Trước
Sau

Chương 87

Bôn Lôn Huyền Kỹ

Chương 87: Bôn Lôi Huyền Kỹ

Tiểu nhị nhanh chóng bưng lên một bàn sơn hào hải vị, đồng thời mua cho Lục Ly hai bộ y phục mới. Lục Ly hài lòng, phất tay bảo tiểu nhị lui xuống. Trong phòng có một gian tắm nhỏ, đã mấy ngày không tắm rửa, hắn liền thong thả thanh tẩy, thay y phục sạch sẽ, ăn no nê một bữa.

Sau khi ăn uống no đủ, Lục Ly lại gọi tiểu nhị tới hỏi thăm, xác định nơi này cách Vũ Lăng thành đã không xa. Lấy tốc độ toàn lực của hắn, chỉ cần bôn tẩu bốn canh giờ là tới nơi. Làm xong hết thảy, Lục Ly yên tâm trở về phòng.

Hắn vứt bỏ quần áo rách nát, chỉnh lý lại hành lý, dùng bao tải bọc chặt trường kiếm của Tề trưởng lão và trường thương của Phác trưởng lão. Đây đều là đồ tốt.

– Ồ?

Trong lúc thu xếp đồ đạc, hắn phát hiện một quyển sách nhỏ màu vàng, bất giác nhíu mày. Rất nhanh, hắn nhớ ra đây hình như là chiến lợi phẩm thu được sau khi chém giết tên mặt thẹo.

– Chẳng lẽ là huyền kỹ?

Lục Ly chưa từng học qua huyền kỹ nào, lúc này không khỏi sinh hứng thú, mở quyển sách nhỏ ra chăm chú đọc một phen. Lát sau, ánh mắt hắn sáng lên, bởi vì đây đích xác là một bản huyền kỹ, hơn nữa thoạt nhìn còn rất cao thâm.

Vì sao nói cao thâm? Là bởi hắn hoàn toàn xem không hiểu.

Hắn lật giở một lúc lâu, đến trang cuối cùng mới thấy một đoạn văn tự:

“Bôn Lôi Huyền Kỹ, tu luyện tới đại thành, có thể phóng thích chín tầng huyền kình, tăng phúc lực lượng gấp đôi.”

Oanh! Trong đầu Lục Ly tựa như nổ vang một tiếng kinh lôi, kích động khiến toàn thân hắn run rẩy.

Có thể tăng phúc lực lượng gấp đôi, đây tuyệt đối là huyền kỹ cực kỳ cường hoành, hẳn phải là huyền kỹ Địa giai trở lên. Không ngờ lại có món hời bất ngờ đến thế.

Hiện tại lực lượng của hắn đã đạt bốn vạn cân, phóng thích huyết mạch thần kỹ, lực lượng lên đến mười vạn cân. Nếu huyền kỹ này tu luyện đại thành, thật sự tăng phúc lực lượng gấp đôi, vậy hắn sẽ có được lực lượng hai mươi vạn cân!

Hai mươi vạn! Con số này khủng bố đến mức nào?

Lục Ly không biết, nhưng tuyệt đối đã vượt quá cảnh giới đỉnh phong của Thần Hải Cảnh.

– Tu luyện!

Lục Ly nuốt ngụm nước bọt, chẳng quản gì hết, bắt đầu tĩnh tâm cảm ngộ “Bôn Lôi” Huyền Kỹ.

– Sao lại đọc không hiểu nhỉ?

Đọc cả một nén hương, Lục Ly ngẩng đầu thì thào, ánh mắt đầy vẻ mê man. Huyền kỹ này cũng không quá thâm ảo phức tạp, chỉ là...

Hắn căn bản đọc không hiểu.

Hắn không tin tà, tiếp tục vùi đầu khổ đọc, suy nghĩ kỹ từng câu từng chữ, cảm ngộ suốt ba nén hương, rốt cục mới ngẩng đầu lên, trong mắt tràn đầy đắng chát. Hắn hiểu được rồi, nhưng huyền kỹ này lại căn bản không cách nào cảm ngộ.

Bởi vì đây chỉ là quyển hạ, hẳn còn có quyển thượng. Chỉ với quyển hạ, không có quyển thượng...

Lục Ly có thể đọc hiểu mới gặp quỷ.

– Mẹ nó, mẹ nó, mẹ nó!

Ôm đầy kích tình hẹn hò với mỹ nữ, đã bò lên giường, lại phát hiện ngày đến kinh. Đây chính là tâm tình của Lục Ly vào lúc này, hy vọng càng lớn, thất vọng càng lớn.

