Chương 817
Độc Khí Vu Thần
Chương 817: Vu Thần Chi Độc
Thí Ma thành ngày xưa vô cùng náo nhiệt, nhân khẩu lên tới cả triệu người. Cảnh giới thấp nhất đều là Quân Hầu, Nhân Hoàng vô số kể, còn Địa Tiên thì không biết có bao nhiêu.
Nơi này là căn cứ của cường giả Nhân tộc tại Thần Châu đại địa. Các gia tộc thế hệ trước, khi đến nhất định niên kỷ, rất nhiều người đều lựa chọn đến Thí Ma thành, dùng phần nhiệt lượng cuối cùng để chiến đấu bảo vệ Nhân tộc.
Trong chiến đấu rất dễ dàng đột phá, bên trong Thí Ma Điện còn có những linh tài cấp cao nhất của Nhân tộc. Hơn nữa, tại rất nhiều địa phương còn có đạo ngân của Thiên Vận cùng lịch đại thiên kiêu lưu lại, càng dễ dàng cảm ngộ đạo lý. Đây cũng là nguyên nhân hấp dẫn cường giả liên tục không ngừng tiến vào nơi này.
Võ đạo một đường, nghịch thiên cải mệnh.
Bọn họ sống đã đủ lâu, công thành danh toại, con cháu đầy đàn. Những lão giả kia thường mất đi mục tiêu phấn đấu, đến Thí Ma thành để xung kích cảnh giới vô thượng, biến thành truy cầu duy nhất của họ.
Thí Ma thành thường trú nhân khẩu có hơn trăm vạn, nhưng khi Lục Ly bọn họ đến nơi này, xa xa dò xét thì thấy nhân khẩu thiếu đi hơn phân nửa. Nhiều nhất chỉ còn mười vạn người lưu thủ, hẳn là đều đã đến tiền phương chiến trường.
Hơn nữa, Thí Ma thành còn mở ra một vòng bảo hộ bảy màu, hiển nhiên là sợ tứ tộc đánh lén. Lục Ly mang theo Dạ Lạc bọn người, cùng với một chút quân đội do Lục gia trợ giúp, đứng dưới chân thành nguy nga, nhìn ba chữ lớn “Thí Ma thành” mang theo nồng đậm sát khí, trong lòng hơi có chút cảm khái.
Tòa thành trì này sừng sững tại đây mấy chục vạn năm, thủ vệ Nhân tộc mấy chục vạn năm, chưa từng ngã xuống. Nếu như thành trì này sụp đổ, Nhân tộc sẽ trở lại thời kỳ Thượng Cổ, bị dị tộc nô dịch, tùy ý giết chóc, biến thành heo chó.
“Hưu ~”
Hai đạo nhân ảnh bay vụt lên từ trên không thành trì, chính là Khương Thiên Thuận cùng Tam Thái Công. Hai người dùng thần niệm xuyên thấu qua vòng bảo hộ thất thải dò xét một phen, xác định là Lục Ly cùng Lục Nhân Hoàng bọn người trở về, Tam Thái Công mới khua tay nói:
– Mở ra hộ thành thần trận!
Sau một lát, ánh sáng lấp lánh trên không thành trì, vòng bảo hộ biến mất. Lục Ly cùng mấy trăm người nhanh chân bước vào bên trong thành trì.
Mọi người vừa vào, thần niệm liền bốn phía dò xét, hiện tại trong thành Địa Tiên không có nhiều. Trừ Khương Thiên Thuận cùng Tam Thái Công ra, chỉ còn lại năm vị Địa Tiên trấn thủ, Nhị Điện Chủ cùng Chấp Pháp Trưởng Lão đều không có mặt.
Tất cả Địa Tiên đều đến, còn có không ít Nhân Hoàng đến nghênh đón. Mọi người rất khách khí, không ai biểu lộ địch ý. Mặc dù Lục Ly tại Luân Hồi thành chém giết trưởng lão Thí Ma Điện, chẳng khác gì tuyên chiến với Thí Ma Điện, đánh vào mặt họ.
