Chương 94
Dù Cho Phải Trả Giá Bao Nhiêu
Chương 94: Bất cứ giá nào
Lục Ly nâng chén, một hơi cạn sạch, không hề chùn bước uống nửa chén. Hôm nay hắn muốn xem, rốt cuộc Liễu Di định giở trò gì?
Liễu Di chẳng giở trò gì, chỉ là một chén tiếp một chén uống cùng Lục Ly. Liên tiếp bảy tám chén, Lục Ly vốn không sao, còn nàng thì mặt mũi đỏ bừng, ánh mắt mê ly, rõ ràng đã say.
Phải thừa nhận, dung mạo Liễu Di tuy không tính tuyệt đỉnh, nhưng xứng đáng là thượng giai. Xuất thân từ đại gia tộc, nàng mang khí độ ung dung quý phái, thứ mà nữ tử bộ tộc Địch Long căn bản không thể so sánh.
Một đại mỹ nhân say mềm, da thịt trắng hồng, thân thể mềm mại, cử chỉ yểu điệu, ánh mắt mơ màng.
Bộ dạng cực kỳ mê người. Lục Ly cũng uống không ít, lại là thiếu niên khí huyết phương cương, ít khi tiếp xúc nữ nhân, huống hồ lại uống rượu cự ly gần với một đại mỹ nhân như thế.
Bóng đêm như vẽ, cảnh sắc ưu mỹ, giai nhân thở ra khí như lan, mùi thơm trên thân dập dờn bay tới, Lục Ly không say cũng phải say. Hắn thấy Liễu Di lung lay đứng lên rót rượu cho mình, vội đưa tay giữ bầu rượu, lại không ngờ chạm phải bàn tay ngọc ngà của nàng.
Hắn vội thu tay lại, lúng túng nói:
- Di tiểu thư, đừng uống nữa, ngươi đã say!
Liễu Di chẳng để ý, tiếp tục rót cho Lục Ly một chén, rồi tự rót cho mình. Rượu tràn ra ngoài, nàng nhấp một ngụm, nhắm mắt hít sâu vài hơi, nhìn ra vườn hoa xa xa nói:
- Lục Ly, ta cũng không khách sáo với ngươi nữa.
Hôm nay ta triệu tập các tiểu thư trong gia tộc mời ngươi dự tiệc, là vì gia tộc muốn ta mời chào ngươi. Chỉ cần ngươi gật đầu, trừ ta ra, ngươi coi trọng tiểu thư nào đều có thể đón về, thậm chí tối nay động phòng cũng được!
Lục Ly sớm có dự đoán. Hôm nay nộp lên Thanh Long Thương Ngân Hồng Kiếm đã bại lộ nhiều chuyện, Liễu gia coi trọng hắn là lẽ thường.
Một thiên tài có ý nghĩa cực kỳ phi phàm đối với một gia tộc. Trong mắt đám trưởng lão, một tiểu thư trực hệ chẳng là gì. Chỉ cần Lục Ly lấy một tiểu thư, liền xem như gia nhập Nội đường Liễu gia.
Lục Ly không đáp, Liễu Di cũng chẳng quản, tiếp tục cười khổ nói:
- Điều này nói ra rất buồn cười, cũng rất đáng buồn. Những tiểu thư trực hệ trong gia tộc như chúng ta, nhìn thì gọn gàng bóng đẹp, cao cao tại thượng, thật ra đều là giả.
Thậm chí chúng ta còn không bằng được thiếu nữ trong bộ tộc bình thường, bởi vì lúc gia tộc cần, chúng ta đều phải hy sinh bất cứ lúc nào. Nói đến đây, trên mặt Liễu Di thoáng qua tia giễu cợt, lắc đầu nói:
- Ngươi biết vì sao Triệu gia có thể kéo được quan hệ với Vũ đại nhân không?
Ngươi thật sự cho rằng Vũ đại nhân coi trọng thực lực Triệu gia, hay là tộc trưởng Triệu gia biết vuốt mông ngựa?! Sai! Trên thực tế là...
