Chương 903
Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi
Chương 903: Rốt cuộc tìm được ngươi
Hiện tại có nhiều website sao chép đăng lại truyện từ Truyen88 trái phép, gây thiệt hại về kinh tế và ảnh hưởng tới tốc độ ra chương mới. Chúng tôi rất mong quý độc giả ủng hộ, đẩy lùi nạn sao chép trái phép bằng cách chỉ đọc truyện trên Truyen88.pro. Xin cảm ơn!
**********
Đối với Lục Ly mà nói, Lục Linh là tất cả. So với Lục Ly, Lục Nhân Hoàng, Lục Chính Dương cùng đám người Lục gia đều không quan trọng bằng.
Tình cảm sâu đậm giữa Lục Ly và Lục Linh, Khương Khinh Linh, Bạch Thu Tuyết, Bạch Hạ Sương là người hiểu rõ nhất.
Cả ba người bọn họ đều rất rõ ràng Lục Linh khi còn nhỏ đã gặp phải trắc trở gì. Đối với kỳ nữ tử này, mọi người không chỉ trong lòng bội phục, mà còn vô cùng yêu thích vị tỷ tỷ này.
Lục Linh đối với kẻ địch thì lạnh lùng như đông tuyết, nhưng đối với người thân lại chiều chuộng đến cực hạn. Khương Khinh Linh, Bạch Thu Tuyết, Bạch Hạ Sương đều là nữ nhân của Lục Ly, Lục Linh đối với ba người này vô cùng yêu thích, hận không thể đem toàn bộ trân bảo trên đời đều cho bọn họ.
Chính vì biết được tin tức từ phía Minh Vũ, Khương Khinh Linh cùng ba người mới có thể cấp bách như vậy, trước tiên tìm được Lục Ly.
Tuy nhiên, tình huống cụ thể bọn họ cũng không rõ ràng, bởi vì Minh Vũ cũng không đến. Nghe nói hắn bị thương, chỉ phái một thuộc hạ tới truyền báo.
Sự tình ở Hoang giới và Hỏa Ngục vốn dĩ do Minh Vũ phụ trách. Minh Vũ lấy Lục Phi Tuyết, địa vị trong Lục gia rất cao. Quan trọng nhất là đã được Lục Ly cùng Lục Linh tán thành, lúc này mới có thể quản lý Hoang giới cùng Hỏa Ngục.
“Đi!”
Lục Ly thấy không rõ tình huống, không dám tiếp tục trì hoãn, liền mang theo ba người rời khỏi tòa thành.
Bên ngoài, Ngũ Thái Công cùng đám trưởng lão Lục gia đang đợi. Lục Ly liếc nhìn, để lại một câu:
“Ngũ Thái Công, phong tỏa tin tức, quản tốt chuyện bên này.”
“Ông!”
Lục Ly mang theo ba người cưỡi trận pháp truyền tống đến Đông Hải, sau đó từ đó tiến vào bên trong Hoang giới.
Đây là cửa ra vào suối nước nóng của Hoang giới, bên ngoài còn xây dựng một tòa trang viên cự đại, do Lục Ly cho Khương Khinh Linh ba người tu kiến. Nơi này hàng năm trú đóng mấy vạn đại quân, bất kỳ người nào cũng không dám tới gần.
“Thánh Chủ!”
Đội quân nơi này là chủng tộc viễn cổ, đội trưởng là trưởng lão tộc Dạ Xoa. Nhìn thấy Lục Ly, hắn vội vàng cúi người hành lễ.
“Tình huống Hoang giới thế nào? Minh Vũ ở đâu?” Lục Ly lạnh giọng hỏi.
“Hoang giới rất ổn định!”
Trưởng lão tộc Dạ Xoa cẩn thận từng li từng tí trả lời: “Tình huống bên trong Hỏa Ngục hiện tại cũng đã an định, Minh Vũ đại nhân đang ở bên trong Hỏa Ngục.”
“Mở trận pháp truyền tống!”
Lục Ly không hỏi thêm, tiến vào trận pháp, trực tiếp truyền tống đến lối vào Hỏa Ngục.
Nơi này cũng có đại quân trấn thủ. Lục Ly liếc nhìn một chút, xác định không có vấn đề sau đó liền tiến nhanh vào Hỏa Ngục.