Nhưng lúc này, Lục Ly là thân phận gì? Thế lực hắn đại biểu có thể chống lại Thí Ma Điện, có thể làm Nhị Điện Chủ hủy diệt Luân Hồi Cung. Giờ phút này hắn vẫn là khách mời của Thí Ma Điện để đối kháng tứ tộc, ai dám bất kính?
Năm đó Lục Ly chỉ có cảnh giới Bất Diệt, tiến vào tiểu chiến trường sau đó, một người quét ngang toàn bộ tiểu chiến trường, còn cầm tù Cơ Mộng Điềm, Lục Toan, Dương Hiên bọn người tại Man Thần đỉnh hơn một tháng. Sau khi ra ngoài, hắn càng dám một mình khiêu khích uy nghiêm của Thí Ma Điện, thậm chí ngay trước mặt toàn thành cường giả mà giết người. Tính cách bạo ngược hung tàn như vậy, ai dám trêu chọc?
Một người không tốt chọc giận hắn, hắn bạo khởi giết người, mười vạn người còn lại tại Thí Ma thành giờ phút này chưa đủ hắn giết.
Trọng yếu nhất là, Lục Ly lần này là đến giúp đỡ. Nếu chọc giận hắn, hắn quay đầu đi luôn, phía trên trách tội xuống dưới, ai có thể đảm đương nổi?
– Tam Thái Công, Khương Gia Gia!
Lục Ly hướng Tam Thái Công cùng Khương Thiên Thuận hành lễ, sau đó không nói gì nữa. Hắn giao cho Lục Nhân Hoàng đi hàn huyên xã giao, còn Dạ Lạc thì cử chỉ nhanh nhẹn hữu lễ, đối với mỗi người đến nghênh đón đều rất khách khí.
Mọi người vừa hàn huyên vừa đi về phía bên trong, đi đến trước pho tượng Đấu Thiên Đại Đế, Lục Ly đột nhiên dừng bước. Sau đó, hắn cung kính quỳ một gối xuống hành lễ. Lục Nhân Hoàng, Khinh Linh bọn người cũng nhao nhao hành lễ, bày tỏ sự tôn kính đối với thần bảo hộ Nhân tộc này.
Thí Ma thành nhiều năm như vậy không gì phá nổi, không chỉ là do nỗ lực của lịch đại tiền bối Nhân tộc, mà còn có một điểm quan trọng hơn là pho tượng này. Bởi vì đây là hạt nhân của hộ thành thần trận, bên trong pho tượng lưu lại thần lực của Đấu Thiên Đại Đế, gia trì lực phòng ngự của thần trận. Nếu không, trong lịch sử đã nhiều lần Thí Ma thành bị phá.
Lần này pho tượng không phát sáng, Lục Ly bọn người sau khi hành lễ đều đi vào một đại điện. Đối với tình huống chiến trường Thí Ma, Lục Ly bọn họ đều mù tịt, trước hết phải tìm hiểu tình huống, mới có thể xem xét giúp đỡ như thế nào.
Trong đại điện có một cái sa bàn cự đại, Khương Thiên Thuận cùng Tam Thái Công đã chuẩn bị sẵn. Sa bàn này rất lớn, được làm vô cùng tỉ mỉ, từng đỉnh núi, từng dòng sông trên đó đều được khắc họa hoàn hảo, liếc mắt một cái là thấy ngay.
Lục Ly bọn người liếc nhanh vài lần, trong lòng đã có một ấn tượng đại khái về chiến trường Thí Ma.
Chiến trường Thí Ma rất lớn, có quy mô ngang bằng Hoang giới, có rất nhiều cửa ra vào. Phía Nhân tộc chiếm giữ một phần ba số cửa ra vào, đều nằm ở phía đông Thí Ma thành. Vị trí xây dựng Thí Ma thành rất tốt, bảo vệ hoàn hảo mọi lối xâm lấn vào Thần Châu đại địa.
Đương nhiên, thông hướng Thần Châu đại địa còn có những cửa ra vào khác, hoặc bị bí mật che giấu, hoặc đã bị hủy diệt.
