Trước
Sau

Chương 79

Dễ như trở bàn tay

Chương 79: Dễ như trở bàn tay

- Đi thôi!

Lục Ly lắc đầu, tự ép bản thân không nên suy nghĩ nhiều. Loại thiên chi kiều nữ này và hắn vốn thuộc về hai thế giới khác biệt, sau này cũng chẳng có khả năng phát sinh bất kỳ qua lại nào.

Hắn tiếp tục tiến lên, hơi thả chậm tốc độ, thân hình càng thêm ẩn nấp. Vị tiểu thư kia từng nói xung quanh có rất nhiều Huyền Thú cường đại, nếu lỡ gặp phải sẽ gây ra phiền toái lớn.

Khoảng cách từ Hồng Nham Sơn đến hẻm núi Hàn Vân là hai trăm dặm. Nếu đường dễ đi, dù có toàn lực chạy như điên cũng phải mất hơn nửa ngày. Rất rõ ràng, với tình hình hiện tại, Lục Ly không có một hai ngày thời gian để tới Hồng Nham Sơn.

Gào...

Đi về phía trước gần nửa ngày, phía trước bên trái bỗng truyền đến một tiếng gầm thét kinh thiên. Lục Ly vội vàng lẻn vào khe suối lắng nghe, sau khi xác định an toàn mới hướng phía trước bên phải chạy đi.

Rầm rầm rầm!

Rất nhanh, từ phía trước bên trái lại truyền đến từng đạo tiếng nổ lớn. Lục Ly lặng lẽ nhìn về hướng đó, mơ hồ thấy một võ giả mặc hoàng kim chiến giáp đang giao chiến với một con Huyền Thú to lớn sánh bằng núi cao.

Xem ra thiếu nữ kia mang theo mấy vị cường giả chính là để dọn dẹp Huyền Thú cường đại.

Lục Ly hơi yên tâm. Có những cường giả này dò xét, dù có Huyền Thú mạnh hơn nữa cũng không dám làm càn bá đạo. Hắn cẩn thận chút chắc sẽ không có chuyện.

Hắn không dám quan sát thêm, tiếp tục tiến lên. Đi mấy canh giờ, lúc trời tối ở phía tây bắc lại truyền tới mấy tiếng thú gầm to lớn.

Tìm chỗ qua đêm đã!

Ban đêm càng nguy hiểm, Lục Ly không dám tiếp tục đi. Chung quanh quá nhiều Huyền Thú, hắn phải tìm một chỗ đủ an toàn để nghỉ ngơi.

Tìm kiếm xung quanh nửa canh giờ, rốt cuộc hắn cũng tìm được một cái hang động hẹp dài, sâu thẳm. Bên trong có mùi hôi thối, nhưng không có Huyền Thú, xem ra trước kia là huyệt động của một con Huyền Thú.

Lục Ly tìm tảng đá lấp cửa động, để Tiểu Bạch thủ hộ bên ngoài, còn mình thì ngồi trong hang nghỉ ngơi tu luyện, tiếp tục đả thông kinh mạch, tích lũy huyền lực. Tu luyện tới nửa đêm, bên ngoài không có bất kỳ dị động gì, Lục Ly ngủ thật say.

Trời chưa sáng hắn đã tỉnh dậy. Hắn không ra ngoài mà ngồi xếp bằng tu luyện một canh giờ, chờ sắc trời hoàn toàn sáng rõ mới lại hướng Hồng Nham Sơn chạy đi. Ngày hôm qua chạy suốt một ngày, qua hơn một trăm dặm, nên khoảng cách đến Hồng Nham Sơn đã không còn xa.

Hôm nay rất thuận lợi, hắn không gặp phải người hay Huyền Thú nào. Tới lúc xế chiều, rốt cuộc hắn cũng thấy một đỉnh núi màu đỏ to lớn ở xa xa.

Quả nhiên có rất nhiều Hồng Lân Ưng!

Lục Ly từ xa thấy trên bầu trời Hồng Nham Sơn thỉnh thoảng có Hồng Lân Ưng gào thét bay lượn, đôi mắt trở nên nóng rực. Một quả trứng Hồng Lân Ưng đáng giá năm trăm điểm cống hiến, hắn chỉ cần lấy trộm được bốn năm quả là đủ đổi lấy rất nhiều huyền khí hỏng cho Tiểu Bạch ăn.

