Chương 127
Khiêu Chiến Lui Bước (1)
Chương 127: Khiêu chiến lùi bước (1)
Chu Vinh cũng cho rằng hắn đang nói đùa:
– Trầm Tường, võ viện số mười sáu là đệ nhất nội viện, nội môn đệ tử ở đó đều là mạnh nhất, lại còn mười người!
Trầm Tường cười nhạt:
– Mới mười người? Xem ra so với ta tưởng tượng đơn giản hơn nhiều. Ta dùng năm Kim Linh Quả để cược, không biết bọn họ có chấp nhận khiêu chiến hay không?
Lúc này, Vân Tiểu Đao và Chu Vinh mới nhận ra, Trầm Tường không giống như đang nói đùa.
Khi Trầm Tường còn là Phàm Vũ Cảnh tầng chín, thực lực đã có thể sánh ngang Phàm Vũ Cảnh tầng mười, tương đương với đệ tử đệ nhất nội viện. Nhưng hiện tại, Trầm Tường đã tiến vào Phàm Vũ Cảnh tầng mười, thực lực đương nhiên tăng lên rất lớn. Vậy thì sự tăng trưởng này sẽ đạt đến giai đoạn nào?
Vân Tiểu Đao và Chu Vinh nghĩ đến điểm ấy, không khỏi nổi da gà toàn thân, bởi vì điều đó thật sự quá kinh khủng!
– Các ngươi có dám đi hay không? Nếu không dám, tự ta đi cũng được. Đến lúc đó, các ngươi cũng có thể vào ở võ viện kia!
Trầm Tường nói ra, hắn tự tin mười phần khi đối mặt với mười người.
– Đừng xem thường ta. Tuy ta mới vào nội viện không lâu, nhưng nếu dùng hết toàn lực, những kẻ đệ nhất nội viện kia cũng chẳng đáng sợ!
Vân Tiểu Đao cắn răng, hung hăng nói:
– Ta liều mạng với bọn chúng, đi thì đi!
Trầm Tường và Vân Tiểu Đao cùng nhìn về phía Chu Vinh. Trong ấn tượng của họ, Chu Vinh là một gã mập mạp vừa keo kiệt lại nhát gan, hơn nữa không có sức chiến đấu gì.
Thấy ánh mắt khinh thường của họ, trong lòng Chu Vinh dấy lên một ngọn lửa giận, hắn lớn tiếng nói:
– Hai tên khốn kiếp, các ngươi xem thường ta hả? Cho các ngươi biết, bề ngoài Lão Tử chỉ là để mê hoặc người khác, thực lực chân chính của ta rất kinh người! Không phải là liều mạng với mấy gã đệ nhất nội viện sao? Có gì mà không dám, Lão Tử đã sớm muốn làm vậy!
– Ha ha, nhìn cái mặt mập bầm này, đoán chừng bọn chúng đều bị dọa đến tè ra quần.
Vân Tiểu Đao cười lớn.
– Đừng nói nhảm, ta sẽ đi ngay bây giờ!
Chu Vinh hừ một tiếng khinh miệt.
Trầm Tường cũng cười vài tiếng, rồi dẫn đầu đi về phía võ viện số mười sáu.
Trên đại đạo Thái Vũ Môn, ba người đằng đằng sát khí tiến về phía trước. Ở giữa là một thiếu niên anh tuấn cường tráng, bên cạnh lần lượt là một thiếu niên gầy gò và một gã mập mạp béo ú. Tuổi tác của họ thoạt nhìn đều dưới hai mươi, nhưng giờ phút này lại toát lên khí thế ngút trời, ánh mắt tràn đầy chiến ý.
Người xung quanh nhìn thấy, đều không khỏi nhường đường.
– Hình như là Trầm Tường. Chính là gã một chiêu đánh Phương Lương tàn phế, đến từ thế tục, lại thu một Luyện đan sư Chân Vũ Cảnh làm đồ đệ, đạt quán quân tỷ thí luyện đan năm nay, hơn nữa còn là cái gai trong mắt Đan trưởng lão.
Một người thì thầm nói.
Mười ngày nay, Trầm Tường không làm ra chuyện gì lớn, người Vô Song Môn thâm nhập vào cũng không có tin tức gì về hắn. Hôm nay nghe được đủ loại sự tích của Trầm Tường, họ cũng không khỏi bắt đầu kinh ngạc.
– Mập mạp, các ngươi định đi làm gì?
Lúc này, một trung niên râu dài bước tới. Đó là Hách Đông Thanh, một võ giả Chân Vũ Cảnh, người đã từng trợ giúp Trầm Tường nho nhỏ khi hắn mới đến Thái Vũ Môn.
– Lão cữu, chúng ta muốn lấy quyền của đệ nhất nội viện, ngươi có muốn đến xem không?
