Trước
Sau

Chương 808

Có chút vô sỉ

Chương 808: Có chút vô sỉ

Hướng dẫn: Bạn muốn đọc bất kì bộ truyện nào trên các app bản quyền một cách miễn phí nhanh nhất hãy tìm ngay trên Truyện 88. Tìm truyện ngay

Bạch Hạ Sương tâm tình rất kém, tối nay ánh trăng chói chang, phong cảnh như họa, gió nhẹ thổi qua người. Ban đầu, dựa theo tính cách của nàng, khẳng định không thể ngồi yên nổi một khắc, nhưng tối nay lại quỷ dị một mình ngồi trong hậu viện vườn hoa, uống rượu giải sầu.

Nàng rõ ràng đã uống rất nhiều, ánh mắt mê ly, gương mặt xinh đẹp đỏ bừng, ánh nhìn chăm chằm vào bầu trời xa xăm, sững sờ xuất thần.

Bạch Thu Tuyết cùng Yên phu nhân hôm nay đều tìm nàng, khuyên nàng hãy cùng nhau gả cho Lục Ly. Sau khi bị hai người thuyết phục, nàng không biết phải làm sao, chỉ có thể mờ mịt mà đáp ứng.

Có thể gả cho Lục Ly, lại là chính thê chi vị, điều này sợ là toàn bộ Trung Châu vô số tiểu thư đều mộng tưởng. Lục Ly tuổi trẻ khôi ngô, có thế lực cùng thực lực có thể chống lại Thí Ma Điện, hiện tại là thế lực đệ nhất, trừ Thí Ma Điện ra.

Lục Ly là người rất trọng nghĩa khí, chí tình chí nghĩa, mà lại đối với Bạch gia có đại ân. Nếu là đổi lại người khác, khẳng định sẽ vô cùng vui vẻ.

Nhưng Bạch Hạ Sương lại không hề sung sướng, thậm chí không có chút vui vẻ nào, cho nên ban đêm mới tìm một cái cớ, một mình đến đây uống rượu.

Nam sợ nhập sai môn, nữ sợ gả sai lang.

Đàn ông cưới vợ về sau, nếu cảm thấy không tốt, tùy thời có thể vứt bỏ một bên. Còn nữ tử lấy chồng, sau khi gả cho gà thì theo gà, gả cho chó thì theo chó, cả đời trông coi hắn. Nếu hắn thay lòng đổi dạ, nàng chỉ có thể cơ khổ cả đời.

“Thay lòng đổi dạ...”

Nghĩ tới đây, khóe miệng Bạch Hạ Sương có chút đắng chát, trên mặt phiền muộn càng đậm hơn. Nàng rót một chén rượu, uống một hớp, cảm thấy chưa đủ đã nghiền, lại rót thêm một chén tiếp tục uống, trong mắt nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

“Sương nhi, đừng uống nữa, ngươi đã uống say rồi.”

Một đạo trầm thấp giọng nam vang lên. Bạch Hạ Sương nghe được thanh âm, thân thể khẽ run lên, sau đó quay mặt đi, lạnh giọng hỏi: “Ngươi tới làm gì?”

Lục Ly nhìn qua trong đình, bóng ảnh đơn độc, nội tâm không hiểu sao lại có chút đau lòng. Bạch Hạ Sương suy nghĩ đơn thuần, hỉ nộ đều hiện rõ trên sắc mặt, chưa từng thấy nàng một mình uống rượu giải sầu, lại còn lặng lẽ rơi lệ như thế.

Hắn khẽ thở dài, đi tới, ngồi trước mặt Bạch Hạ Sương, đưa tay lau nước mắt cho nàng, sau đó quay mặt đi, lạnh lùng nói: “Ngươi không phải đi bồi Khương gia Tộc Vương sao? Sao lại tới đây?”

Lục Ly nhất thời không hiểu ý nghĩ của Bạch Hạ Sương, chỉ có thể tự rót cho mình một chén rượu, uống xong rồi nói: “Sương nhi, những năm này ta đối với ngươi như thế nào, ngươi hẳn là biết. Ta chưa từng miễn cưỡng ngươi làm bất cứ chuyện gì. Nếu ngươi cảm thấy hôn sự này khiến ngươi không vui, hoặc có ý nghĩ khác, cứ việc nói ra, ta đều đáp ứng ngươi!”

Lời nói của Lục Ly khiến thân thể mềm mại của Bạch Hạ Sương lại run lên, trong mắt nước mắt kềm nén không được nữa, đổ xuống thành dòng. Nàng khóc trừng mắt nhìn Lục Ly, nói: “Đây chính là ngươi nói hôn sự này ta không đồng ý! Ta chết cũng không muốn gả cho ngươi.”