Không có quyển thượng, huyền kỹ này căn bản học không được. Trong cơn giận dữ, Lục Ly suýt chút nữa đã xé nát quyển sách. May mà nhớ đến thứ này có thể mang tới Liễu gia đổi điểm cống hiến, sự kích động trong lòng mới bị ngăn lại.

Tùy ý ném quyển sách nhỏ vào bao tải, Lục Ly lên giường bắt đầu tu luyện Huyền lực, đả thông gần nửa đoạn kinh mạch cuối cùng. Tiêu tốn gần nửa canh giờ, Lục Ly mới ổn định lại tâm thần. Tu luyện tới nửa đêm, hắn ngủ thiếp đi.

Trời còn chưa sáng đã tỉnh dậy, không ăn sáng, vác theo đồ đạc đi ra khách sạn, cuồng chạy về hướng đông nam. Trên đường rất thuận lợi, Lục Ly toàn lực lao nhanh, chuyện hắn lo lắng cũng không hề xảy ra.

Cường giả nhà Triệu không đuổi theo, thậm chí không nhìn thấy một tên thám báo nào. Cuồng chạy bốn canh giờ, một tòa cự thành hiện ra trên đường chân trời xa xôi. Lục Ly không dám có chút lơ là, vạn nhất nhà Triệu phục kích ở ngoài thành thì sao?

Trước khi tiến vào phủ đệ Liễu gia, mọi chuyện vẫn chưa thực sự an toàn.

Cộc cộc cộc!

Phía trước có một chiếc xe ngựa cũ nát. Lục Ly trầm tư thoáng chốc, trong lòng nghĩ ra một kế, hắn cuồng chạy tới, hai chân trực tiếp đạp lên càng xe ngựa.

Phu xe nổi giận đùng đùng nhìn lại, thấy Thiên Lân Đao trong tay Lục Ly, có chút sợ hãi nói:

– Ngươi, ngươi muốn làm gì?

Lục Ly cầm ra mảnh kim diệp tử đưa tới, nói:

– Dẫn ta một đoạn đường, ta bị thương!

Phu xe ngần ngừ không dám nhận. Lục Ly giương cao chiến đao trong tay, kẻ sau cắn răng tiếp lấy kim diệp tử. Lục Ly chui vào trong xe.

Trong xe toàn là lồng sắt chứa gia cầm, hóa ra tên phu xe này đang vào thành buôn bán gà vịt. Lục Ly cũng mặc kệ, chui vào liền đặt mông ngồi lên lồng sắt.

Phu xe nơm nớp lo sợ tiếp tục đi đường, sau khi bôn tẩu được một đoạn mới quay đầu nói:

– Tiểu ca, ngươi đừng làm loạn, xảy ra chuyện là sẽ bị bắt đấy.

– Yên tâm!

Lục Ly vén rèm lên, nghiêm mặt nói:

– Ta tới cửa thành liền xuống xe, dù xảy ra chuyện cũng sẽ không liên lụy ngươi.

Phu xe đè xuống lo lắng trong lòng, điều khiển xe ngựa tiếp tục tiến tới. Lục Ly xuyên qua khe cửa sổ, lặng lẽ quan sát bốn phía.

Năm dặm, bốn dặm, ba dặm!

Toàn thân Lục Ly đột nhiên co rụt lại, hắn phát hiện ra mấy thân ảnh lén lút. Những người kia đều tiềm ẩn trong khe núi, nếu không phải trên đường Lục Ly chăm chú quan sát, nhất định không phát hiện ra được.

– Thám báo nhà ai?

Lục Ly cúi rạp người xuống, không dám nhìn ra ngoài.

Nhưng rất nhanh, một tiếng xé gió vang lên, một người từ trong khe núi xông ra, trực tiếp cản đường xe ngựa.

– Dừng!

Người kia mặc áo bào võ sĩ bình thường, nhìn không ra là người nhà ai. Hắn cầm một thanh chiến đao, bộ dạng sát khí đằng đằng nhìn chằm chằm vào phu xe.

Phu xe khiển ngựa dừng lại, không dám thốt nửa lời, căng thẳng đến độ toàn thân run rẩy. Võ giả kia đi tới, dùng chiến đao xốc rèm lên.

– Lục Ly!

Võ giả nhìn thấy thanh niên đang sấp mình trên lồng sắt trong xe, lập tức kinh hô. Mấy người nơi xa lập tức từ trong khe núi vọt ra, một người còn huýt sáo dài.

– Thám báo nhà Triệu!

1,296 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 87: Bôn Lôn Huyền Kỹ — Mê Tiên Hiệp