Trước
Sau

Chương 124

Long Huyết Đan

Chương 124: Long Huyết Đan

Thái Vũ Môn vẫn đang trong quá trình xây dựng mở rộng. Sau khi dung hợp Vô Song Môn, thực lực của Thái Vũ Môn càng thêm cường hãn. Hơn nữa, tin tức về việc Thái Vũ Môn tồn tại một Huyền Cảnh đã lan truyền ra ngoài, khiến uy vọng của phái này trong lòng các võ giả Thần Võ đại lục càng thêm uy nghiêm.

Trên đường vào Thái Vũ Môn, Thẩm Tường có thể nhìn thấy không ít nữ đệ tử thanh xuân, dung mạo tịnh lệ. Những người này đều là đệ tử của Vô Song Môn. Tuy đã sáp nhập vào Thái Vũ Môn, nhưng dường như các nàng lại càng thêm khoáng đạt, tâm tình mở rộng.

Đệ tử Vô Song Môn cũng có hơn mấy chục vạn người. Trong Thái Vũ Châu có vài chục tỉ dân, nhưng nữ tử muốn vào Thái Vũ Môn thì không được, nên đều chọn Vô Song Môn. Vì vậy, số lượng nữ đệ tử trong Vô Song Môn tương đối đông đảo.

Điều này là tin mừng đối với nam đệ tử Thái Vũ Môn. Điều khiến Trầm Tường im lặng chính là, chỉ mới mười ngày sau khi Vô Song Môn dung nhập Thái Vũ Môn, bên trong đã xuất hiện "Thập Đại Mỹ Nữ", "Thập Đại Mỹ Nam", "Thập Đại Tài Tử"...

Trầm Tường bước vào Sự Vụ Viện, nhìn thấy vài tờ giấy dán ở bên ngoài. Anh liếc qua, không tìm thấy tên mình:

– Con mẹ nó, ta rõ ràng không có tên trong bảng!

Sự Vụ Viện là nơi chuyên môn phát nhiệm vụ, báo cáo kết quả công tác, cũng là địa điểm lĩnh thưởng. Người phụ trách đều là những lão đầu, nhưng Trầm Tường lại nhìn thấy một lão giả đầu trọc hiền lành ở đây.

– Vũ trưởng lão, đây là nội dung ta điều tra về Thiên Long bảo tàng.

Trầm Tường không thấy những lão đầu kia ở đây, nên trực tiếp đưa một trang giấy cho Vũ Khai Minh.

Trầm Tường và Vũ Khai Minh cũng khá quen thuộc, đến giờ vẫn không cần câu nệ.

Tốc độ Trầm Tường trở về cực nhanh, còn nhanh hơn cả phi ưng đưa tin vài ngày. Vì vậy, chuyện hắn ở trong Thiên Long Huyền Cảnh chưa bị người nơi này biết được, nếu không đã sớm nổ tung nồi.

Vũ Khai Minh nhận lấy tờ giấy, mở ra xem xét, không khỏi nhíu mày hỏi:

– Bên trong thật sự là Huyền Cảnh?

– Đương nhiên, ta còn tiến vào xem nữa!

Thẩm Tường nói chưa dứt, hắn không chỉ tiến vào xem, mà còn chiếm được thứ tốt, lại còn giết vài người.

– À, vậy ngươi đoạt được gì sao?

Vũ Khai Minh hỏi.

– Cái này hình như không nằm trong phạm vi nhiệm vụ đâu.

Trầm Tường vò đầu cười nói. Hắn biết chuyện này không giấu được, nhưng cũng không thể nói thẳng ra như vậy.

– Đây là phần thưởng, cầm đi!

Vũ Khai Minh đưa cho Trầm Tường ba hạt Chân Khí Đan. Điều này khiến Trầm Tường thầm khinh bỉ. Hắn đi một đường xa, vậy mà chỉ nhận được ba hạt đậu phộng.

Trong mắt Trầm Tường, đây quả thật chỉ là đậu, nhưng trong mắt những ngoại môn đệ tử khác, lại là đan dược vô cùng trân quý!

Trầm Tường nhận lấy, ném thẳng lên không trung, sau đó dùng miệng đón lấy, đưa chính xác ba viên Chân Khí Đan vào trong miệng, tựa như đang ăn đậu phộng. Vũ Khai Minh nhìn thấy mà khóe miệng giật giật.

– Ba viên Chân Khí Đan này là cho ba người các ngươi, một mình ngươi ăn hết à?

Vũ Khai Minh cười mắng.

Trầm Tường đã bước ra khỏi Sự Vụ Viện. Ba viên Chân Khí Đan này còn chưa đủ để hắn nhét kẽ răng, huống hồ nhiệm vụ đều do hắn tự mình hoàn thành, không cần phải chia cho hai tên đệ tử gia tộc giàu có kia.

