Chương 723
Cứu Vớt Khuê Mật: Nàng Có Thể Tam
Chương 723: Cứu vớt khuê mật của nàng (Phần 3)
Ánh đèn lạnh lẽo trên hành lang rọi xuống, chiếu lên khuôn mặt gồ ghề, lồi lõm của nam nhân trước đài. Bộ dạng ấy vừa ghê tởm lại vừa đáng sợ, chẳng biết thứ gì đã khiến làn da hắn biến thành bộ dạng quỷ dị như vậy.
Hơn nữa, đôi môi không chút huyết sắc cùng khuôn mặt trắng bệch quá mức khiến hắn trông chẳng khác nào một kẻ không phải người. Tiểu Mỹ và Tiểu Hỉ trong lòng cũng dậy sóng kinh hoàng. Đây rõ ràng là một thứ xấu xa từ nơi tối tăm chui ra, đúng là muốn hù chết người.
Thiên Doanh là người bình tĩnh nhất trong nhóm, cô vẫn luôn đứng ở vị trí dẫn đầu.
– Ta vừa tiễn đi hai tiểu yêu lạc đường, sống đã mấy trăm năm. Xem bộ dạng của ngươi, phỏng chừng cũng thọ lắm. – Thiên Doanh lên tiếng, nội dung lời nói khiến người ta vỡ mộng.
Tiêu Tịnh và mọi người không kìm được mà nhìn về phía hảo tỷ muội của mình. Nực cười thay, Thiên Doanh nói dối mà không cần nháp, lại còn giống thật đến mức nếu không phải mọi người đều hiểu rõ gốc rễ, Tiêu Tịnh thật sự sẽ tưởng cô là một cao thủ dân gian.
– Nhìn thấy chưa? Đừng cản đường chúng ta. Tỷ muội ta vốn là kẻ tàn nhẫn, thu thập mấy tên tiểu tốt như các ngươi, thật không uổng công thổi chút hơi. – Tiêu Tịnh phóng đại vẻ đắc ý của mình lên vài lần, chỉ là muốn giúp hảo tỷ muội tạo thế lực.
– Đúng vậy, chúng ta cũng không phải là kẻ dễ bị欺. – Tiểu Hỉ cũng gia nhập vào đội ngũ tạo thế.
Tiểu ca trước đài vẫn tà cười, dường như chẳng thèm để ý đến hành vi của các nàng.
– Ta sẽ giết các ngươi.
Lời nói ấy âm u, tựa hồ chỉ cần một giây nữa là kéo tất cả họ xuống địa ngục.
– Ta ghét nhất những kẻ rườm rà, thích ra tay hại người. Nếu ngươi chán sống, không muốn có cơ hội tiếp tục, ta sẽ thành toàn ngươi. – Thiên Doanh đưa tay, kháp một cái pháp quyết đánh vào giữa trán người đàn ông. Biểu tình âm trầm, tà ác của hắn dường như bị định trụ lại trong nháy mắt.
– Chúng ta đi thôi. – Thiên Doanh tránh ra một bước, chắn trước mặt tiểu ca. Tiêu Tịnh và ba người kia nhanh như chớp liền chạy đi. Các nàng tuyệt đối không muốn tiếp tục ở lại cái nơi phá sản này.
– Ngươi rốt cuộc là ai? Vì sao trong thời đại mạt pháp này, lại có cao nhân khủng bố như ngươi? – Tiểu ca trước đài vừa dứt lời, thân thể cao lớn của hắn lập tức tan biến thành tro bụi, không để lại chút dấu vết.
Khi bốn cô gái đã lên xe, khách sạn vốn trông xa hoa kia hóa thành một gò đất nhỏ. Xung quanh hoàn toàn vắng vẻ, không một bóng người.
Thiên Doanh đã tinh lọc sạch sẽ nơi này, những thứ hại người cũng bị cô triệt tiêu. Ai không muốn đầu thai mà còn muốn hại người khác, thì linh hồn cũng sẽ không được toàn vẹn.
Qua bốn giờ sáng, bầu trời dần sáng tỏ.
Trên đường bắt đầu có chút nhân khí, xe cộ qua lại tấp nập, không khí từ sự tĩnh lặng u trầm trở lại náo nhiệt.
– Sau này ta sẽ không đi đường vào nửa đêm nữa. Không biết dây thần kinh nào trong đầu bị chập mạch, lại kéo các nàng ra đây cùng điên cùng dại với mình. – Kế hoạch đi ra ngoài là do cô đề xuất, lộ trình cũng do cô quy hoạch.
Giờ biến thành thế này, cô cảm thấy mình không thể trốn tránh trách nhiệm.
– Tiêu Tịnh, ngươi không thấy có gì kỳ lạ khi chưa từng gặp mặt bạn trai của mình sao? – Thiên Doanh vẫn đặt vấn đề về bản chất.
Tiêu Tịnh hơi ngốc nghếch, chuyện này liên quan gì đến tình yêu chứ?
