Chương 905
Chuyện gì còn có thể gặp lại nhau
Chương 905: Còn có thể lại gặp nhau sao?
Hiện tại có nhiều website sao chép đăng lại truyện từ Truyen88 trái phép, gây thiệt hại về kinh tế và ảnh hưởng tới tốc độ ra chương mới. Chúng tôi rất mong quý độc giả ủng hộ, đẩy lùi nạn sao chép trái phép bằng cách chỉ đọc truyện trên Truyen88.pro. Xin cảm ơn!
**********
Dạ Tra nhận được tin tức lập tức truyền tống tới, mang theo tất cả trưởng lão Thanh Loan tộc đến đây. Sự tình ở hai tộc tổ địa bên kia rất nhiều, nhưng đối với Dạ Tra mà nói, chuyện của Lục Ly là lớn nhất, hắn sao có thể không coi trọng?
Dạ Tra tiếp quản việc điều tra, Lục Ly giao cho hắn quyền hạn tối cao, điều động rất nhiều cường giả vào Hỏa Ngục, tìm kiếm mọi dấu vết còn sót lại.
Thời gian từng ngày trôi qua!
Nhưng sự việc lại không có bất kỳ tiến triển nào, Lục Ly trong lòng càng ngày càng nóng nảy. Lục Linh tựa như biến mất khỏi nhân gian, ba kẻ cường giả kia dường như từ trên trời rơi xuống, không có bất kỳ manh mối nào.
Theo thời gian trôi qua, Lục Ly trong lòng càng ngày càng tuyệt vọng, giống như năm đó ở Vũ Lăng Thành.
Khi đó còn tốt hơn một chút, dù hắn trơ mắt nhìn Lục Linh bị Minh Xà Bà Bà mang đi, nhưng hắn ít nhất biết Lục Linh bị ai bắt. Hắn có thể nghĩ biện pháp đi tìm, đi cứu nàng trở về.
Còn giờ phút này, hắn hoàn toàn không biết Lục Linh đã mất tích thế nào, bây giờ ở đâu, sau này muốn cứu nàng ra sao?
Lục Nhân Hoàng đoán chừng đã đang trên đường trở về, nhưng dù hắn bay nhanh nhất, ít nhất cũng cần hai tháng.
Trong khoảng thời gian này, Lục Ly hầu như đứng ngồi không yên, đừng nói là đi ngủ hay tu luyện. Khương Khinh Linh cùng mọi người mỗi ngày đều ở bên cạnh, hắn không cách nào tĩnh tâm tu luyện.
Nửa tháng sau, Dạ Tra rốt cuộc dám đến gặp Lục Ly!
Ánh mắt Lục Ly lấp lánh tia sáng, bên trong đầy vẻ chờ mong. Nhưng sắc mặt Dạ Tra lại có chút khó coi, hắn quỳ một gối xuống đất, không dám ngẩng đầu nhìn Lục Ly, nói:
– Thánh Chủ, Dạ Tra vô năng, không tìm được bất kỳ manh mối nào. Ba người này giống như trống không xuất hiện, sau đó lại đột ngột biến mất, căn bản không lưu lại bất cứ dấu vết gì. Chúng ta đã tìm khắp Hỏa Ngục, Hoang Giới, động viên rất nhiều người lục soát Trung Châu, cũng không có thu hoạch gì. Thánh Chủ, Dạ Tra vô năng, xin ngài trách phạt.
Trầm mặc!
Lục Ly không nói một lời, chỉ vô lực nhắm mắt lại, phất tay ra hiệu cho Dạ Tra lui xuống. Hắn biết, với năng lực của Dạ Tra mà còn không tìm được manh mối, thì trên thế giới này, ai cũng không thể tìm thấy Lục Linh.
Thời gian dài như vậy, nếu như địch nhân là nhằm vào hắn mà đến, lẽ ra đã sớm phái người liên hệ, đưa ra điều kiện.
Nếu quả thật như vậy, Lục Ly sẽ cảm thấy mừng rỡ, mặc kệ địch nhân muốn Thiên Tà Châu, chỉ cần có thể bảo toàn tính mạng Lục Linh, ánh mắt hắn cũng sẽ không nháy trực tiếp cho.
Nhưng thời gian dài như vậy, địch nhân không có bất cứ động tĩnh gì, điều này chỉ có một lời giải thích: ba người kia đích thật là hướng về Lục Linh mà đến.
Còn như ba người đó có thể liên quan đến Lục Linh thế nào, điểm này chỉ có Lục Nhân Hoàng mới có thể đưa ra đáp án.
Lục Ly để toàn bộ người ra ngoài, một mình ở trong tòa thành chờ đợi ba ngày ba đêm. Cho đến khi tin tức từ Thần Khải Thành truyền tới, mới khiến hắn bước ra khỏi tòa thành.
Ngũ Thái Công truyền đến tin tức, Tiểu Bạch trở về, mang theo Bát trưởng lão cùng một ít trứng của kỳ dị thú.
Tiểu Bạch mang theo Bát trưởng lão vượt núi lội suối, không biết đã đi bao xa, cuối cùng dừng lại ở Đông Nam Trung Châu. Sau đó nó để Bát trưởng lão mang về một ít trứng kỳ dị thú. Bát trưởng lão nghi ngờ Tiểu Bạch đang thay Âm Quỳ Thú tìm đồ ăn, nên đưa tin để Lục Ly đến xem xét một chút.
Lục Ly nào có tâm tình đi xem cái này?
Hắn một bước cũng không muốn rời đi, sợ Lục Linh đột nhiên xuất hiện, hoặc là địch nhân đột nhiên đưa tin cho hắn.
Hắn chỉ sai Dạ Tra đưa tin, để Bát trưởng lão mang theo Tiểu Bạch vào đây, rồi một mình tiến vào trong tòa thành.
