Chương 533
Trong Vòng Một Tháng, Ta Muốn Toàn Bộ Tin Tức Của Hắn (4000 Chữ)
Chương 533: Trong Vòng Một Tháng, Ta Muốn Toàn Bộ Tin Tức Của Hắn (4000 Chữ)
Tiêu Mặc lần này không chỉ thoát chét trong gang tắc, mà còn thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ.
Hương Nương vốn tưởng rằng, ít nhất trong thời gian ngắn, loại công việc cửu tử nhất sinh này sẽ không rơi xuống đầu Tiêu Mặc nữa.
Nhưng ai mà ngờ, trong những ngày tiếp theo, cao tầng của Vạn Yêu Minh Lưu Sa thành lần nào cũng ép buộc giao những nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm đó cho Tiêu Mặc.
Hơn nữa tất cả đều là nhiệm vụ bắt buộc phải làm, căn bản không để Tiêu Mặc có cơ hội nói nửa chữ “không”.
Hương Nương trong lòng chắc chắn, đây nhất định là vị Thiên Yêu Quốc Đại Hoàng Tử kia đang cố ý nhắm vào Tiêu Mặc.
Thế là, nàng thử đi tìm Đồ Sơn Hồng Hà Trưởng Lão, muốn nhờ nàng ta chủ trì công đạo cho Tiêu Mặc.
Nhưng vắt vả lắm mới gặp được Đồ Sơn Hồng Hà, nàng ta lại chỉ nhạt nhẽo buông một câu: "Người tài giỏi thì phải làm nhiều thôi, Tiêu Mặc chấp hành nhiệm vụ càng nguy hiểm, chiến công lại càng cao, Vạn Yêu Minh sẽ không bạc đãi hắn đâu."
Lời này của lão bà Đồ Sơn Hồng Hà khiến Hương Nương tức đến mức tức ngực khó thở. Đây đâu phải là vấn đề bạc đãi hay không bạc đãi?
Chiến công có cao hơn nữa thì có ích lợi gì?
Cũng phải có mạng mà xài mới được chứ!
Ngặt nỗi Hương Nương lại chẳng thể nói thẳng những lời này ra mặt.
Đối với nàng mà nói, bản thân có thể gặp được Đồ Sơn Hồng Hà, đối phương vẫn là nẻ tình mình là Đồ Sơn vãn bồi, mới cho vài phần thẻ diện.
Bản thân tháp cổ bé họng, lẽ nào còn có thể cưỡng ép thay đổi chủ ý của nàng ta hay sao?
Hương Nương không cam lòng, lại chuyển hướng định tiêu chút linh thạch mua chuộc Lưu Sa thành Chấp Sự, để bọn họ "bỏ qua" Tiêu Mặc.
Nhưng những người đó vừa nghe đến là chuyện của "Tiêu Mặc", sợ tới mức ngay cả một viên Hạ Phẩm Linh Thạch cũng không dám nhận.
Cứ như thể Tiêu Mặc là một ngôi sao chổi, ai dính vào người đó xui xẻo!
"Đáng chết! Tên Trần Giác kia có bản lĩnh lớn đến thế sao? Cả cái Vạn Yêu Minh đều phải giúp hắn đối phó ngươi? Vạn Yêu Minh chó má gì chứ, toàn là một lũ súc sinh! Sinh con trai không có lỗ đít, sinh con gái đều phải vào thanh lâu! Mẹ kiếp! Ta nhổ vào!"
Sau khi liên tục vấp phải trắc trở khắp nơi, Hương Nương đứng trước mặt Tiêu Mặc đanh đá chửi ầm lên, tức đến mức bộ ngực sữa phập phồng run rầy.
"Ta còn đang thắc mắc mấy ngày nay ngươi bận rộn ngược xuôi rốt cuộc là vì chuyện gì." Nhìn thấy bộ dạng tức muốn hộc máu của Hương Nương, Tiêu Mặc khẽ mỉm cười, "Thì ra là vì chuyện này, được rồi được rồi, đừng phí sức vô ích nữa."
"Công tử à!" Hương Nương bước nhanh tới, đưa tay đè cuốn sách trong tay Tiêu Mặc xuống, giọng điệu tràn đầy vẻ lo lắng, "Ta làm vậy đều là lo nghĩ cho an nguy của ngài mài"
"Vậy ngươi có từng nghe qua một câu nói không?" Tiêu Mặc ngắng đầu, nhìn Hương Nương, vẻ mặt thong dong.
