Chương 132
Địa Ngục (Phần 2)
Chương 132: Địa Ngục (2)
Trầm Tường đương nhiên không sợ khổ, mà phương thức tu luyện theo lời Hoàng Cẩm Thiên cũng khiến Tô Mị Dao cùng Bạch U U kinh hỷ. Đây chính là cách tránh đi quá trình dung hợp rườm rà trước kia!
Trong thời gian kế tiếp, dưới mặt đất luôn truyền ra từng đợt tiếng la bi thảm, cuộc giằng co này kéo dài整整 một năm!
Trầm Tường không ngờ quá trình uốn nắn lại phức tạp đến vậy. Hoàng Cẩm Thiên dùng vô thượng lực lượng rót vào cơ thể hắn, trong đan điền giày vò lung tung, nếm thử khắp nơi, cuối cùng mới tìm ra biện pháp.
Trước kia thấy sư phụ tự tin nói về việc uốn nắn, Trầm Tường tưởng hắn có phương pháp xử lý tinh diệu, nào ngờ toàn là lừa đảo. Phải trải qua vô số lần nếm thử và lục lọi chậm rãi mới thành công. Một năm nay, Trầm Tường giống như sống trong địa ngục.
Theo tiếng cười điên khùng vang lên, Trầm Tường thở phào nhẹ nhõm. Sư phụ điên khùng kia rốt cuộc đã nếm thử thành công trên người hắn, uốn nắn phương thức tu luyện mà không phế bỏ tu vị của hắn.
– Sư phụ, sao ngài có thể qua loa nếm thử ngay trên người ta như vậy? Vạn nhất thất bại thì sao?
Trầm Tường cười khổ nói. Đã qua một năm, hắn giống như một pho tượng đất, tùy ý Phong lão đầu này nhào nặn.
Hoàng Cẩm Thiên cười ha hả:
– Ta làm sao có thể thất bại chứ? Chẳng phải hiện tại đã thành công sao?
Trầm Tường nghiến răng chửi thầm:
– Vạn nhất thất bại thì sao? Ngài không biết hậu quả của thất bại là gì sao?
Trầm Tường nhớ lại, lòng vẫn còn sợ hãi. Nếu như thất bại, e rằng sẽ bị phế bỏ hết.
– Nói nhảm, ta sẽ không thất bại, cần gì phải suy nghĩ?
Hoàng Cẩm Thiên mắng hắn một câu, khiến Trầm Tường tức giận đến mức giơ chân định đánh. Hắn quyết định về sau không được cùng lão gia hỏa điên khùng này dây dưa. Lực lượng của Hoàng Cẩm Thiên vượt qua Phàm Giới, Trầm Tường chơi không nổi hắn.
Trầm Tường nhìn năm tôn thú tượng trong đan điền ảm đạm, trong lòng chấn kinh. Bên trong năm tôn thú tượng ấy, đều có một hạt nguyên hạt vô cùng rõ ràng, đó là chân khí Phàm Vũ Cảnh tầng mười của hắn áp súc mà thành. Nếu muốn hoàn toàn thắp sáng năm tôn thú tượng, cần ngưng tụ vô số hạt chân nguyên. Nghĩ đến đây, lòng hắn rung động không thôi.
– Sư phụ, thực hình của ngài đã hoàn toàn thắp sáng chưa?
Trầm Tường hỏi.
– Nếu đã sáng hoàn toàn, ta cũng không cần sống ở chỗ này. Năm tôn thú tượng của ta, chỉ mới sáng một móng vuốt.
Hoàng Cẩm Thiên đáp.
Một móng vuốt đã cần ngàn vạn hạt chân nguyên, vậy cần ngưng tụ bao nhiêu hạt để sáng hết? Trầm Tường tu luyện lâu như vậy, mới chỉ ngưng tụ được năm hạt.
– Đi, sau khi uốn nắn xong, về sau ngươi chỉ cần dựa theo Thái Cực Hàng Long Công tu luyện là có thể ngưng tụ ra Long lực. Bất quá cái đó không nên tùy tiện sử dụng, bình thường mà nói, vẫn nên dùng những khí cương thấp kém kia.
Hoàng Cẩm Thiên dặn dò.
Phương pháp tu luyện Thái Cực Hàng Long Công cơ bản giống Thái Cực Thần Công, chỉ là trong đó thêm nhiều ngoại công, tức là một số chiêu thức. Những chiêu thức này vô cùng huyền ảo, tất nhiên sử dụng ra cũng cực kỳ lợi hại.