Phía tây Thí Ma thành có hai dãy núi cự đại, vùng núi này cao vút trong mây, đỉnh núi còn bị lịch đại thiên kiêu bố trí vô số sát trận. Muốn từ hai dãy núi này giết tới Thí Ma thành, độ khó phi thường cao.
Giữa hai dãy núi có một hẻm núi, đây là con đường an toàn duy nhất đến Thí Ma thành. Mục đích tồn tại của Thí Ma thành chính là trấn thủ hẻm núi này.
Bên ngoài hẻm núi là hoang nguyên bát ngát, đó chính là chân chính chiến trường Thí Ma. Nhân tộc tại nơi này xây dựng ba tòa thành trì, lần lượt là Thí Thiên thành, Thí Xứ thành cùng Thí Yêu thành. Liên hợp với Thí Ma thành, tạo thành Thiên Địa Yêu Ma tứ thành tiếng tăm lừng lẫy.
Đại quân chủ lực của Nhân tộc đóng tại ba thành Thiên, Địa, Yêu. Ba thành này tạo thành thế giác chi, có thể hỗ trợ lẫn nhau, truyền tống võ giả trợ giúp bất cứ lúc nào, được xưng là “Hoàng Kim Thiết Tam Giác”.
Ba thành này nằm ở đầu kia của hẻm núi. Nếu ba thành bị hãm, toàn bộ cường giả Nhân tộc chỉ có thể lui về hẻm núi tử chiến. Nếu hẻm núi thất thủ, cuối cùng chỉ có thể dựa vào Thí Ma thành, đây là bình chướng cuối cùng.
Ngoài hoang nguyên, ở mấy nơi hẻo lánh còn có rất nhiều tòa thành trì tản mát tại các phương hướng khác nhau, đó là thành trì của Vũ tộc, Man tộc, Ma tộc cùng Vu tộc.
Trong lịch sử, khi xuất hiện thiên kiêu của nhân loại, từng dẫn đầu đại quân Nhân tộc hủy diệt thành trì của tứ tộc, còn tiến sâu vào lòng đất bốn khối, trấn áp dị tộc rất nhiều lần.
– Tam Thái Công, Khương Gia Gia!
Lục Ly sau khi nghe xong, nhíu mày hỏi:
– Phía Ma tộc xuất hiện một Ma Thần, Nhị Điện Chủ cũng là cảnh giới Thiên Kiêu. Theo lý thuyết, tổng chiến lực không chênh lệch. Vì sao lần này Nhân tộc không chống nổi? Chẳng lẽ còn có thủ đoạn đặc biệt?
– Có!
Tam Thái Công nặng nề thở dài, nói:
– Vu tộc gần đây nghiên cứu ra một loại độc tố đặc biệt, tên là Vu Thần Chi Độc, vô cùng khủng bố. Hiện tại chúng ta còn chưa tìm ra giải dược. Mấy lần trước xuất chiến, rất nhiều tướng sĩ đều trúng độc mà chết, hiện tại chỉ có thể bị ép thu quân rút về thành. Tứ tộc đại quân ngày đêm không ngừng công thành, Tam thành tràn ngập nguy hiểm, lúc này mới xin các ngươi làm viện thủ.
– Vu độc?
Lục Ly cùng Lục Nhân Hoàng, Dạ Lạc liếc nhau, tất cả đều trở nên đau đầu. Nếu là cường giả thì dễ làm, Lục Ly cùng Lục Nhân Hoàng có thể nghĩ biện pháp giết chết. Nhưng với vu độc, hai người đều bó tay.
Lục Chính Dương bị băng phong nhiều năm như vậy, cuối cùng vẫn phải nhờ Lục Nhân Hoàng đánh tới Thánh Tiên đại địa mới tìm được giải dược.
Dạ Lạc mặt mày ảm đạm, vốn định đến đây chém giết cùng tứ tộc một phen, bây giờ nhìn tình hình, liên cả thành trì đều không ra được. Giống như thành bị phá, rất có thể sẽ trúng độc, trận chiến này căn bản không cách nào đánh.