“Tốt!”

Lục Ly không hề nghĩ ngợi, ánh mắt tràn đầy thương tiếc nhìn Bạch Hạ Sương, nói: “Chỉ cần là yêu cầu của ngươi, ta đều đáp ứng. Ngươi nói không kết, thì không kết.”

“Coi như thật đó.” Bạch Hạ Sương cắn răng nói.

Lục Ly gật đầu, nói: “Miễn cưỡng sẽ không có hạnh phúc. Nếu trong lòng ngươi đã có chỗ thuộc về, ta lại làm sao có thể hoành đao đoạt ái?”

“Lục Ly!”

Bạch Hạ Sương đột nhiên phẫn nộ, chỉ vào mặt Lục Ly, nói: “Ngươi quả nhiên rất vô tình, quả nhiên đối với ta không có một tia tình ý. Ngươi chỉ là thấy ta đáng thương, nên mới muốn cưới ta, có phải không?”

“Ách...”

Lục Ly có chút không nghĩ ra, lòng con gái thật khó lường, hắn nhếch miệng nói: “Cái này lại bắt đầu từ đâu vậy? Sương nhi, ta một mực xem ngươi như muội muội, làm sao có thể thấy ngươi đáng thương mà cưới ngươi chứ?”

“Quả nhiên...”

Ánh mắt Bạch Hạ Sương càng thêm mỉa mai, nàng lau khô nước mắt, nói: “Đã trong lòng ngươi không thích ta, vậy thì miễn cưỡng có được đồ vật, lại có hạnh phúc gì mà nói? Hôn sự này, coi như xong đi.”

Nhìn thấy vẻ cô đơn trên mặt Bạch Hạ Sương, giờ khắc này Lục Ly đột nhiên có chút hiểu ra. Hắn biết vì sao Bạch Hạ Sương lại thương tâm như thế, vì sao một mình đến đây uống rượu.

Trên thực tế, Bạch Hạ Sương thích Lục Ly. Thiếu nữ nào mà chẳng đa tình? Lục Ly theo Thiên Vũ Quốc giết tới Thiên Đảo Hồ, theo Thiên Đảo Hồ giết tới Thiên Ngục thành, lại từ Bắc Mạc đánh tới Lục gia, rồi trở về Bắc Mạc, trở thành Bắc Mạc chi chủ.

Mỹ nữ yêu anh hùng!

Mỹ nữ là tài nguyên hi hữu, tự nhiên trở thành đối tượng truy phủng của vô số nam nhân. Mỹ nữ thấy qua nam tử nhiều, tầm mắt cũng cao, càng là tuyệt đỉnh mỹ nhân, càng muốn gả cho một tuyệt thế đại anh hùng, trở thành đối tượng hâm mộ và ghen tỵ của vô số nữ tử.

Không thể nghi ngờ, Lục Ly trong lòng rất nhiều người chính là anh hùng, là một nhân vật truyền kỳ. Thêm vào đó, Thiên Ngục lão nhân đã tính quẻ, nói hai tỷ muội sau này sẽ gả cho Bắc Mạc Đại Đế.

Cho nên, Bạch Hạ Sương thật ra là thích Lục Ly, nhưng vì chuyện của Bạch Thu Tuyết, nàng cho tới bây giờ đều không biểu lộ ra. Tỷ tỷ bị băng phong, nàng làm sao có thể đi cướp đoạt nam nhân mà tỷ tỷ yêu mến?

Còn có thái độ của Lục Ly đối với nàng. Lục Ly một mực xem nàng như một yêu hồ nháo nhách, xem như cô em vợ. Hắn chưa bao giờ động lòng yêu đương với nàng, ánh mắt không giống như các nam tử khác, có được lòng ham muốn chiếm hữu mãnh liệt hay vẻ si mê động tình.

Nội tâm nàng nhận định Lục Ly không thích mình. Lần này Bạch Thu Tuyết cùng Yên phu nhân khuyên bảo, nàng vừa vui vừa lo. Có thể trở thành thê tử của Lục Ly, đây không thể nghi ngờ là tâm nguyện nhiều năm của nàng. Nhưng nếu Lục Ly không yêu nàng, nàng gả cho hắn, trong lòng chắc chắn sẽ rất thất lạc.

Trọng yếu nhất là, lần này Lục Ly còn muốn cưới Khương Khinh Linh. Nàng cảm giác mình giống như một cái thêm đầu, một nô tỳ của hồi môn. Cho nên nội tâm mới có thể thương tâm phiền muộn, một mình đến đây uống rượu.

