Trước
Sau

Chương 110

Thần Võ

Chương 110: Thần võ

Linh khí ngũ đoạn xác thực phi thường quý giá! Trầm Tường có một quyển luyện khí bảo điển, những lúc rảnh rỗi hắn cũng lật xem qua, biết rằng độ khó để luyện chế Linh khí ngũ đoạn gấp mấy chục lần so với Linh khí nhất đoạn.

– Lão phu chỉ có một thanh kiếm Linh khí nhị đoạn, dù vậy cũng trị giá năm trăm ngàn tinh thạch.

Trương Đức cũng rút ra Linh khí của mình. Thanh kiếm này rất đơn giản, trên thân kiếm có khắc linh văn, chỉ là linh văn không phức tạp như thanh Thiên Lang kiếm của Vân Tiểu Đao.

– Trương lão đầu, có muốn chúng ta đối thử một trận không?

Vân Tiểu Đao nắm chặt chuôi kiếm, linh văn trên mặt kiếm bỗng chốc phát ra ánh sáng, trông càng xinh đẹp, càng thêm mê người.

Trương Đức coi thanh Linh khí nhị đoạn này là vận mệnh của mình, vội vàng thu lại, cười khổ nói:

– Linh khí dưới tam đoạn trong mắt ngươi cùng những Phàm khí này chẳng khác gì nhau, ta mới không tự tìm đường chết.

Trầm Tường cũng suy nghĩ tìm một thanh Linh khí vừa tay. Lần trước dùng Phàm khí phổ thông đi giết yêu ngưu, quả thực là lấy trứng chọi đá. Có một thanh Linh khí tốt, sau này làm các loại nhiệm vụ sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.

Việc tự mình luyện chế là không thể, Trầm Tường còn phải bận rộn luyện đan.

– Phương diện Linh khí không cần phải gấp. Tiểu thê tử của ngươi ở Thần Binh thiên quốc sống tốt như vậy, bảo sư phụ nàng giúp ngươi luyện chế một thanh là được. Ngươi còn không bằng học cách chuyển hóa linh văn trên luyện khí bảo điển thành phù văn, nghiên cứu linh phù! Có người nói phù văn trên linh phù rất giống linh văn trên Linh khí.

Tô Mị Dao lên tiếng.

Đối với chế phù, Trầm Tường cũng không hiểu rõ lắm. Bởi vì Phù sư ít hơn Luyện đan sư rất nhiều. Tuy trên thị trường có một số linh phù thấp kém, nhưng Phù sư có danh tiếng thì chưa từng nghe nói. Phù sư phổ thông chỉ có thể luyện chế một số linh phù đơn giản, uy lực và chỗ khác thường cũng không nhiều.

Đám người Trầm Tường tới tàng kinh các của Nội Vũ Viện, tổng cộng có ba tầng. Tầng một là Huyền cấp tiểu thừa, tầng hai là Huyền cấp thượng thừa, tầng ba là Địa cấp tiểu thừa!

Đệ tử nội môn cũng chỉ có thể học được ba cấp bậc võ công này.

Trầm Tường không như Vân Tiểu Đao và Trương Đức, vừa tiến vào đã thẳng lên tầng ba. Hắn phải xem trước võ công Huyền cấp tiểu thừa có gì, bởi vì hắn biết cấp bậc thấp chưa chắc đã yếu, chỉ là do tổng hợp nhiều yếu tố mới định cấp.

Giống như hắn dùng Thiên Hổ bạo sát quyền, vẫn có thể phát huy uy lực của võ công cao cấp!

– Khốn kiếp, võ công Địa cấp tiểu thừa cũng chỉ có ba loại, hơn nữa còn là người khác học nát!

Vân Tiểu Đao một mặt thất vọng đi xuống từ tầng trên.

Trương Đức cũng đầy vẻ thất vọng:

– Võ công Huyền cấp thượng thừa cũng chỉ có mấy chục bộ, chỉ có Huyền cấp tiểu thừa là tương đối nhiều.

– Còn nói là đại môn phái mạnh nhất, võ công chỉ có ngần ấy, chán chết!

Vân Tiểu Đao thấp giọng mắng. Trong tưởng tượng của hắn, võ công Địa cấp hẳn phải có hơn trăm ngàn bộ mới đúng.

Lão giả quản lý Nội Vũ kinh các cười nói:

– Nhiều năm qua nội môn đệ tử không ít, lúc bọn họ tiến vào cũng thất vọng như các ngươi, nhưng cuối cùng không hề oán giận, cũng không nói gì với bên ngoài. Các ngươi có biết nguyên nhân không?

Trầm Tường cũng cảm thấy kỳ quái. Nếu võ công Thái Vũ môn thật sự kém cỏi, sao môn phái lại cường đại như vậy? Trong chuyện này chắc chắn còn có điều gì đó.