Trở lại nội viện, cậu bé mập mạp vội vàng chạy ra, trên mặt đầy vẻ tươi cười, nói:

– Trầm lão đệ, ta không phải đã nói với ngươi ta có một muội muội sao? Nàng là đệ tử Vô Song Môn. Hiện tại Vô Song Môn dung hợp cùng Thái Vũ Môn, về sau ngươi gặp nàng sẽ dễ dàng hơn nhiều.

– Lão Chu, ta không phải đã nói ta có Tiết Tiên Tiên sao? Mặt khác, ta không muốn đâu, ngươi giữ lại cho Tiểu Đao đi!

Trầm Tường đáp.

– Vân tiểu quỷ? Thằng này hiện tại phiền toái rồi. Hai ngày trước hắn còn ngâm mình trong Vũ Viện của nữ đệ tử, nhưng hôm nay ngay cả phụ nữ cũng không dám nhìn, ha ha...

Chu Vinh cười lớn:

– Tiểu tử này bị Vân gia gọi về, ngươi biết tại sao không?

Lần trước Trầm Tường thấy sư phụ Vân Tiểu Đao gọi hắn về với vẻ mặt nghiêm túc, nên hắn cũng thầm hiếu kỳ.

– Nguyên nhân gì?

Trầm Tường biết chuyện này đối với Vân Tiểu Đao chắc chắn không phải là chuyện tốt, nếu không Chu Vinh cũng sẽ không nhìn với ánh mắt hả hê, cười vui vẻ như vậy.

– Tiểu tử này họa vô đơn chí a. Hắn bị gọi về Vân gia là vì Vân gia an bài cho hắn một thê tử, một người phụ nữ hắn vô cùng chán ghét. Sau đó hai ngày trước, hắn đi võ viện của nữ đệ tử đùa giỡn, vừa chạm mặt vị hôn thê kia, bị đánh một trận ngay tại chỗ. Người phụ nữ kia của hắn thật sự vô cùng hung tàn. Về sau ngươi gặp được vẫn nên cẩn thận một chút!

Chu Vinh nhìn với vẻ hả hê, cười lớn.

– Hắc hắc, về sau tiểu tử này cần phải quản tốt đồ chơi trong đũng quần cho tốt.

Trầm Tường cũng mỉm cười nói.

– Đúng rồi, vì sao võ viện của chúng ta lại ít người như vậy?

Trầm Tường trở về, nhìn thấy bộ dáng võ viện vẫn như cũ, không có bóng dáng của ai khác.

– Võ viện này là võ viện cuối cùng của nội môn. Đệ tử có thiên phú của Vô Song Môn, có thực lực đều sẽ khiêu chiến đệ tử của các võ viện mạnh hơn. Sau khi đạt được sự tán thành của những đệ tử kia, họ có thể nhập vào võ viện đó. Võ viện của chúng ta chỉ có ba người. Vân tiểu quỷ cả ngày không thấy bóng dáng, ngươi lại ra ngoài, còn ta thì không được họ để ý, nên chẳng ai quan tâm nơi này. Ai cũng chẳng muốn tiến vào võ viện nát nhất nội môn.

Chu Vinh bất đắc dĩ nói.

Trầm Tường sờ cằm, cười thần bí:

– Lão Chu, hiện tại ta đã tiến nhập Phàm Vũ Cảnh tầng mười. Có nên gọi Tiểu Đao về, thương lượng một chút về chuyện từ nay về sau không?

Chu Vinh sững sờ, đôi mắt híp kia猛地 mở to. Trầm Tường đi hơn mười ngày, vậy mà đã bước vào Phàm Vũ Cảnh tầng mười! Khi hắn ở Phàm Vũ Cảnh tầng chín đã coi là nghịch thiên rồi, vậy bây giờ sẽ thế nào?

– Lão Chu, cái bảng mỹ nam kia bình luận như thế nào?

Trầm Tường không hứng thú với chuyện này, nhưng lại cảm thấy khó chịu, vì cái bảng này vốn đã khiến rất nhiều người bực bội, chứ không riêng gì hắn.

Lúc này, nghe thấy giọng nói đầy ghen ghét của Vân Tiểu Đao vang tới:

– Đều là một đám lẳng lơ tự phát phiếu bầu ra. Cái gì chó má mỹ nam, thoạt nhìn tựa như đàn bà. Có cơ hội ta nhất định sẽ đánh bọn họ còn xấu hơn lão Chu.

– Tiểu vương bát đản, ngươi rõ ràng đang mắng ta xấu? Lão Tử đây là phúc tướng, hơn nữa ai nhìn thấy ta cũng nói ta có chút đáng yêu. Ngũ quan của ta đoan chính, đâu có xấu hả?

Chu Vinh lập tức phản bác.

– Đáng yêu... Ha ha, như heo lại còn nói mình đáng yêu. Có cần tiểu gia ta lấy chậu nước tiểu cho ngươi soi mình không? Mẹ nó, không có việc gì đừng nói những lời chế giễu này, sẽ cười chết người đó!

1,448 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 124: Long Huyết Đan — Mê Tiên Hiệp