Giờ phút này, nghe được Lục Ly nói “Ta một mực xem ngươi như muội muội”, nàng càng thương tâm tới cực điểm, suýt chút nữa đã động đến ý nghĩ tự tuyệt, miễn cho làm khó xử Bạch Thu Tuyết cùng Lục Ly.

Nghĩ thông suốt sự tình, sắc mặt Lục Ly biến thành trang nghiêm, nghiêm túc nhìn chằm chằm Bạch Hạ Sương, đặt tay lên ngực tự vấn, rốt cuộc có thích hay không Bạch Hạ Sương?

Nhìn qua gương mặt lê hoa đái vũ kia, Lục Ly nhớ tới lần đầu tiên gặp Bạch Hạ Sương, khi đó còn tại Lạc Thần đảo. Bạch Hạ Sương như chúng tinh củng nguyệt, lúc ấy còn sinh chút xung đột.

Không cần chất vấn, khi đó Bạch Hạ Sương là nữ nhân xinh đẹp nhất mà Lục Ly thấy qua, trừ Lục Linh ra. Hắn lần đầu tiên khẳng định là đã động tâm. Nhưng sau đó, Bạch Hạ Sương nhiều lần nhắm vào hắn, khiến hắn có chút tức giận và phản cảm.

Cho đến đằng sau, Bạch Hạ Sương chân thành xin lỗi, nói rõ mình thích hồ nháo, không phải thật sự muốn gây ra đại sự. Nàng cũng không có chân tâm muốn giết người bên cạnh Lục Ly. Lục Ly khi đó mới tha thứ cho nàng, đồng thời thích tính cách dám yêu dám hận của nàng.

Nếu như không có Bạch Thu Tuyết xuất hiện, có lẽ Lục Ly đã thích được cô gái mỹ lệ, đơn thuần và thiện lương này. Chỉ là bởi vì Bạch Thu Tuyết quá mức xuất sắc, đã che lấp quang mang của Bạch Hạ Sương.

Không cẩn thận nghĩ lại, sự đơn thuần, ngay thẳng và hoạt bát của Bạch Hạ Sương, chẳng phải là đặc tính khó có được của nàng sao? Người như vậy, cả đời có thể sống được đơn thuần như thế, không thể nghi ngờ là chuyện hạnh phúc.

Ánh trăng như nước, rọi lên gương mặt tuyệt mỹ của Bạch Hạ Sương, thêm một tầng quang huy, khiến nàng lộ ra vẻ mỹ lệ phá lệ. Nước mắt trên mặt, càng thêm làm mềm lòng nam tử.

Lục Ly đột nhiên nhận ra, chính mình cũng không phải là không thích Bạch Hạ Sương, mà là vì chuyện của Bạch Thu Tuyết, nên không dám yêu thích nàng. Hắn sợ hãi đối với hai nữ tử như tinh linh này, hai thiên chi nữ tử tạo thành tổn thương, sợ hãi Bạch Hạ Sương cùng Bạch Thu Tuyết sẽ đồng dạng tiếp nhận tra tấn và khổ cực.

Ánh mắt hắn dần dần trở nên kiên định, rất khẳng định mở miệng nói: “Sương nhi, mặc dù nói như vậy có chút vô sỉ, nhưng ta vẫn muốn nói cho ngươi biết, ta thích ngươi. Ta muốn lấy ngươi làm vợ, cả đời thủ hộ và chiếu cố ngươi. Không phải vì ngươi là muội muội của Bạch Thu Tuyết, mà là vì ngươi là Bạch Hạ Sương!”

Giờ khắc này, Lục Ly đột nhiên nghĩ thông suốt, đồ vật mỹ hảo phải trân quý. Hắn rõ ràng có thể cho Bạch Hạ Sương hạnh phúc, vì sao phải cố kỵ quá nhiều, để cho mình và Bạch Hạ Sương cả đời đều thống khổ chứ?

Giống như lần này buông tay, hắn biết sẽ phải hối hận và tự trách cả đời.

“Ách...”

Thân thể mềm mại của Bạch Hạ Sương run lên, trong mắt nước mắt lại càng thêm mãnh liệt, mênh mông.

: Sức lực suy yếu, tay phải nửa cánh tay không nhấc lên nổi, mỗi lần đánh một chữ, bả vai đều đau, hôm nay thiếu một chương, quay đầu bổ sung.

Giao diện cho điện thoại

1,961 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 808: Có chút vô sỉ — Mê Tiên Hiệp