Trước
Sau

Chương 8

Thối Thể Đan

Chương 8: Thối Thể Đan

Trời còn sớm, vài đứa trẻ trong bộ tộc đang nô đùa ngoài kia. Thỉnh thoảng, chúng ném tuyết về phía Lục Linh, vừa ném vừa chửi mắng. Nhưng Lục Linh căn bản không để ý, chỉ lặng lẽ đứng bên hàng rào, tựa như một pho tượng băng giá.

Lục Ly nhìn mà mắt đỏ ngầu, gào thét lao tới quát tháo:

- Cút hết ngay! Nếu không, ta đánh cho các ngươi răng rụng đầy đất.

Mấy đứa trẻ vội vàng tan chạy. Một đứa trẻ lớn tuổi hơn chạy vào trong bộ tộc, nấp sau hàng rào trêu chọc:

- Lục Ly, ngươi chỉ dám bắt nạt chúng ta thôi. Có gan thì đi khiêu chiến Hỏa ca hay Hổ ca của ta xem? Không cần Hỏa ca ra tay, chỉ cần Hổ ca là có thể đánh chết ngươi. Đồ phế vật!

Nói xong, đứa trẻ cũng bỏ chạy. Lục Ly giận dữ đuổi theo, Lục Linh lại khẽ cười nhạt nói:

- Thế gian có người chê ta, nhục ta, khinh ta, cười ta, lấn ta, coi thường ta, vậy phải xử trí thế nào?

Ngươi chỉ cần nhẫn nhịn hắn, nhường nhịn hắn, tránh né hắn, chịu đựng hắn, bỏ qua cho hắn, không cần để ý đến hắn. Chỉ cần qua vài năm, ngươi nhìn lại hắn là biết.

Lục Ly...

Không cần mấy năm, chỉ sau một tháng nhìn lại bọn chúng, đệ sẽ phát hiện bọn chúng chỉ là một đám tôm tép nhãi nhép mà thôi.

- Ừm, một tháng sau! Lục Ly nặng nề gật đầu, đỡ tỷ tỷ về nhà.

Sau khi ăn cơm xong, hắn liền vào phòng, bắt đầu luyện hóa Thối Thể Đan.

- Ngô?

Hai nén hương sau, Lục Ly phát hiện hôm nay dù đan dược hóa thành nhiệt lưu vẫn rất khó chịu, nhưng không khủng bố như hôm qua. Hắn có thể nhẹ nhàng chống đỡ.

Kéo quan tài cả ngày rất mệt mỏi, chờ nhiệt độ biến mất, Lục Ly lập tức ngủ say.

Sau khi hắn ngủ say, răng thú lại bắt đầu phát ra bạch quang nhàn nhạt, cực kỳ quỷ dị.

Sau khi Lục Ly ngủ say, Lục Linh nhẹ nhàng đẩy cửa tiến vào. Ánh mắt nàng lập tức bị răng thú phát sáng thu hút. Sắc mặt nàng ngưng trọng đi tới, xem xét tỉ mỉ một hồi, xác định Lục Ly ngủ rất an tường, thân thể không có vấn đề gì mới thở phào nhẹ nhõm.

Nàng nhìn răng thú một hồi, nghi hoặc lẩm bẩm:

- Vì sao răng thú này lại phát sáng? Chẳng lẽ là dị bảo?

Đây là phụ thân lưu lại cho đệ đệ. Phụ thân cường đại như vậy, đoán chừng răng thú này cũng có lai lịch phi phàm.

- Phụ thân!

Nhắc đến phụ thân, đôi mắt Lục Linh bắt đầu mông lung. Nàng nhìn về phương bắc, xuyên thấu qua cửa sổ nhìn thật lâu mới nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Phụ thân mẫu thân, đệ đệ sắp thức tỉnh huyết mạch. Đến lúc đó chúng ta có thể trở về gia tộc, mời cao thủ cứu hai người.

Phụ thân mẫu thân nhất định phải kiên trì!

- Một trăm năm mươi đao, khí lực lại tăng lên ít nhất bốn năm trăm cân. Không tệ, không tệ!

Trong đầm nước, Lục Ly bị nước sông lao xuống, từ trong đầm bắn ra. Mặt mũi hắn mừng như điên, cảm khái nói.

Đêm qua luyện hóa một viên Thối Thể Đan, buổi sáng dậy Lục Ly cảm giác toàn thân thoải mái, có khí lực dùng không hết. Hắn lập tức rời giường tới sơn cốc. Hôm nay vết bẩn trên người hắn ít đi rất nhiều, lực lượng gia tăng cũng ít hơn một chút, bất quá vẫn tăng lên hơn bốn trăm cân.

