Trước
Sau

Chương 121

Phẫn nộ

Chương 121: Phẫn Nộ

Mọi người nhìn đống huyết nhục, quần áo và tóc mai lẫn lộn dưới đất, không khỏi muốn nôn mửa, đồng thời lòng tràn đầy chấn động. Chỉ một chưởng tùy ý chui xuống, liền gạt bỏ một tên cường giả Phàm Vũ Cảnh tầng mười!

Đây chẳng lẽ là võ giả Chân Vũ Cảnh? Trong lòng mọi người đều nảy sinh nghi vấn này.

Những đệ tử Thú Vũ Môn vốn đang lao về phía Trầm Tường cũng lập tức dừng lại tại chỗ, thân thể bọn họ run rẩy. Họ là những người ở gần nhất, chứng kiến đồng môn sư huynh đệ của mình bị ép thành bánh thịt. Loại lực lượng này cực kỳ giống với uy áp của Chân Vũ Cảnh.

Lúc này, Trầm Tường nhìn chằm chằm vào thanh sam nữ tử cách đó không xa. Nữ tử kia cũng mang vẻ mặt chấn kinh cùng sợ hãi. Nàng biết rõ thực lực của thanh niên vừa bị Trầm Tường một chưởng đập thành bánh thịt kia mạnh mẽ đến mức nào, thậm chí còn lợi hại hơn cả nàng, nhưng dưới tay Trầm Tường lại giống như sâu kiến.

Khi thanh sam nữ tử còn đang sững sờ, Trầm Tường lập tức bay vút đi như gió, trong chớp mắt đã xuất hiện trước mặt nàng.

– Ngươi... Ngươi, sư huynh, cứu...

Thanh sam nữ tử vừa phản ứng lại, vừa thét lên. Lời nói còn chưa dứt, một đoàn khí cương màu xanh đã bao phủ lấy thân thể nàng.

Trầm Tường đánh ra một chưởng, trực tiếp phóng thích chân khí Mộc thuộc tính cường hãn và cuồng bạo, hóa thành khí cương công kích thanh sam nữ tử. Nó giống như vô số lưỡi dao sắc bén đồng thời cắt qua, lập tức giết chết nàng, biến thành một đống thịt nát.

Dù dung mạo khuynh thành tuyệt sắc, nhưng trước sức mạnh vô cùng cường đại, cũng chỉ là con sâu cái kiến mà thôi!

Mọi người không dám thở gấp, lo lắng đắc tội một sát tinh như vậy. Chỉ một chiêu tùy tiện đã có thể giết người, hơn nữa sau khi giết, Trầm Tường thậm chí còn không liếc nhìn, giống như bóp chết một con kiến, không chút bận tâm. Đương nhiên, sát khí lạnh lẽo trên người Trầm Tường cũng khiến người ta cảm thấy sợ hãi vô cùng.

Trầm Tường thoạt nhìn chỉ là một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, nhưng thực lực lại khủng bố như thế, sát phạt quyết đoán. Loại nhân vật này, mọi người chưa từng nghe qua.

– Các ngươi muốn báo thù cho nàng không?

Trầm Tường nhìn mấy đệ tử Thú Vũ Môn kia, những người đang sợ đến mức không nói nên lời. Trong mắt bọn họ, Trầm Tường chính là một võ giả Chân Vũ Cảnh, hơn nữa còn tàn bạo như vậy!

Những đệ tử Thú Vũ Môn vội vàng lắc đầu. Trầm Tường đã khiến họ sợ đến mức toàn thân run rẩy, dù sao ai cũng không muốn chết.

– Ta hỏi các ngươi một vấn đề, trung thực trả lời, nếu không kết quả của các ngươi sẽ giống bọn họ.

Trầm Tường nhìn nhìn khối bánh thịt kia, cùng đống thịt nát cách đó không xa.

Đệ tử Thú Vũ Môn vội vàng gật đầu.

– Các ngươi có bắt bình dân Thái Vũ Châu cho yêu thú ăn hay không?

Trầm Tường hỏi, thanh âm rất lớn, khiến tất cả võ giả tụ tập nơi đây đều có thể nghe thấy. Những võ giả này đại đa số đến từ Thái Vũ Châu. Nghe được câu hỏi này, họ không khỏi toàn thân chấn động, đặc biệt là những võ giả quanh năm ở Vọng Long Thành, nơi thường xuyên có tin tức người mất tích. Lúc này, trong đám người đã bắt đầu nghị luận nhao nhao.

Dùng bình dân cho yêu thú ăn, đây là chuyện nhân thần cộng phẫn, ai cũng muốn tru diệt!

