Thường Hình Diệc vừa rồi còn dương dương đắc ý vì có Phong Lôi kiếm, giờ sắc mặt lại vô cùng khó coi. Khóe mắt hắn co rúm, nhìn linh văn trên thân kiếm chậm rãi tắt ngấm. Linh khí này chỉ cần bị phá hủy một điểm nhỏ, cũng coi như phế bỏ.
Linh khí vốn rất chắc chắn, trừ khi gặp phải cấp bậc cao hơn, nếu không khó hư hao. Nhưng hắn không ngờ Trầm Tường lại tu luyện ra Huyền Cương Chỉ, loại võ công có thể gọi là Thần võ, dễ dàng bẻ gãy Phong Lôi kiếm của hắn.
Lúc này Thường Hình Diệc tức đến muốn phun máu. Hắn gào thét phẫn nộ, vọt tới Trầm Tường, hai đấm phún ra chân khí xanh bạc, lôi điện bùng lên. Trên nắm đấm hắn còn ngưng tụ hai đầu rắn xanh trông rất sống động, nhanh chóng lao tới Trầm Tường.
Khi nắm đấm còn cách Trầm Tường ba thước, Trầm Tường đánh ra một chưởng. Trên lòng bàn tay hắn cũng dâng lên khí cương phong lôi màu xanh!
Một chưởng này xuất hiện rất nhanh, đột ngột. Sau khi xuất chưởng, áp lực vô hình tản ra, hình thành một bàn tay khổng lồ vô hình, nhanh chóng lao tới Thường Hình Diệc!
Toàn bộ đệ nhất nội viện lập tức rung chuyển mãnh liệt. Mặt đất dưới chân Thường Hình Diệc như gợn sóng cuồn cuộn, gạch đá cứng rắn biến thành phấn vụn. Cỗ lực lượng đột ngột xuất hiện rung mạnh cơ thể hắn, không những đánh tan toàn bộ chân khí trong người, mà còn chấn thương cốt cách, làm hơn nửa kinh mạch bạo toái.
Chỉ một chưởng, Trầm Tường đã đả bại Thường Hình Diệc, lại còn khiến hắn trọng thương!
– Là Chấn Thiên Chưởng!
Vân Tiểu Đao kinh hô lên. Môn võ công này trước đây hắn có đọc qua, nhưng rất khó học nên đã từ bỏ. Hôm nay chứng kiến uy lực này, hắn không khỏi thầm tắc lưỡi.
Trầm Tường thi triển Huyền Cương Chỉ và Chấn Thiên Chưởng đều là những võ công cực kỳ khó học, đòi hỏi thân thể phải đạt yêu cầu cao. Bây giờ hắn có thể nhẹ nhàng thi triển, chứng tỏ hắn đã hoàn toàn nắm giữ hai môn võ công lợi hại này, hơn nữa nhục thể của hắn thập phần cường đại.