Chương 13
Tranh đoạt chức Tộc trưởng
Chương 13: Tranh đoạt Tộc trưởng
Sáng nay, Trầm Tường không đi tưới tẩm linh dược. Hắn sớm bước vào một quảng trường rộng lớn trong sơn trang Trầm gia. Hôm nay là ngày quyết định vị trí tộc trưởng, sau hơn ba tháng trống ngôi, Trầm gia rơi vào cảnh hỗn loạn.
Trong sơn trang Trầm gia có một quảng trường lớn, lúc này đứng đầy đủ con cháu trọng yếu, ước chừng ba trăm người, đều là tinh anh của gia tộc.
Mọi người vây quanh quảng trường, để trống khoảng không gian lớn ở giữa, nơi đó đứng năm nam nhân trung niên, trong đó có Trầm Thiên Hổ.
Trầm Tường cũng ở trong đám người, quan sát tình hình. Khi cần thiết, hắn sẽ xuất hiện để trợ giúp phụ thân tranh đoạt vị trí tộc trưởng.
Một đại hán trung niên, lông mày rậm rạp, tóc điểm chút hoa râm, trên mặt nở nụ cười lạnh lùng nói:
– Trầm Thiên Hổ, ngươi có biết muốn làm tộc trưởng Trầm gia cần một điều kiện phi thường trọng yếu hay không?
Trung niên đại hán này tên là Trầm Hạo Hải, là một thống lĩnh chi nhánh khá mạnh của Trầm gia. Tuổi tác còn lớn hơn Trầm Thiên Hổ, thực lực đạt Phàm Võ Cảnh tầng bảy. Với thực lực này trong Trầm gia cũng xem là tốt, nên hắn cho rằng mình có tư cách làm tộc trưởng. Luận về bối phận, Trầm Tường còn phải gọi hắn một tiếng bá phụ.
Trầm Thiên Hổ nén giận, trừng mắt nhìn Trầm Hạo Hải một chút, lạnh lùng đáp:
– Ta đương nhiên biết. Thân nhân tộc trưởng cũng phải có tiềm lực không kém, để tránh việc tộc trưởng tham ô tài nguyên công hữu, lãng phí vào thân nhân của mình.
Mẹ của Trầm Tường đã sớm qua đời, từ khi hắn hiểu chuyện đến nay chưa từng thấy mặt. Mà thân nhân của Trầm Thiên Hổ cũng chỉ có Trầm Tường.
– Ha ha... con trai ngươi là người không có linh mạch. Nếu ngươi làm tộc trưởng, nhất định sẽ dùng rất nhiều đan dược trân quý cho hắn! Những năm gần đây ngươi mua linh dược, linh đan khắp nơi, chẳng phải là vì con trai mình sao? Nhưng nội tình của hắn ai cũng biết.
Trầm Hạo Hải cười lớn:
– Ai cũng biết hắn là một phế vật vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên!
Trầm Thiên Hổ tự nhiên biết con trai mình hơn người trong lứa tuổi, hắn chỉ muốn để con ẩn giấu thực lực, đừng bại lộ quá nhiều sức mạnh kinh người, kẻo gây ra phiền phức.
– Con ta có thể thả ra chân khí chi hỏa! Có tiềm chất luyện đan, ngươi dám nói hắn vô dụng? Chỉ sợ Nguyên lão Trầm gia sẽ không nghĩ như vậy.
Trầm Thiên Hổ cười lạnh nói.
Lúc này, mọi người bắt đầu bàn tán. Sự tình ngày đó, Các chủ Linh Đan Các muốn thu đồ bị cự tuyệt đã lan khắp Ngọa Hổ thành. Tuy Trầm Tường không có linh mạch, nhưng có chân khí chi hỏa, liền có cơ hội trở thành luyện đan sư.
Trầm Hạo Hải hừ lạnh:
– Nhưng hắn cự tuyệt Các chủ kia, không có sư phụ, hắn không cách nào trở thành luyện đan sư.
Lúc này, thanh âm bình tĩnh, trầm ổn của Trầm Tường vang lên:
– Bây giờ ta đã có thể luyện chế ra Phàm cấp hạ phẩm Tôi Thể Đan.
Nghe Trầm Tường nói, mọi người sửng sốt. Trầm Hạo Hải cười lớn:
– Nhóc con miệng còn hôi sữa, mới mười sáu tuổi đã có thể luyện chế đan dược? Đừng tưởng rằng nói vài lời mạnh miệng là có thể giúp phụ thân ngươi tranh được vị trí tộc trưởng. Còn nữa, nói dối trước mặt trưởng bối, phải bị phạt nặng.
