Chương 90
Có phải ngươi giết không?
Chương 90: Có phải ngươi giết không?
Lục Ly bước ra ngoài, tìm đến lão giả kia để hỏi han:
- Đại nhân, ta muốn đổi quyển thượng Bôn Lôi Huyền Kỹ. Điểm cống hiến có thể giảm bớt một chút được không?
- Bôn Lôi Huyền Kỹ?
Lão giả khẽ cười, nói:
- Ánh mắt ngươi thật độc. Đây chính là Địa giai huyền kỹ. Nếu không phải thiếu quyển hạ, thì căn bản không thể xuất hiện ở tầng thứ nhất. Quyển huyền kỹ đó cần một vạn hai điểm cống hiến, đúng không?
Ngươi là khách khanh, vậy thì cần hai vạn bốn, một chút cũng không thể thiếu. Đây là tộc quy, dù trưởng lão có tới cũng không thể thay đổi.
- Địa giai huyền kỹ!
Lục Ly thầm gật đầu. Có thể gia tăng lực lượng gấp đôi, huyền kỹ này quả nhiên không phải loại tầm thường.
Hắn đành chịu thua, bước ra ngoài, trở về nhà tìm Lục Linh bàn tính.
- Địa giai huyền kỹ? Lực lượng gấp đôi?
Lục Linh cầm lấy thư tịch Lục Ly đưa đến, cẩn thận lật xem một lúc, trầm ngâm suốt một nén hương mới ngẩng đầu nói:
- Huyền kỹ này quả thực rất thích hợp ngươi, nhất định phải đoạt lấy.
Giờ ngươi có ba cách, cụ thể chọn cách nào thì tự ngươi cân nhắc.
- Ba cách?
Mắt Lục Ly sáng rực lên, ngồi xuống hỏi:
- Tỷ tỷ mau nói.
- Cách thứ nhất.
Lục Linh chỉ vào phòng Lục Ly, nói:
- Cầm hai thanh Huyền khí cao cấp ngươi vừa nhận được kia nộp cho Liễu gia, đổi lấy điểm cống hiến.
Chẳng qua, làm vậy sẽ khiến nhiều người trong Liễu gia hoài nghi chiến lực thực tế của ngươi, sau này khả năng sẽ phiền phức không ngừng.
- Thứ hai, ngươi cầm quyển hạ Bôn Lôi Huyền Kỹ nộp lên, đưa cho Liễu gia, dùng cái này đổi lấy quyển thượng Bôn Lôi Huyền Kỹ, ghép thành công pháp hoàn chỉnh.
Làm vậy tệ đoan cũng rất lớn. Liễu gia sẽ truy vấn nguồn gốc quyển hạ trong tay ngươi, hơn nữa còn có thể cưỡng chế lấy đi Bôn Lôi Huyền Kỹ, đền bù lại cho ngươi thứ khác, dù sao đó cũng là Địa giai huyền kỹ hoàn chỉnh.
- Thứ ba, mạo hiểm đi tiếp nhận nhiệm vụ. À... cách này ngươi đừng suy xét, gần đây ngươi không thể ra ngoài.
Lục Ly trầm ngâm, Lục Linh phân tích rất có lý, cuối cùng hắn quyết định nộp lên hai thanh binh khí, xem xem có thể đổi được bao nhiêu điểm cống hiến.
Hắn trước nay làm việc luôn rất dứt khoát, quyết định xong liền nhấc lên trường thương và trường kiếm, đi thẳng đến Binh Khí đường.
Trong Binh Khí đường vẫn là Hạ lão tọa trấn. Nhìn thấy Lục Ly, hắn không quá để ý, tưởng là lại tới muốn phế Huyền khí, tùy ý khoát tay nói:
- Chính mình đi chọn đi.
Ầm!
Lục Ly đặt trường thương và trường kiếm lên bàn, nói:
- Ta không phải tới đổi phế Huyền khí, mà muốn giao nộp hai thanh binh khí này cho gia tộc, ngươi xem có thể đổi được bao nhiêu điểm cống hiến.
Hạ lão nhìn lướt qua, trong mắt thoáng lấp lánh tinh quang, đột ngột đứng dậy, cầm lấy trường thương cẩn thận quan sát một phen, còn quán chú Huyền lực vào.
Rất nhanh, ánh mắt hắn lại quét về phía trường kiếm, sắc mặt càng thêm ngưng trọng. Sau khi quan sát, kiểm tra một phen, lúc này mới nhìn sang Lục Ly nói:
- Thanh Long thương và Ngân Hồng kiếm. Tiểu tử, hai thanh Huyền khí này ngươi được đến từ đâu?