"Câu gì?" Hương Nương chớp chớp mắt, vẻ mặt mờ mịt.
"Hoàng 2 không vội, thái giám vội." Tiêu Mặc hơi mỉm cười, gấp sách lại, xoay người đi vào phòng.
"Này... công tử... công tử!"
Hương Nương muốn đuổi theo vào phòng Tiêu Mặc, nhưng hắn đã bày ra pháp trận, nàng chỉ đành đứng ngoài cửa gấp đến độ dậm chân mà chẳng thẻ làm gì được.
Biết mình thực sự hết cách, Hương Nương đành chỉ có thể đi cùng Tiêu Mặc đi làm nhiệm vụ.
Chỉ là Hương Nương tự biết rõ thực lực của bản thân. Nếu có nhiệm vụ quá mức hung hiểm, nàng cũng không dám có chấp đi theo.
Hương Nương hiểu rõ, bản thân nếu cưỡng ép đi theo bên cạnh Tiêu Mặc, không chỉ không giúp được gì, ngược lại có thẻ liên lụy hắn, hại hắn.
Bởi vậy, có đôi khi Tiêu Mặc đi làm nhiệm vụ, Hương Nương cũng chỉ có thể một mình canh giữ ở trong viện, thắp thỏm lo âu chờ hắn trở về.
"Tiêu Mặc rốt cuộc đang làm cái gì vậy?"
Lúc ở trong viện chờ đợi Tiêu Mặc, trong lòng Hương Nương thường dâng lên nghi hoặc như vậy.
Mặc dù nói nhiệm vụ càng là hung hiểm, chiến công tích lũy được liền càng là phong phú. Có không ít tu sĩ thọ nguyên sắp hết, hoặc là nóng lòng tìm kiếm đột phá, thậm chí sẽ chủ động nhận lấy loại nhiệm vụ cửu tử nhát sinh này, chỉ vì đánh cược một tia sinh cơ đột phá kia.
Nhưng Hương Nương cũng đồng dạng hiểu rõ, Tiêu Mặc từ trước đến nay không phải là loại tu sĩ mù quáng theo đuổi cảnh giới.
Huống hồ, Tiêu Mặc hiện giờ đang tuổi thiếu niên, những ngày tháng tương lai còn dài lắm.
Bốn chữ "đại hạn sắp tới" này, đối với Tiêu Mặc mà nói, căn bản là không tồn tại.
Nhưng may mắn là lần nào Tiêu Mặc cũng có thể hóa hiểm thành an, mạnh mẽ quay về từ trước Quỷ Môn Quan.
Lâu dần, Hương Nương thậm chí đều có chút quen với loại ngày tháng nơm nớp lo sợ này rồi....
Mà Tiêu Mặc mỗi lần thoát chét trong gang tắc sau đó, cảnh giới của hắn luôn sẽ tinh tiến vài phần.
Dù sao đối với tu sĩ mà nói, đốn ngộ giữa ranh giới sinh tử, là sự lĩnh ngộ sâu sắc nhát, cũng trực tiếp nhát.
Cho dù là Đạo gia tu sĩ, cũng không ngoại lệ.
Cứ theo đà này, Hương Nương cảm thấy Tiêu Mặc thậm chí sắp bước vào Nguyên Anh cảnh.
Nguyên Anh cảnh chưa tới ba mươi tuổi a!
Điều này quả thực giống hệt như thiên kiêu trong truyền thuyết...
Không ngờ lại xuất hiện ở ngay bên cạnh mình!
Chỉ là có người vui vẻ, tự nhiên sẽ có người sầu.
Mỗi một lần Tiêu Mặc sống sót trở về, vẻ mặt của Thiên Yêu Quốc Đại Hoàng Tử Trần Giác liền sẽ âm trầm thêm một phần.
Nhiệm vụ mà Vạn Yêu Minh phân công cho Tiêu Mặc, không có cái nào không phải là công việc nguy hiểm nhất.
Trần Giác tự nhủ, nếu đổi lại là bản thân đi tới, e rằng cũng khó thoát khỏi cái chết.
Nhưng ngặt nỗi Tiêu Mặc làm thế nào cũng giết không chết.
Có vài lần, mười mây người cùng nhau xuất phát, những người khác đều bỏ mạng bên ngoài, duy chỉ có một mình Tiêu Mặc sống sót trở về!
"Chẳng lẽ Tiêu Mặc lại khó giết đến vậy sao?"
Trong phòng, Trần Giác tức đến mức sắc mặt tái xanh, chộp lấy chén trà liền hung hăng ném mạnh xuống đắt, mảnh vỡ văng tung tóe.