Ban đầu, trong đại bản doanh Hỏa Ngục xây dựng một tòa thành nhỏ, bên cạnh còn có mấy tòa thành an toàn, là nơi cư trú của Lục Ly, Lục Linh, Minh Vũ bọn họ.
“Ông!”
Vừa ra khỏi trận pháp, Lục Ly lập tức thả ra Linh Phong thành lâu đài, đề phòng bị địch nhân đánh lén. Thần niệm quét qua, xác định tình huống bên này coi như ổn định, không có địch nhân, hắn liền giải trừ đề phòng.
“Ly thiếu!”
“Thánh Chủ!”
“Công tử!”
Vô số người bay vụt đến, quỳ một gối xuống trước mặt Lục Ly. Nơi này có rất nhiều người quen, Lục Ly không có tâm tình chào hỏi bọn họ, thần niệm khóa chặt vào một tòa trang viên – nơi Minh Vũ đang ở.
Tòa trang viên đó là nơi cư trú của Lục Ly bọn họ. Bên trong rất nhiều kiến trúc đều sụp đổ, Lục Ly còn phát hiện rất nhiều nơi có vết máu, đoán chừng đã chết không ít người.
Tình trạng của Minh Vũ rất không ổn, xương cốt hơn phân nửa bị đứt gãy, nhưng không hôn mê. Giờ phút này hắn nằm trên giường, Đinh Khuê cùng đám người đang chữa thương cho hắn, Lục Phi Tuyết ngồi bên cạnh, nước mắt không cầm được mà chảy.
“Đi!”
Bốn người Lục Ly bay thẳng vào trong trang viên. Lục Phi Tuyết cùng đám người giật mình, vội vàng đứng dậy vây quanh. Lục Phi Tuyết nước mắt ròng ròng, nghẹn ngào nói:
“Lục Ly, Linh nhi bị người ta bắt đi, ngươi mau cứu nàng, mau cứu nàng!”
Khương Khinh Linh cùng ba người vội vàng đi qua trấn an nàng. Lục Ly nhìn về phía Minh Vũ, hỏi:
“Ngươi còn có thể nói chuyện sao?”
“Thiếu chủ!”
Minh Vũ cắn răng ngồi dậy, hít một hơi thật sâu nói: “Ta không bảo trụ được Linh tiểu thư, ta có tội a.”
“Nói những lời nhảm nhĩ làm gì?” Lục Ly mặt lạnh nói: “Nói điểm chính, người nào bắt đi tỷ tỷ? Giờ phút này bọn họ chạy đi đâu?”
“Không biết!”
Minh Vũ lắc đầu nói: “Ba người kia đột nhiên xuất hiện, chúng ta trinh sát đều không dò xét được bất kỳ tình báo nào. Ba người này quá mạnh, ta trực tiếp bị khí thế của bọn họ ép tới vô pháp động đậy, xương cốt vỡ vụn, còn có một số người đều bị đè chết rồi. Ba người mang theo Linh tiểu thư xé rách hư không mà đi, ta cũng không biết bọn họ chạy đi đâu.”
“Khí thế trấn áp, xé rách hư không?”
Lục Ly đôi mắt co rụt lại. Minh Vũ thế nhưng là Nhân Hoàng, cho dù là Hóa Thần cũng vô pháp chỉ dựa vào khí thế mà đem Minh Vũ trấn áp đến xương cốt đứt gãy.
Hơn nữa, xé rách hư không mà đi, loại phương thức này ngoài Ma tộc ra, hắn chưa từng nghe nói qua Đấu Thiên giới còn có cường giả nào có thể chui vào hư không.
Lại nói, những người kia muốn dẫn đi Lục Linh, bay thẳng đi là được rồi. Hỏa Ngục bên trong cũng không có quá nhiều cường giả, ai có thể chống đỡ được?
Những Hồn nô và Địa Tiên kia Lục Ly chưa từng để bọn họ tiến vào Hỏa Ngục, sợ bị pháp tắc trong Hỗn Độn Luyện Ngục trực tiếp tru sát.
Chính vì Hỏa Ngục bên trong không có Địa Tiên, nên theo ý tứ của Minh Vũ, ba cường giả kia ít nhất hẳn là Địa Tiên, còn có khả năng rất lớn là Hóa Thần. Mạnh mẽ như vậy đã mang đi Lục Linh, cần gì phải che che lấp lấp?
“Chẳng lẽ là cường giả từ Ma Hoàng giới hoặc mấy giới khác?”