Khương Khinh Linh cùng mọi người nhìn thấy Lục Ly rõ ràng tiều tụy rất nhiều, người đều gầy đi trông thấy. Ba người vừa đau lòng, lại luống cuống. Việc này các nàng đều không biết làm sao an ủi, bởi vì Lục Linh đối với Lục Ly mà nói quá trọng yếu.
Vài ngày sau, Bát trưởng lão tới, cùng đi còn có Lục Chính Dương cùng Ngũ Thái Công. Lục Chính Dương đã sớm nhận được tin tức, chỉ là sự tình ở Thí Ma Thành quá nhiều, Thần Doanh Đại Địa cũng có một đống việc chờ hắn xử lý, cho đến hôm nay mới có thời gian trở về.
Lục Ly để Khương Khinh Linh cùng mọi người tiếp đãi Lục Chính Dương, hắn mang theo Bát trưởng lão cùng mọi người đi vào Hỏa Ngục, tìm một chỗ rộng rãi, lúc này mới nói:
– Đem những trứng thú kia lấy ra đi.
Trong tình huống bình thường, Huyền thú là trực tiếp sinh con, rất ít đẻ trứng, dù sao cũng không phải phi cầm. Tiểu hí hí kêu hai tiếng, Bát trưởng lão trong giới chỉ sáng lên, xuất hiện mười mấy quả trứng khổng lồ có vân đen trắng.
*Ông!*
Lục Ly phóng ra Âm Quỳ Thú, con thú vừa ra ngoài đôi mắt lập tức khóa chặt mười mấy quả trứng thú, thân thể lóe lên một cái, nuốt chửng toàn bộ mười mấy quả trứng. Trong mắt nó tràn đầy vẻ thèm thuồng, liếc nhìn bốn phía, thấy không còn trứng, ánh mắt nhìn về phía Lục Ly, đầy vẻ cầu xin nịnh nọt.
– Tốt!
Đây coi như là tin tức tốt nhất trong thời gian gần nhất. Lục Ly trong đôi mắt khôi phục một chút thần thái, liếc nhìn Âm Quỳ Thú, ánh mắt nhìn về phía Bát trưởng lão hỏi:
– Đây là trứng của loại thú gì?
– Trứng Phì Di thú!
Bát trưởng lão rất phấn chấn, hắn giải thích:
– Đây là một loại kỳ thú sinh hoạt tại đầm lầy, một cái đầu hai thân thể, bốn cái cánh, sáu cái chân. Loại Huyền thú này phẩm cấp không cao, chỉ có lục phẩm, nhưng tại ao đầm chiến lực rất hung hãn, ra ngoài lực công kích lại không được.
Những điều này Lục Ly cũng không thèm để ý, hắn hỏi vào trọng điểm:
– Loại quái thú này có thể đại quy mô nuôi nhốt không? Nếu được, bắt một nhóm, cung cấp vô hạn đồ ăn, để chúng sinh sôi nhanh chóng, ta cần đại lượng trứng Phì Di thú.
– Hẳn là có thể chứ.
Bát trưởng lão như có điều suy nghĩ, giải thích:
– Phiến đầm lầy kia có rất nhiều Phì Di thú, nhưng trong đầm lầy có một con Thú Hoàng. Ta nghĩ, nếu như xử lý được Thú Hoàng, sau đó phái người bắt đại lượng cấp thấp Huyền thú đi vào, Phì Di thú không có thiên địch, đồ ăn đầy đủ, sinh sôi hẳn là rất nhanh.
– Vậy là được!
Lục Ly suy nghĩ một chút rồi nói:
– Ngươi đi Trung Châu tìm kiếm địa hình tương tự, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu, sau đó thả một ít Phì Di thú vào, cung cấp cho chúng vô tận đồ ăn, điều động quân đội trấn thủ bên ngoài, đảm bảo không cho Phì Di thú gặp phải công kích. Chỉ cần có trứng, lập tức vận chuyển tới. Có thể tu kiến một chút truyền tống trận, chuyện cụ thể ngươi tự xem mà làm. Chuyện này ta giao cho ngươi, để Ngũ Thái Công toàn lực phối hợp ngươi. Tóm lại, ta cần đại lượng trứng thú.
– Ta biết!
Bát trưởng lão biết việc này tầm quan trọng, con Cự Thú cường đại đến mức khiến hắn run rẩy, nhưng lại là Linh thú của Lục Ly. Chỉ cần bồi dưỡng tốt, về sau có thể phát huy tác dụng cực lớn.
Lập tức, Bát trưởng lão không để ý đến chuyện của Lục Linh nữa. Lục Chính Dương đã đến đây, hắn cũng không giúp được gì, vẫn là đi trước làm tốt lời nhắn của Lục Ly đã.
Bát trưởng lão đi, Lục Ly thở dài một hơi, cuối cùng cũng tìm được đồ ăn cho Âm Quỳ Thú. Xem tình huống, Âm Quỳ Thú còn thích vô cùng, so với việc bắt được chim đẻ trứng còn yêu thích hơn mấy phần. Chỉ cần bồi dưỡng tốt Âm Quỳ Thú, hắn sẽ có thể ứng phó với cường giả Cửu Giới hàng lâm.
Cường giả Cửu Giới hàng lâm còn phải vài năm nữa, Lục Ly rất nhanh vứt chuyện này sang một bên. Trong đầu hắn hiện ra khuôn mặt tuyệt mỹ của Lục Linh, ánh mắt nhìn về phía bầu trời xa xa, thì thào:
– Tỷ tỷ, ngươi rốt cuộc đi đâu? Rốt cuộc là ai đã bắt ngươi? Chúng ta đời này còn có thể lại gặp nhau sao?