Chu Vinh cười đắc ý, lời nói của hắn khiến người xung quanh đều ngây người.
Ba người muốn lấy quyền của đệ nhất nội viện, điều này khiến người ta cảm thấy họ thật ngu ngốc, dám làm ra chuyện điên cuồng như vậy!
Hách Đông Thanh cũng giật mình, nhưng khi thấy ánh mắt kiên định của Trầm Tường, hắn liền cười nhạt:
– Mập mạp này, tìm được bằng hữu không tệ, cuối cùng cũng có thể làm ra chút chuyện chấn động. Loại chuyện tốt này ta sẽ giúp các ngươi tuyên truyền. Ta đi gọi các sư huynh đệ đến xem, thuận tiện đánh cược một chút!
Hách Đông Thanh rời đi, người xung quanh cũng tản ra, bởi vì có ba gã ngu ngốc muốn khiêu chiến đệ nhất nội viện, loại trò hay này đương nhiên phải gọi bạn bè đến xem.
Đệ nhất nội viện, chính là võ viện số mười sáu. Nó chỉ kém võ viện của Chân truyền đệ tử một con số, nhưng vị thế chênh lệch rất xa. Hiện tại, võ viện số một đến số mười lăm đều chuyển vào bên trong Huyền Cảnh, hưởng thụ linh khí nồng đậm.
Ở bên ngoài Huyền Cảnh, chỉ có võ viện từ số mười sáu trở lên!
Võ viện số mười sáu rất rộng lớn, vốn dĩ là võ viện số một. Bên trong thoạt nhìn giống như một trang viên, xung quanh luận võ đài trung tâm đã đứng đầy người, đều là người từ các võ viện khác đến.
– Khá lắm, ngay cả cổng bảo vệ cũng có!
Vân Tiểu Đao đứng trước đại môn, nghe tiếng la hét vang động từ bên trong, nhìn mấy vạn người đang luyện võ trên quảng trường rộng lớn, không khỏi cảm khái.
Ở nơi này là một võ viện sao? Đây quả thực là một thị trấn đang luyện binh!
Đây là chỗ mạnh mẽ của đệ nhất nội viện. Trưởng lão Thái Vũ Môn cũng không phản đối đệ tử kéo bè kết phái, chỉ cần không vi phạm quy tắc môn phái thì đều được chấp nhận.
– Chúng ta chỉ cần tấm biển này!
Chu Vinh chỉ vào tấm lệnh bài số một ở cửa ra vào. Chỉ cần khiêu chiến thành công, họ có thể treo tấm lệnh bài này trước võ viện của mình, nhận được phúc lợi rất cao.
Trầm Tường hít một hơi, cao giọng nói:
– Võ viện thứ năm trăm khiêu chiến quý viện, tiền cược là năm Kim Linh Quả. Nếu chấp nhận khiêu chiến, xin mời nhanh chóng ra thương lượng!
Tiếng ồn ào trong võ viện số mười sáu lập tức im bặt. Giọng nói của Trầm Tường dùng chân khí hùng hậu vọng ra, truyền đến mọi ngóc ngách trong võ viện, khiến mọi người nghe rõ mồn một.
Chỉ là người ở bên trong đều hoài nghi mình nghe lầm, bởi vì kẻ đến khiêu chiến lại là võ viện thứ năm trăm. Phải biết rằng, bình thường kẻ đến khiêu chiến võ viện này đều là dưới số năm mươi!
Dù sao, Kim Linh Quả kia thật sự rất mê người.
Bên ngoài võ viện số mười sáu đã tụ tập rất nhiều người, họ đều nghe được tin tức này và vội vã chạy tới. Đây chính là trò hay!
Từ bên trong đi ra một nam tử dung mạo thanh tú, làn da trắng nõn. Vừa xuất hiện, Trầm Tường liền nghe thấy tiếng thét của nhiều thiếu nữ phía sau lưng.
– Là Mạc Vũ Văn, đứng đầu thập đại mỹ nam! Ta rốt cuộc cũng nhìn thấy hắn...
Một tiếng thét chói tai vang lên.
Trên mặt Mạc Vũ Văn treo nụ cười nhàn nhạt, thập phần mê người, đối với nữ tử xác thực có sức sát thương lớn. Thoạt nhìn hắn giống như một thư sinh tao nhã. Dù là đệ tử đệ nhất nội viện, nhưng hắn không phải loại kẻ coi thường người khác.
Đúng lúc này, từ sau lưng Mạc Vũ Văn lại đi ra một nam tử. Khi nam tử này nhìn người, ánh mắt luôn nheo nheo, vẻ mặt cao ngạo, khiến người ta có cảm giác muốn đánh hắn.
– Tà Nhãn Xà!