Lục Ly đôi mắt lạnh lẽo, ý nghĩ đầu tiên trong lòng liền là cường giả Cửu Giới sớm đã hàng lâm. Bọn họ len lén lẻn vào Hỏa Ngục, bắt cóc Lục Linh, dùng cái này uy hiếp hắn giao ra Thiên Tà Châu.
“Người tới, mời mấy họa sĩ đến!”
Lục Ly khẽ quát. Người bên ngoài vội vàng đi an bài, rất nhanh mấy vị lão giả đi đến. Lục Ly đối với Minh Vũ nói:
“Ngươi đem dung mạo của ba người đó cẩn thận nói một chút, để họa sĩ vẽ ra.”
Sau khi giao phó xong, Lục Ly đi ra ngoài. Bên ngoài, một trưởng lão tộc Thanh Loan đã sớm chờ lệnh. Lục Ly lãnh mâu nhìn qua hắn, hỏi:
“Có manh mối không?”
“Không có!”
Trưởng lão tộc Thanh Loan mặt mũi tràn đầy kinh nghi nói: “Không có bất kỳ vết tích nào. Ba người này tựa hồ từ trên trời giáng xuống, sau đó lại đột ngột biến mất tại Hỏa Ngục! Ta đã điều tra, trận pháp truyền tống thông đạo vào Hoang giới và Hỏa Ngục cũng không có động tĩnh, ba người kia không thể nào vô thanh vô tức tiến vào Hỏa Ngục. Mặt khác, bên cạnh Thông Thiên Sơn chúng ta một mực có người trấn thủ, lại có Thiên Huyễn tộc bày ra cấm chế, cũng không có bất kỳ vết tích nào, không ai theo Thông Thiên Sơn xuống tới!”
“Cái này sao có thể?”
Lục Ly không dám tin nói. Muốn đi vào Hỏa Ngục, hoặc là theo Thông Thiên Sơn xuống tới, hoặc là chỉ có thể theo Hoang giới tiến vào.
Hiện tại hai bên đều không có vết tích, ba người này chẳng lẽ trực tiếp xé rách hư không tiến vào Hỏa Ngục?
Khả năng dò xét của trưởng lão tộc Thanh Loan không cần phải nghi ngờ. Lục Ly mê mang, phất phất tay nói:
“Lập tức đưa tin cho Dạ Tra, triệu tập tất cả cường giả Thanh Loan tộc vào đây, không được buông tha bất luận dấu vết gì.”
“Vâng!”
Trưởng lão tộc Thanh Loan cúi người làm lễ. Bên trong, họa sĩ đã dựa theo miêu tả của Minh Vũ vẽ ra mấy bức chân dung.
Lục Ly so sánh thoáng cái, hiện tại tranh vẽ đều không sai biệt lắm. Ba người này đều là nam tử. Một người nhìn tuổi không lớn lắm, khí thế hiên ngang, phong mang tất lộ. Hai người còn lại thoạt nhìn như gia tướng. Ba người đều mặc chiến giáp hoa lệ màu tuyết bạch. Người công tử phong mang tất lộ kia càng thêm ngạo mạn hung hăng, để lại ấn tượng sâu sắc cho người ta.
“Người tới, đem chân dung này đưa đến Hoang giới cùng Mây Mù Thành!”
Lục Ly phất phất tay, giao những bức họa này cho Ngô Phong, Phùng lão thất cùng đám Hồn nô, Địa Tiên đi phân phát. Nếu là cường giả Cửu Giới, bọn họ nhất định có thể nhận ra.
Lục Ly không ra ngoài, hắn nhìn chằm chằm Minh Vũ, trầm giọng hỏi:
“Lúc ấy tình huống thế nào? Bọn họ có nói gì không? Không thể nào không một lời trực tiếp bắt đi tỷ tỷ chứ?”
“Nói!”
Minh Vũ suy nghĩ một chút, trong mắt vẫn đầy nghi hoặc không hiểu. Hắn kể lại:
“Người công tử trẻ tuổi kia giống như chỉ nói một câu: Hơn hai mươi năm, ta rốt cuộc tìm được ngươi.”
Mọi người năm mới tình cảnh mới, vạn sự thuận lợi, mỹ mãn.
Tết Nguyên Đán nghỉ ngơi một ngày, hôm nay xuất ba chương, thiếu chương 6 đi.
Giao diện cho điện thoại