Đương nhiên, Tứ Tượng thần công của hắn trước đó không bị ảnh hưởng, lúc này chân khí của hắn cũng hùng hậu hơn rất nhiều.
– Một năm, Lão Tử mười tám tuổi! Mặc dù chỉ là một năm, nhưng ta cảm giác đã trôi qua cả trăm năm.
Trầm Tường thầm nghĩ. Một năm nay, hắn đã chịu biết bao khổ sở.
– Sau khi ngươi đi lên, ngoại trừ đối với ba đồ tôn kia nói ngươi là đồ đệ của ta ra, tuyệt đối không được nói cho người khác.
Hoàng Cẩm Thiên âm trầm nói.
– Lão đầu ngươi cứ yên tâm, ta nhất định sẽ nhớ kỹ.
Trầm Tường bĩu môi:
– Nói sau bây giờ ta còn ra ngoài được sao? Còn không biết chưởng giáo muốn bế quan bao lâu.
– Đúng rồi sư phụ, Đan trưởng lão kia rốt cuộc có địa vị gì? Không nổi danh, không biết dung mạo, nhưng luyện đan lại rất lợi hại.
Trầm Tường hỏi. Đây là câu hỏi hắn đã hỏi suốt một năm, nhưng Hoàng Cẩm Thiên lại bảo đợi sau khi thành công mới nói.
– Nàng đến từ Tử Nguyệt giới, có Tử Nguyệt Hỏa Hồn, là một kỳ tài luyện đan. Có lẽ nàng ở Tử Nguyệt giới gặp phải truy sát hoặc gặp chuyện bất lợi, lăn lộn không nổi mới đến đây tránh né, không muốn bại lộ thân phận. Ngươi cũng đừng chấp nhặt với nàng, hiện tại nàng là sư tỷ của ngươi.
Hoàng Cẩm Thiên chăm chú nói. Tuy bình thường hắn điên khùng, nhưng có một số việc lại vô cùng cẩn trọng.
Trầm Tường thầm cười, ba đại cự đầu của Thái Vũ Môn đều là sư tỷ của hắn, chuyện này phong cách cỡ nào. Đang lúc hắn đắc ý, Hoàng Cẩm Thiên mạnh mẽ gõ đầu hắn một cái, khiến hắn kêu lên oa oa.
– Nắm chặt thời gian tu luyện! Ngươi phải làm cho năm hạt chân nguyên trong năm tôn thú tượng kia sáng hơn, sáng đến cực hạn là tiến vào Chân Vũ Cảnh.
Hoàng Cẩm Thiên khiển trách.
Trầm Tường nhìn năm tôn thú tượng trong đan điền, phát hiện năm hạt chân nguyên bên trong hào quang quả thật hơi yếu ớt, rõ ràng còn một đoạn xa so với Chân Vũ Cảnh.
Ở nơi này, Trầm Tường cũng không có tâm trạng luyện đan. May mắn linh khí ở đây vô cùng nồng đậm, hắn ngoài luyện công ra không có việc gì khác làm. Huống chi sư phụ điên kia cả ngày theo dõi, một khi thư giãn nhất định sẽ bị đánh.
Lại một năm trôi qua, cuối cùng Trầm Tường đã làm cho hạt chân nguyên trong Thanh Long thực hình cùng Chu Tước thực hình sáng trưng, đạt đến cực hạn. Hiện tại, hắn bắt đầu tu luyện Bạch Hổ thú tượng.
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên bên tai hắn:
– Trầm Tường, ngươi có thể lên đây, tự mình nghĩ biện pháp lên đó đi. Hạn chế của cấm địa này đối với ngươi đã được giải trừ.
Thanh âm đó là của Vũ Khai Minh.
Sau khi vào cấm địa, muốn bay lên sẽ bị tước đoạt lực lượng, ngay cả Hoàng Cẩm Thiên cũng vậy. Bây giờ Trầm Tường được giải trừ hạn chế, nghĩa là đại trận trong cấm địa này đã do chưởng giáo khống chế.
Biết mình có thể đi lên, Trầm Tường rất vui vẻ. Hắn không muốn sống cả đời ở nơi không có thiên lý này.
– Sư phụ, ta…
Trầm Tường vừa nói đến đây, đã cảm thấy mông đau rát, sau đó thân thể bay vút lên trên. Hắn lại bị Hoàng Cẩm Thiên một cước đạp lên.