Đệ tử Thú Vũ Môn nghe được tiếng nghị luận ầm ĩ, đầu đầy mồ hôi. Lúc này bọn họ đáp cũng không được, không đáp cũng không xong. Bọn họ cũng không dám nói dối, bởi vì sát khí ngập trời trước mắt Trầm Tường đang dùng ánh mắt đáng sợ nhìn chằm chằm, tạo áp lực tâm lý cực lớn.

– Ta bắt đầu đếm, một, hai...

Trầm Tường vừa mới đếm đến số này, những đệ tử Thú Vũ Môn kia đều nhao nhao gật đầu. Nhưng ngay lúc bọn họ gật đầu, hai đấm của Trầm Tường chấn động, một đoàn khí vụ màu trắng dũng mãnh tiến ra. Sát khí vô tận nương theo khí tức tử vong phún dũng mà ra, khiến người ta cảm giác như đang ở giữa một chiến trường thây ngang khắp đồng.

– Chết cho ta!

Hai đấm của Trầm Tường vừa ra, giống như có vô số con bạch sắc cự hổ tràn đầy sát khí lao ra, điên cuồng và tàn bạo cắn xé chín đệ tử Thú Vũ Môn kia.

Chỉ trong nháy mắt, những đệ tử Thú Vũ Môn đều biến mất không thấy, chỉ để lại vài con yêu thú cùng sát khí khiến lòng người sợ hãi.

Sau khi thi triển Bạch Hổ Thần Quyền, Trầm Tường nhảy lên, dậm trên hư không, thi triển khinh công, lướt qua đỉnh đầu mọi người tiến vào trong hạp cốc.

Nhìn thấy Trầm Tường tiến vào hạp cốc, trong lòng mọi người càng thêm vững tin rằng hắn là Chân Vũ Cảnh. Nhìn thấy võ giả Chân Vũ Cảnh ra tay, bọn họ đều dị thường hưng phấn. Lúc này, họ cũng hiểu rõ nguyên nhân Trầm Tường động thủ là vì đệ tử Thú Vũ Môn bắt bình dân để nuôi yêu thú.

Bên trong số những võ giả này, đại đa số đều cảm thấy vô cùng phẫn nộ, hình ảnh của Thú Vũ Môn trong lòng họ trở nên cực kỳ ác liệt!

Trầm Tường đã đến gần quang đoàn hồng sắc kia, nhưng không cảm nhận được lực cản, ngược lại cảm thấy rất ôn hòa. Điều này khiến hắn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Trầm Tường nhẹ nhàng xuyên qua quang đoàn này. Sau khi đi khoảng mười bước trong hành lang hồng sắc, hắn nhìn thấy một mảnh đất hoang bằng phẳng. Trong đất hoang có một tấm bia đá cao bằng đầu người. Cách tấm bia đá hơn mười trượng, có một cây cự hoa màu đỏ cao cỡ nửa người. Đóa hoa giống như một khuôn mặt, thoạt nhìn thập phần đẹp đẽ.

Bên cạnh đóa hoa kia, có mười mấy người đang vây quanh ra quyền, ra chưởng, mặt mũi tràn đầy nghiêm túc, khóe miệng còn tràn máu.

Những võ giả Chân Vũ Cảnh này vậy mà đang đối chưởng, đọ sức chân khí. Nhìn ra được bọn họ đang tranh chấp vì đóa hoa kia!

Trầm Tường vừa tiến đến không bao lâu, chợt nghe một thanh âm lạnh như băng mang theo kinh ngạc.

– Ngươi vào bằng cách nào?

Men theo giọng nói này nhìn lại, Trầm Tường thấy một hắc y phụ nhân từ đằng sau tấm bia đá leo ra. Đúng là người vừa rồi suýt chút nữa giết chết hắn. Lúc này, Trầm Tường cũng nhìn thấy bên cạnh đóa hoa to lớn kia có một con rắn chết không đầu!

Hắc y phụ nhân này bị thương, hơn nữa còn là trọng thương! Trong lòng Trầm Tường mừng thầm, đồng thời tiến về phía hắc y phụ nhân. Người này nhìn thấy Trầm Tường mang thần sắc phẫn hận, trong lòng không khỏi run lên. Nàng nghĩ mãi không ra vì sao Trầm Tường có thể khôi phục thương thế nhanh như vậy, lại còn có thể tiến vào Huyền Cảnh – nơi chỉ có Chân Vũ Cảnh mới có thể bước vào.

1,352 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 121: Phẫn nộ — Mê Tiên Hiệp