Trước
Sau

Chương 119

Đại viên mãn

Chương 119: Đại viên mãn

Trầm Tường lúc này thi triển Thủy Độn trong Huyền Vũ thần công, hóa Huyền Vũ chân khí hùng hậu thành lượng lớn thủy năng phóng ra.

Làm xong hết thảy, mặt đất dưới chân Trầm Tường đột nhiên xuất hiện một vũng nước. Một dòng nước xoáy khổng lồ cuốn Trầm Tường xuống dưới, ghềnh nước kia liền biến mất không dấu vết.

– Sư phụ, này... Đây là võ công gì? Bây giờ phải làm sao?

Thanh sam nữ tử kinh sợ nói.

– Yên tâm, đến lúc đó chúng ta chết không thừa nhận là được. Tiểu tử này chỉ là một nội môn đệ tử nhỏ bé, ta là Chân truyền đệ tử của Thú Vũ Môn, thực lực Chân Vũ Cảnh! Thái Vũ Môn nhất định sẽ không tin tiểu tử này.

Hắc y phụ nhân vuốt ve tiểu xà trên cánh tay, cười lạnh nói.

Lúc đó Trầm Tường thi triển một kỹ năng trong Huyền Vũ thần công, tên là Thủy Độn. Một loại võ công vô cùng thần kỳ, có thể đột ngột từ mặt đất toát ra một vũng nước, cuốn người vào trong, sau đó đưa vào sâu trong lòng đất. Ở dưới lòng đất sẽ hình thành một lối đi, đưa người đào tẩu đến một dòng sông xa xôi nào đó.

Đây đều là do Trầm Tường thích phóng hết Huyền Vũ chân khí ra mới làm được. Hắn may mắn học được chiêu này, nếu không hôm nay thật sự khó có thể đào thoát.

Hắn chậm rãi xuôi theo bờ sông nhỏ. Trầm Tường ghé vào bờ, toàn thân ướt đẫm, sắc mặt trắng bệch, thoạt nhìn không hề có sinh khí. Hắn mơ màng lấy ra một chút Địa Ngục Linh Chi cho vào miệng, rất nhanh chữa trị nội thương, sau đó lại ăn vào vài viên đan dược trị thương.

Rất nhanh hắn khôi phục một ít khí lực, tựa vào thân cây bên bờ sông nghỉ ngơi.

– Thế nào?

Bạch U U từ trong trữ vật giới bước ra, ôn nhu hỏi.

Tô Mị Dao đau lòng lau vết bẩn trên mặt hắn, nói:

– Lần sau nên cẩn thận hơn. Sau khi ra ngoài đừng tưởng an toàn như ở trong Thái Vũ Môn. Cao thủ Chân Vũ Cảnh trong Thái Vũ Môn đều bị môn quy ước thúc ép, nếu không tùy ý một cái đã có thể dùng một đầu ngón tay giết chết ngươi!

Trầm Tường nắm chặt nắm đấm, trên mặt tràn đầy sát ý:

– Ta sẽ trở nên mạnh hơn nữa! Ta nhất định phải giết hai người đàn bà kia!

– Ngươi không phải có bốn viên Chân Nguyên Đan sao? Ăn đi!

Bạch U U nói.

Nhìn hai mỹ nhân quan tâm mình như vậy, trong lòng Trầm Tường cũng ấm áp. Hắn thầm quyết định, sau này không thể để các nàng lo lắng nữa, mà hắn cũng là hy vọng duy nhất của các nàng.

– Thực xin lỗi, ta suýt chút nữa đã chết!

Trầm Tường áy náy nói.

– Không sao, ngươi còn sống là tốt rồi, sau này cẩn thận!

Bạch U U nói, ngữ khí cũng không còn lạnh băng như trước.

– Ngươi dùng hết sáu trăm viên Chân Khí Đan cùng bốn viên Chân Nguyên Đan kia, nói không chừng có thể đột phá lên Phàm Vũ Cảnh tầng mười. Mặc dù gặp phải loại cao thủ này cũng có lực lượng ngăn cản, nhưng muốn đánh thắng người đàn bà kia thì vẫn còn xa lắm!

Tô Mị Dao nói.

Trầm Tường khẽ gật đầu, bắt đầu vận khí chữa thương. Hai mỹ nhân thấy Trầm Tường không có vấn đề gì, đều thở phào nhẹ nhõm, thu mình trở lại trong giới chỉ.

Trầm Tường tìm được một hang núi trên vách đá tại Vong Long sơn mạch. Hắn ăn bốn viên Chân Nguyên Đan vào, tiến vào trạng thái tu luyện, tiêu hóa lượng chân khí mênh mông mà bốn viên đan dược mang lại.