– Hắn có vấn đề. – Thiên Doanh đưa ra kết luận. Tiêu Tịnh bán tín bán nghi. Hảo tỷ muội này thông minh lắm, dọc đường đi này, cô gặp phải chuyện quái đản không ít. Nếu Tiêu Tịnh hoàn toàn không nghi ngờ, thì chắc chắn là giả.
Nhưng để cô thừa nhận mình yêu nhầm người, mắt mù không phân biệt được tốt xấu, thì chút lòng tự trọng kia lại không cho phép. Cô vẫn cố chấp, không muốn quy vấn đề cho người đàn ông mình yêu.
– Ngươi mời hắn ra gặp mặt đi. – Thiên Doanh ra lệnh cho Tiêu Tịnh nhắn tin cho đối phương. Tiêu Tịnh do dự một chút, cuối cùng vẫn làm theo.
– Thiên Doanh, chỉ một mình ngươi đi gặp hắn, có nguy hiểm không? Để ta đi báo cảnh sát, ngươi đừng vì ta mà mạo hiểm. – Tiêu Tịnh giờ đã sợ hãi. Bạn trai rốt cuộc là thứ gì vậy? Một thứ tà môn như thế này.
Lần này nếu không phải hảo khuê mật giúp đỡ, e rằng mạng đã bỏ lại trên đường rồi. Tiêu Tịnh rất thông minh, nếu Thiên Doanh không xuất hiện, mấy cô gái trên xe sớm đã chết yểu.
– Ta đã quyết định, chỉ cần ngươi mời hắn ra là được. – Thiên Doanh nhiều lần đảm bảo năng lực của mình. Tiêu Tịnh liền làm theo.
Khi nhìn thấy người đàn ông kia, đáy mắt Thiên Doanh thoáng hiện tia kinh dị. Hắn trông khá giống người, thậm chí còn đẹp trai hơn đa số nam giới. Điều duy nhất khiến người ta khó chịu là luồng tà khí tỏa ra từ người hắn.
– Trong thế giới mạt pháp mà còn gặp được đồng loại, quả là kỳ tích. Ngươi chiếm xá thân thể người khác cũng rất trôi chảy. – Doãn Miểu nhìn Thiên Doanh một cái là nhận ra linh hồn và thân thể cô thuộc về hai người khác nhau. Nếu không bị thế giới này áp chế gắt gao, hắn cũng chẳng cần tìm "Khí Vận Chi Nữ" để giết, rồi cướp lấy khí vận của họ.
Doãn Miểu là một tà tu trên Tu Tiên Đại Lục. Khi sắp đột phá tu vi, hắn bị một đạo thiên kiếp bổ trúng, thân thể hủy diệt. Ngay lập tức, linh hồn hắn xuất hiện trong thân thể của Doãn Miểu ở thế giới này. Hắn tốn rất nhiều công sức mới khôi phục được da lông, nhưng tu vi lại không tiến bộ chút nào.
Đối với một tà tu, điều này còn khó chịu hơn giết hắn. May mà thế giới này không có tu tiên giả, những kẻ bàng môn tả đạo khác đều không nhìn ra manh mối. Doãn Miểu đương nhiên muốn làm lại nghề cũ.
Hắn tìm ra cách nhanh chóng tăng tu vi: tìm Khí Vận Chi Nữ của thế giới này. Chỉ cần dùng thủ đoạn của mình khiến họ chết oan, sẽ đạt được tu vi mong muốn.
Những chuyện hại người lợi kỷ này Doãn Miểu làm rất thành thục, đều là kinh nghiệm từ trước. Kế hoạch lần này lẽ ra đã thành công khi lên cầu, nhưng xe lại không có tin tức tai nạn.
Đến khách sạn vẫn yên lặng không một tiếng động, trong lòng hắn lập tức cảm thấy bất ổn. Chắc chắn có người nhìn thấu thủ đoạn của hắn. Là địch hay hữu?
Doãn Miểu nghĩ rằng đối phương đang nhắm vào mình, lần lượt phá hủy bẫy rập hắn đặt ra. Nếu nói đối phương là vô tình, hắn tuyệt đối không tin.
Nhìn ánh mắt của Thiên Doanh, hắn biết năng lực của đối phương cao hơn mình. Bao nhiêu thì hắn không nhìn thấu, nhưng uy hiếp đối với hắn là rất lớn.
– Đừng đổ tội cho ta những việc dơ bẩn ngươi làm. Nếu không phải ngươi giết chóc quá nhiều, cũng không khiến ta – kẻ rửa tay gác kiếm – phải tìm đến. – Thiên Doanh một câu phân rõ quan hệ. Họ là kẻ thù không đội trời chung, không phải đồng minh vì lợi ích. Hôm nay là ngày chết của hắn.
– Chúng ta cũng là đồng đạo, ngươi giết ta có lợi gì? – Doãn Miểu vẫn muốn dùng chiêu này để tranh thủ cơ hội chạy trốn.
Thiên Doanh lười nói chuyện với hắn, trực tiếp ra tay giết.