Ách!
Trong lòng Lục Ly “lộp bộp” một tiếng, không ngờ Hạ lão lại nhận ra hai thanh binh khí này?
Hắn chỉ có thể hàm hồ nói:
- Nhặt được ngoài dã ngoại. Hạ lão, có thể đổi điểm cống hiến được không? Ngươi cứ nói thẳng, không đổi được thì thôi.
- Có thể đổi. Ngươi đứng đây chờ chút, ta đi định giá.
Hạ lão cầm lấy trường kiếm và trường thương cứ thế mà đi, hơn nữa bước chân còn rất vội vàng.
Tròng mắt Lục Ly khẽ lấp lánh, trong lòng càng cảm thấy chẳng lành, chỉ là binh khí đã bị Hạ lão cầm đi, hắn đành phải đứng đấy chờ.
Quả nhiên!
Không lâu sau, Hạ lão dẫn theo hai lão giả khác đi đến. Hai người này rõ ràng là cường giả Thần Hải Cảnh, long hành hổ bộ, khí thế bất phàm, hẳn là cao tầng Liễu gia.
Hạ lão chỉ vào lão giả đầu tóc hoa râm và người trung niên áo đen, giới thiệu nói:
- Lục Ly, đây là Thất trưởng lão, trưởng lão Nội đường. Còn vị này là Lộc trưởng lão, trưởng lão Thám Báo đường.
Tới hai đại nhân vật, trong lòng Lục Ly có chút thấp thỏm, khom người nói:
- Lục Ly gặp qua Thất trưởng lão, gặp qua Lộc trưởng lão.
Hai người liếc nhìn Lục Ly vài lần, trong mắt đều có chút ngập ngừng. Thất trưởng lão mở miệng nói:
- Lục Ly, thành thật nói cho chúng ta biết, ngươi được đến hai thanh binh khí này từ đâu?
Lục Ly cắn răng, chết gánh:
- Hồi bẩm trưởng lão, đoạn thời gian trước ta ra ngoài làm nhiệm vụ, phát hiện hai bộ thi thể ở Hàn Vân Sơn, liền thuận tay cầm về binh khí của họ.
- Hàn Vân Sơn?
Thất trưởng lão thoáng gật đầu, hắn trầm tư một lát rồi quay mặt nhìn về phía Lộc trưởng lão nói:
- Lộc lão tam, ngươi thấy thế nào?
Lộc trưởng lão mỉm cười, cầm lấy trường thương nói:
- Thanh Long thương này là binh khí của Phác Long Vũ, Ngân Hồng kiếm thì là binh khí của Tề Tứ Hải.
Theo tình báo của ta, hai người này quả thực đã chết, còn có Ba Kiểm (mặt sẹo) cũng đã chết. Trong ba người có hai người chết ở Hàn Vân Sơn.
Lục Ly, ngươi lần này đi trộm trứng Hồng Lân Ưng cũng là đi Hồng Nham Sơn, thời gian và địa điểm hoàn toàn phù hợp.
- Chẳng qua...
Lời Lộc trưởng lão chợt chuyển, sắc mặt cũng chuyển lạnh, nhìn chăm chăm Lục Ly dò hỏi:
- Căn cứ tình báo của ta, ngươi vừa ra thành, Triệu Duệ liền dẫn người truy sát ngươi. Ba Kiểm chính là đi theo Triệu Duệ, Phác Long Vũ và Tề Tứ Hải cũng là hắn điều từ doanh địa Triệu gia ra để đuổi giết ngươi.
Ngươi đi Hồng Nham Sơn, Tề Tứ Hải và Phác Long Vũ chết ở Hồng Nham Sơn, binh khí bọn hắn đều bị ngươi lấy được?
- Còn nữa, lúc ngươi về thành, ở ngoài thành Triệu gia phái mười mấy tên Thần Hải Cảnh định phục kích ngươi. Tổng hợp tất cả tình báo, ta liệu có thể đi đến kết luận... Ba Kiểm, Tề Tứ Hải và Phác Long Vũ đều là bị ngươi giết?
- Hả?
Ánh mắt Thất trưởng lão bỗng chốc trở nên lăng lệ, Hạ lão lại đầy mặt không dám tin. Lục Ly giết ba tên Thần Hải Cảnh Triệu gia? Điều này sao có thể?