Ở Hàn Vân Sơn, tộc trưởng Triệu gia dâng con gái bảo bối của hắn cho Vũ đại nhân, hơn nữa còn là loại không có bất kỳ danh phận gì. Vũ đại nhân xử lý xong chuyện ở Hàn Vân Sơn, vị tiểu thư Triệu gia kia liền bị vứt bỏ vô tình.
- Hả?
Lục Ly đầy mắt kinh ngạc, cũng tỉnh rượu hơn phân nửa. Tiểu thư đại gia tộc không thể làm chủ hôn nhân bản thân, điều này hắn từng nghe nói, lại không ngờ Triệu gia ác đến vậy? Trực tiếp dâng một vị tiểu thư tôn quý cho cường giả mặc ý đùa bỡn...
- Ha ha, có phải cảm thấy rất hoang đường? Vẻ giễu cợt nơi khóe miệng Liễu Di càng đậm. Nàng quay đầu nhìn Lục Ly, gằn từng câu từng chữ nói:
- Thật ra ngươi không biết, đêm hôm đó ta cũng bị đưa tới, chỉ là Vũ đại nhân không nhìn trúng mà thôi.
Hơn nữa ta còn bị đưa cho ba vị đại nhân, cuối cùng chẳng ai nhìn trúng ta, ha ha ha!
Nói đến đây, nước mắt Liễu Di yên lặng trượt xuống. Lúc này nàng đang cười to, nhưng đồng thời cũng đang rơi lệ, bộ dạng khiến Lục Ly không khỏi chấn kinh.
- Di tiểu thư...
Lục Ly muốn an ủi Liễu Di, lại không biết bắt đầu từ đâu. Liễu Di xoa xoa tròng mắt, lần nữa nâng chén uống cạn, sau đó ngẩng đầu nhìn Lục Ly nói:
- Có phải cảm thấy đại gia tộc như Liễu gia, Triệu gia quá dơ bẩn?
Lục Ly a, thế giới này lớn vượt xa ngươi tưởng tượng. Khoan nói bên ngoài, chỉ riêng Bắc Mạc đại gia tộc đã nhiều vô số kể. Liễu gia chúng ta xưng vương xưng bá ở Vũ Lăng Thành, nhưng đi ra ngoài, tùy tiện một cường giả đều có thể dễ dàng hủy diệt.
Tỷ như Vũ đại nhân, thậm chí hắn không cần đích thân động thủ, chỉ cần phái thủ hạ đi là được. Có thể kéo được quan hệ với đại nhân vật như thế, đừng nói hy sinh một tiểu thư, dù là tộc trưởng phải quỳ xuống không khác gì con chó cũng phải làm.
Lục Ly không biết nói gì. Hôm nay Liễu Di đã lật đổ nhận thức của hắn, khiến hắn càng thêm hiểu rõ sự tàn khốc của thế giới này. Hô hô!
Liễu Di thở ra một hơi thật dài, ánh mắt khôi phục một tia tỉnh táo, nghiêm mặt nói:
- Lục Ly, ta không dối gạt ngươi. Hiện tại Liễu gia chúng ta có thể bị đuổi ra Vũ Lăng Thành bất cứ lúc nào.
Ba tháng trước gia gia ta trọng thương hôn mê, giờ vẫn chưa tỉnh lại, thậm chí có thể vĩnh viễn sẽ không tỉnh lại.
Bởi thế Triệu gia mới dốc hết vốn liếng đi kéo quan hệ với Vũ đại nhân như thế. Bọn hắn muốn thay thế Liễu gia chúng ta, trở thành bá chủ mới của Vũ Lăng Thành.
- Lục Ly, ngươi còn nhớ lần thức tỉnh huyết mạch khi trước, đứa trẻ Triệu gia thức tỉnh huyết mạch ngũ phẩm không?
Lúc này đứa trẻ kia đã được đưa tới gia tộc Vũ đại nhân, trở thành đệ tử Nội đường.
- Ở Hàn Vân Sơn, Liễu gia chúng ta tổn thất nặng nề. Chuyện lần trước chúng ta bị phục kích ở Hàn Vân Hạp cốc ngươi cũng biết.
Chỉ vì một câu nói của Vũ đại nhân, không có bất kỳ gia tộc nào chủ trì công đạo cho chúng ta, mấy người Thái trưởng lão đều chết vô ích.