– Đây là vì sao?

Vân Tiểu Đao hỏi.

Lão đầu kia cười nói:

– Thái Vũ môn là môn phái mạnh nhất Thần Vũ đại lục, sao có thể chỉ có nhiều loại võ công cấp thấp như vậy? Chỗ lợi hại nhất của Thái Vũ môn, chính là nắm giữ lượng lớn võ công Thiên cấp. Bất quá bây giờ không còn gọi là võ công Thiên cấp, mà xưng là Thần võ!

Thần võ? Thần công? Thái Vũ môn còn có lượng lớn như vậy! Điều này khiến Trầm Tường sợ hãi, Vân Tiểu Đao và Trương Đức cũng một mặt khiếp sợ!

– Không phải Thần công trong truyền thuyết, chỉ là do võ công Thiên cấp cải tiến mà ra. Điểm tốt của loại võ công này là ngươi có thực lực bao nhiêu, thì có thể phát huy ra uy lực bấy nhiêu, có thể nương theo thực lực của ngươi mà tăng lên! Nếu các ngươi muốn đạt được, tốt nhất là bái một sư phụ. Bằng không chỉ khi trở thành Chân truyền đệ tử mới có thể chiếm được.

Lão đầu nói.

Trầm Tường vốn không định bái sư, nhưng dù có muốn bái cũng không ai dám thu. Bởi vì Đan trưởng lão đã từng nói, ai dám thu Trầm Tường làm đồ đệ, chính là đối nghịch với nàng.

– Không nói sớm, vậy quá đơn giản rồi!

Vân Tiểu Đao như làn khói bỏ chạy. Thiên phú loại như hắn, muốn tìm sư phụ thật sự quá dễ dàng. Trương Đức cũng bước nhanh rời khỏi.

– Ngươi gọi Trầm Tường đúng không? Ngươi cũng đừng đi tìm sư phụ. Đan trưởng lão có lệnh, ai cũng không dám thu ngươi làm đồ đệ. Đan trưởng lão nói, chưởng giáo cũng phải nghe. Khà khà, vừa vào đã chọc Đan trưởng lão này, ngươi là kẻ đầu tiên từ trước tới nay. Tự mình sắp xếp ổn thỏa đi!

Lão đầu vỗ vỗ vai Trầm Tường.

Trong lòng Trầm Tường thầm mắng:

– Sớm biết vậy thì không cho nàng Thanh Huyền quả, dĩ nhiên đã chặt đứt đường tiến của ta!

– Mục đích ta tới nơi này chính là học võ công, sao lại biến thành thế này?

Trầm Tường rất khổ não. Không có sư phụ, hắn phải đến cảnh giới Chân Võ mới có thể học được những Thần võ này. Mà võ công bên trong Tứ Tượng thần công tuy lợi hại, nhưng không nhiều, hơn nữa việc học tập cũng cần thực lực nhất định.

Đại đa số Thần võ đều nằm trong tay những Chân truyền đệ tử thực lực Chân Võ cảnh. Những Chân truyền đệ tử này thu đồ đệ thì có thể truyền thụ cho đệ tử, còn ngoại truyền sẽ chịu trừng phạt rất nghiêm trọng.

Năm ngày trôi qua, Trầm Tường quét qua toàn bộ kinh các này. Cuối cùng, hắn chỉ mượn đi hai môn võ công, đều là Địa cấp.

– Chấn Thiên chưởng, Huyền Cương Chỉ! Đây đều là võ công rất khó luyện, yêu cầu đối với thân thể phi thường cao. Ví như Chấn Thiên chưởng, ngươi cần cường hóa kinh mạch trong cánh tay đến một trình độ rất cao, mới có thể lập tức để lượng lớn chân khí đi ra, thả ra lực lượng uy mãnh. Còn Huyền Cương Chỉ cần luyện ngón tay, ví dụ như dùng nước thép nóng chảy ngâm vào, hoặc dùng liệt hỏa nướng ngón tay, phải coi ngón tay như binh khí mà rèn đúc…

– Lão đầu, ta đều biết. Khẩn trương đăng ký cho ta đi!

Trầm Tường thiếu kiên nhẫn nói. Hắn thấy trên hai cuốn sách này đều có bụi bặm dày đặc, liền biết rất ít người đi lấy, vì khó luyện. Nhưng dưới con mắt của hắn, chúng lại không khó.

Sau khi lão đầu kia đăng ký, Trầm Tường cầm thư tịch cất bước rời đi. Mấy ngày qua, hắn cũng không thấy Trương Đức và Vân Tiểu Đao. Từ chỗ Chu Vinh biết được, bọn họ đều đang tiếp nhận kiểm tra!

1,425 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 110: Thần Võ — Mê Tiên Hiệp