– Ngươi cho rằng ngươi là thiên tài của Dược gia sao? Dược gia là một đan dược thế gia! Có nội tình rất lớn mới được.
Trầm Tường bước ra từ trong đám người, ánh mắt trong suốt, khuôn mặt trấn định. Hắn lấy ra một lò luyện đan, nhìn Trầm Hạo Hải cười lạnh một tiếng, nói:
– Ngươi dám đánh cược một lần với ta không? Ta luyện chế ra một lò Tôi Thể Đan, ngươi ở trước mặt mọi người dập đầu xin lỗi ta, thế nào?
Trầm Hạo Hải cười không nổi, mà mọi người cũng đều ngây dại. Họ không ngờ Trầm Tường lại cuồng vọng đến vậy, nói ra những lời như thế!
Một hậu bối lại dám làm càn trước mặt mình, điều này khiến Trầm Hạo Hải phẫn nộ không ngừng.
Đối với cử động của Trầm Tường, Trầm Thiên Hổ hoàn toàn ủng hộ. Hắn biết thời khắc con trai mình hãnh diện đã đến.
Trầm Hạo Hải uy nộ, trầm giọng hỏi:
– Ngươi vừa mới nói cái gì?
Đang khi nói chuyện, một cỗ chân khí bao phủ tới Trầm Tường, nhưng bị Trầm Thiên Hổ đánh tan.
Hai mắt Trầm Tường ngưng trọng nhìn Trầm Hạo Hải, tăng cao âm lượng nói:
– Ta muốn đánh cược một lần với ngươi! Nếu như ta có thể luyện chế ra một lò Tôi Thể Đan, ngươi phải dập đầu xin lỗi ta.
Trầm Tường vẻ mặt thành thật lặp lại một lần, không có chút nào như đang nói đùa. Hơn nữa, loại ngữ khí này tràn ngập ngạo khí. Một thiếu niên có thể đối mặt với trưởng bối như vậy, trong Trầm gia cũng không nhiều.
Trầm Hạo Hải tức giận đến run rẩy cả người. Hắn thấy dáng vẻ chăm chú của Trầm Tường, cũng không dám lập tức đồng ý, mà mấy người ở bốn phía cũng đang chờ hắn đáp lại.
Trầm Tường nhìn Trầm Hạo Hải, tiếp tục nói:
– Ngươi trước mặt mọi người nói xấu ta là một phế vật vô dụng, hiện tại ta muốn chứng minh mình, đồng thời cho ngươi hướng về ta xin lỗi! Ngươi là một tiền bối, chẳng lẽ không dám đánh cược sao?
Trầm Hạo Hải hận không thể một chưởng đập chết Trầm Tường, nhưng hắn cũng không dám. Dù sao, tàn sát con cháu tuổi trẻ trong tộc mình là sự tình vô cùng nghiêm trọng.
Một lão giả lên tiếng:
– Đã như vậy, Trầm Hạo Hải ngươi đánh cược với hắn một lần. Nhưng việc dập đầu xin lỗi nên miễn, dù sao hắn cũng là một hậu bối. Như vậy đi, nếu như hắn có thể luyện chế ra một lò đan dược, Trầm Hạo Hải ngươi coi như thua, bồi thường tương ứng cho hắn.
– Ta đồng ý. Nếu như con ta thua, ta liền không tranh đoạt vị trí tộc trưởng nữa!
Trầm Thiên Hổ nói, sau đó nhìn Trầm Tường gật đầu.
Mọi người lần thứ hai ồ lên. Trầm Thiên Hổ lại đặt cược lớn như vậy!
Trầm Hạo Hải hừ một tiếng:
– Cá thì cá. Nếu như ta thua, ta sẽ đưa Huyết Linh Chi ngàn năm mà ta vừa đạt được cho hắn.
Huyết Linh Chi ngàn năm! Mọi người nhất thời hô khẽ lên. Đây chính là Huyết Linh Chi sinh trưởng ngàn năm, là linh dược Huyền cấp hạ phẩm phi thường đắt giá.
– Trầm Tường, hiện tại ngươi bắt đầu luyện đan đi! Ngươi đại khái cần bao lâu?
Lão giả kia hỏi. Hắn là trưởng lão Trầm gia, có uy vọng nhất định.
Căn cứ hiểu biết của mọi người, luyện chế đan dược Phàm cấp hạ phẩm, chí ít cũng cần nửa ngày, nhanh nhất cũng cần hai, ba canh giờ, huống chi là một thiếu niên mười sáu tuổi.
– Rất nhanh, không cần làm lỡ thời gian của mọi người bao nhiêu!