Lúc này hắn cần làm là nén lượng lớn chân khí vào trong thú tượng, làm cho thú tượng trở nên rõ ràng hơn. Hắn có Âm Dương thần mạch cùng Thái Cực thần công, điều này giúp hắn luyện hóa những chân khí kia nhanh hơn, đồng thời còn có thể hấp thu linh khí nồng đậm bốn phía để tu luyện.

Hiện tại Trầm Tường không chỉ tu luyện chân khí, mà còn dùng lượng lớn chân khí tu dưỡng xương cốt trong cơ thể, dung nhập chân khí vào thân thể để tráng kiện hóa thân thể.

Bốn ngày trôi qua, khí vụ bốn màu lượn lờ quanh thân thể Trầm Tường đột nhiên tan rã. Chỉ thấy trong cơ thể hắn lập tức tuôn ra một luồng khí lưu kỳ dị mà cường đại.

Trầm Tường đã nén thành công, làm cho tứ phương thú tượng đạt đến đại viên mãn, khiến bốn tôn thú chân khí kia hiện lên rõ ràng, trông rất sống động.

Ý thức của hắn bất tri bất giác tiến nhập vào đan điền, đi tới trước Thái Cực Âm Dương Đồ, giống như chính mình đang ở trong đó. Giờ phút này hắn giống như ngồi ở trung tâm Thái Cực Âm Dương Đồ, bản thân giống như một hạt bụi trong vũ trụ, còn bốn tôn Thần thú kia giống như mặt trời treo ở bốn phương, to lớn đồ sộ, khí tức bức người.

Đông phương là Thanh Long giương nanh múa vuốt, ánh sáng màu xanh chói mắt!

Phía nam là Chu Tước toàn thân phủ lửa, giống như ngọn lửa đang cháy bừng bừng!

Tây phương là Bạch Hổ tỏa bạch quang thánh khiết, trợn mắt uy nghiêm!

Phương bắc là Huyền Vũ, do Cự Long và Kim Quy dung hợp làm một!

Âm dương đại diện cho thiên địa càn khôn, còn bốn Thần thú này là Thần thú trấn thủ bốn phương trời đất.

Toàn thân bốn Thần thú tản ra khí tức tang thương cổ xưa, khiến người ta cảm thấy chúng giống như tồn tại từ hằng cổ. Trầm Tường ở chính giữa Thái Cực Âm Dương Đồ càng cảm thấy bản thân nhỏ bé, nhưng hắn vẫn biết, hắn là chủ nhân của Thái Cực Âm Dương Đồ này, bốn tôn thái cổ Thần thú kia đều là do hắn tu luyện mà thành.

Hiện tại Trầm Tường mới biết được, Thái Cực thần công phối hợp với Tứ Tượng thần công và Âm Dương thần mạch sau đó, dĩ nhiên lại cường hãn như thế. Hắn cảm giác mình đang bước vào một con đường võ đạo không tầm thường. Nếu như hắn có thể hoàn toàn phát huy ra lực lượng của những thú tượng này, hắn có thể làm chúa tể thiên địa!

– Chỉ thiếu một đại địa Tượng Thần!

Trầm Tường thầm kinh hãi thán phục chân khí mà Chân Nguyên Đan ẩn chứa. Tuy chỉ cao hơn Chân Khí Đan hai cấp bậc, nhưng sự chênh lệch rất lớn.

Trầm Tường lấy toàn bộ Chân Khí Đan ra, tựa như ăn cơm nhét một đống vào miệng, mạnh mẽ nhai nuốt, đồng thời vận chuyển thần công luyện hóa. May mắn không ai trông thấy hắn ăn Chân Khí Đan như hổ đói vậy, nếu không nhất định sẽ bị sợ đến ngất xỉu.

Cũng chỉ có loại yêu nghiệt như Trầm Tường mới có thể dùng phương thức này để ăn Chân Khí Đan, còn một chút cũng không đau lòng!

Trầm Tường ẩn ẩn cảm giác được, thú tượng trấn thủ ở bên trong muốn ngưng hình hoàn toàn, số chân khí cần thiết nếu so với những thú tượng khác thì nhiều hơn rất nhiều. Hắn có thể nội thị Thái Cực Đồ, có thể trông thấy tượng hình mơ hồ ở chính giữa, bị một đoàn khí vụ vàng kim óng ánh lượn lờ bao phủ, không ngừng cắn nuốt những khí vụ kia...

Hai ngày trôi qua, thân thể Trầm Tường phát ra khí bạo màu vàng kim óng ánh chấn động. Theo sau là một luồng chân khí không màu phun dũng ra, chấn vỡ y phục trên người hắn. Chỉ thấy trên người hắn không ngừng biến ảo năm loại màu sắc, cơ bắp khi thì bành trướng, khi thì thu nhỏ, bộ dáng vô cùng dọa người.

1,429 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 119: Đại viên mãn — Mê Tiên Hiệp