Nếu không phải phụ hoàng bọn họ dặn đi dặn lại, bắt buộc phải để Tiêu Mặc chết vì tai nạn, tốt nhất là mắt mạng trong tay kẻ địch, chết một cách có lý có cứ.
Hắn hận không thẻ bây giờ liền cầu xin phụ hoàng lập tức xử tử Tiêu Mặc.
Về phần bên phía Tiêu Mặc——
Hắn tự nhiên là không biết trong lòng Trần Giác rốt cuộc đang nghĩ cái gì.
Cho dù biết, hắn cũng căn bản sẽ không để trong lòng.
Tiêu Mặc hễ có thời gian rảnh rỗi, ngoại trừ tu hành mỗi ngày ra, chính là an an tĩnh tĩnh ngồi trong viện đọc sách.
Về sau, Tiêu Mặc nhàn rỗi không có việc gì, dứt khoát mua lại một tòa lầu nhỏ trong Lưu Sa thành, mở một gian cửa hàng sách.
Hắn đặt cho cửa hàng sách này một cái tên, gọi là "Từ Kính".
Thể loại sách trong Từ Kính khá là phức tạp, vừa có công pháp bí tịch, cũng có tâm đắc luyện khí, còn có yếu quyết kiếm pháp, thuật pháp luyện đan, đủ loại đủ kiểu, đếm không xuễ.
Những quyền sách này, phần lớn đều là Tiêu Mặc dùng chiến công của mình đổi từ Vạn Yêu Minh về.
Gặp được một vài quyển sách không tồi, Tiêu Mặc còn có thể thêm chú thích ở bên cạnh, viết xuống tâm đắc thể hội của mình.
Còn về giá bán của những quyền sách này, càng là thấp đến mức khiến người ta líu lưỡi.
So với giá bán bình thường trên thị trường, mức giá mà Tiêu Mặc định ra chỉ bằng ba phần mười.
Thậm chí có một số sách, cho dù có tiền, trên thị trường cũng chưa chắc có thể mua được.
Hơn nữa, nếu là tu sĩ túng quẫn, cũng có thể tự mình lật xem trong cửa hàng sách, chỉ cần không mang ra khỏi cửa tiệm là được.
Nhất thời, bắt luận là Nhân Tộc hay là Yêu Tộc, đều nhao nhao tràn vào "Từ Kính" để xem sách, trong đó đặc biệt là Nhân Tộc tu sĩ chiếm đa só.
Dựa vào tiền kiếm được từ việc bán sách, Tiêu Mặc lại xoay tay lấy đi tài trợ cho một số Nhân Tộc tu sĩ có hoàn cảnh khó khăn.
Không qua bao lâu, chuyện Tiêu Mặc mở thư lâu "Từ Kính" này, liền truyền khắp toàn bộ Lưu Sa thành, tự nhiên cũng truyền đến tai trung cao tầng của Vạn Yêu Minh.
Bọn họ bắt đầu suy nghĩ, có nên hạ lệnh bảo Tiêu Mặc đóng cửa tiệm này hay không.
Nhưng trong Lưu Sa thành cũng không có văn bản rõ ràng cám đoán loại chuyện này.
Dù sao trước kia, ai lại đêm phần thưởng mình dùng chiến công đổi lấy, cứ như vậy gần như "tặng không" mà phân phát ra ngoài chứ?
Cuối cùng, trải qua một phen cân nhắc và đắn đo, Đồ Sơn Hồng Hà rốt cuộc vẫn cho phép Tiêu Mặc tiếp tục mở cửa hàng sách.
Dù sao hắn cũng chẳng sống được bao lâu nữa, thích lăn lộn thế nào thì cứ mặc kệ hắn đi.
Dần dần, danh tiếng của Tiêu Mặc trong thành truyền đi càng lúc càng rộng.
Nửa năm trôi qua.
Tu sĩ và bách tính bình thường trong Lưu Sa thành, gần như không ai không biết cửa hàng sách mang tên "Từ Kính" trong thành kia.
Không ai không biết chủ nhân cửa hàng sách kia có dung mạo cực kỳ tuần tú.
Tuy nói hắn là một vị tu đạo đạo sĩ, nhưng toàn thân trên dưới lại toát ra khí chất nho nhã giống như người đọc sách.
Điều duy nhất khiến những tu sĩ này suy nghĩ mãi không thông là, vị chủ nhân cửa hàng sách này rốt cuộc là mưu đồ cái gì chứ?