- Tiếp tục!

Nghỉ ngơi một lát, Lục Ly phóng về phía thác nước, bắt đầu khổ luyện. Bảy năm qua, mỗi ngày hắn đều lợi dụng thác nước này tôi luyện thân thể, đồng thời luyện tập đao pháp, cơ hồ không có ngừng nghỉ.

Hắn bổ ra trường đao, nghiêm chỉnh mà nói không tính là đao pháp.

Bất quá hắn không thể tu luyện ra huyền lực, ở bộ tộc không ai để ý, tự nhiên không ai dạy hắn đao pháp. Huyền kỹ càng không cần phải nói, dạy hắn cũng vô dụng.

Đao pháp này là Lục Ly ở trong vô số lần vật lộn mà nghĩ ra được. Sau mười tuổi, Lục Ly thường xuyên lên núi săn giết dã thú để nuôi sống mình và tỷ tỷ. Trong vô số lần vật lộn, hắn phát hiện đánh với dã thú, những chiêu thức hoa lệ là hoàn toàn vô dụng.

Chỉ có đao nhanh nhất mới có thể ở trước khi dã thú công kích mình, kích thương hoặc giết chết dã thú, thành công sống sót.

Đương nhiên, đao pháp này Lục Ly chưa bao giờ dùng qua với người, thậm chí cây trường đao này hắn cũng không dám đưa vào bộ lạc. Mặc dù bộ tộc thường xuyên có người ức hiếp tỷ đệ bọn hắn, nhưng võ giả của Địch Bá nhất mạch rất nhiều, Địch Bá còn là cường giả Thần Hải cảnh.

Một khi náo ra đại sự, hắn và Lục Linh tuyệt đối sẽ bị trục xuất khỏi bộ lạc, lưu lạc sơn dã.

Tu luyện hơn một canh giờ, Lục Ly giơ nâng thạch chạy về bộ lạc. Đến gần bộ lạc, hắn đặt cự thạch xuống, từ cửa trước đi về nhà mình.

Hôm nay đám người Địch Hổ không kiếm chuyện, đi đường gặp phải tộc nhân thần sắc đều lạnh lùng, căn bản không ai phản ứng đến hắn.

Lục Linh làm xong điểm tâm, Lục Ly nếm qua liền đi ra bộ lạc, tiếp tục kéo quan tài.

Cộc cộc cộc!

Thời điểm Lục Ly kéo cổ quan xuống Đoạn Nhận Lĩnh, đám người Liễu Vũ cưỡi Ngân Lang từ đằng xa lao vụt đến. Tới chỗ Lục Ly, đám người Liễu Vũ lại lộ ra vẻ kinh ngạc.

Nhìn Lục Ly vài lần, Liễu Vũ có chút không dám xác định hỏi:

- Lục Ly, khí lực của ngươi lại tăng lên bốn năm trăm cân?

Lục Ly không hiểu, hắn hỏi ngược lại:

- Đại nhân, một viên Thối Thể Đan có thể gia tăng mấy trăm khí lực nha, này có vấn đề gì sao?

Vấn đề lớn!

Liễu Vũ và đám hộ vệ liếc nhau, ánh mắt nhìn Lục Ly đều như nhìn quái vật.

Hôm qua bọn hắn không nhắc nhở, là muốn cho Lục Ly ăn thiệt thòi, từ bỏ lựa chọn Thối Thể Đan. Bất luận đan dược gì dùng qua nhiều, dược lực đều sẽ giảm bớt, nhất là loại đan dược rèn luyện thân thể.

Dùng qua nhiều dược vật, thân thể sẽ có kháng dược tính, không cách nào hấp thu toàn bộ, rất nhiều dược lực sẽ lãng phí.

Liễu Vũ và rất nhiều hộ vệ đều dùng qua hai viên Thối Thể Đan trở lên. Bọn hắn nhớ tinh tường, viên thứ nhất có thể gia tăng bốn năm trăm cân, viên thứ hai lại chỉ có thể gia tăng một hai trăm cân.

Lục Ly liên tục hai ngày dùng hai viên Thối Thể Đan, không chỉ không có suy yếu kỳ, viên thứ hai còn có thể gia tăng bốn năm trăm cân khí lực?

Ngươi bảo chúng ta làm sao có thể không kinh ngạc?

1,286 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 8: Thối Thể Đan — Mê Tiên Hiệp