Tìm được Hồng Nham Sơn rồi, hắn không lập tức lên núi mà đi quanh chân núi. Ngộ nhỡ bên trong núi có Huyền Thú cường đại, hoặc là cường giả ẩn nấp thì sao?

Lục Ly đứng từ xa quan sát hơn một canh giờ, trong lòng hơi an tâm.

Hắn ở chân núi chỉ thấy chuột đá và Hồng Lân Ưng. Nơi này có hai loại Huyền Thú tụ tập, chắc sẽ không có Huyền Thú khác. Trên núi nhiều Huyền Thú như vậy, cũng không khả năng có võ giả ẩn nấp, nếu không nhất định sẽ bị chúng phát hiện.

Đã gần hoàng hôn, Lục Ly không dám vào núi nữa. Ban đêm không ảnh hưởng quá lớn đối với Huyền Thú, nhưng thực lực võ giả sẽ suy yếu rất nhiều. Hắn chỉ có thể tìm nơi qua đêm, chờ ngày mai rồi hẵng nói.

Một đêm vô sự, Lục Ly tu luyện cả đêm, đường kinh mạch cuối cùng cũng được tu luyện non nửa. Nếu thuận lợi, tu luyện hai ba ngày nữa là có thể triệt để đả thông, ngưng tụ Thần Hải.

Lên núi!

Lục Ly lại quan sát xung quanh một chút, trên mặt lộ ra vẻ kiên nghị, lặng lẽ tiềm hành hướng lên Hồng Nham Sơn.

Con đường hắn đi vô cùng bí mật, một đường đều tìm bụi cỏ, khe suối để tiềm hành, bước chân nhẹ như báo, sợ bị Huyền Thú phát hiện.

Ý nghĩ này của hắn quá ngây thơ. Bởi vì chỉ đi về phía trước được khoảng ngàn thước, một con chuột đá trong hang động xa xôi bỗng dưng kêu lên, tiếp theo bốn phương tám hướng có vô số chuột đá từ trong núi chui ra.

Chít chít...

Hồng Lân Ưng trên đỉnh núi cũng bị kinh động, lập tức bay lên thành một đoàn, gào thét bay về phía Lục Ly. Nhìn qua ít nhất cũng có gần trăm con, chuột đá cũng phải mấy trăm.

Tiểu Bạch, nhờ ngươi rồi!

Nếu dựa vào một mình Lục Ly, sợ là nửa bước cũng khó đi. Đây là nhóm Huyền Thú đầu tiên, một khi khai chiến, phỏng chừng sẽ còn có nhiều đợt Huyền Thú chen chúc mà đến. Với chút thực lực của Lục Ly, tuyệt đối sẽ bị tươi sống mài chết, hắn chỉ có thể gọi Tiểu Bạch ra.

Xích xích!

Tiểu Bạch nhảy lên bả vai Lục Ly, như một con thú vương ngạo nghễ nhìn lũ chuột đá cùng Hồng Lân Ưng chen chúc mà đến. Khí tức không hiểu từ người nó phát tán ra, khiến lũ chuột đá và Hồng Lân Ưng từ khắp nơi chạy tới đều sợ hãi không ngớt, không dám nhích tới gần.

Tốt!

Đôi mắt Lục Ly sáng rực. Có Tiểu Bạch ra tay, tất cả đều trở nên vô cùng nhẹ nhàng, trứng Hồng Lân Ưng cũng dễ như trở bàn tay.

Có Tiểu Bạch ra tay quả thực quá dễ dàng. Lục Ly một đường trèo lên đỉnh Hồng Nham Sơn, cho dù gặp phải Hồng Lân Ưng và chuột đá cũng không dám động, tự động tránh ra một con đường.

Hồng Nham Sơn là sào huyệt của chuột đá, khắp nơi đều có, nhìn qua ít nhất cũng phải mấy ngàn con. Đây là những gì Lục Ly gặp phải, ai biết bên trong Hồng Nham Sơn còn ẩn nấp bao nhiêu chuột đá nữa?

Hồng Lân Ưng cũng không ít. Bên trong Hồng Nham Sơn là sào huyệt chuột đá, thì đỉnh núi chính là sào huyệt của Hồng Lân Ưng.

Không ngừng có Hồng Lân Ưng bay xuống, bị khí tức của Tiểu Bạch bao phủ liền thành thật lui qua một bên, không dám nhích tới gần.

1,259 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 79: Dễ như trở bàn tay — Mê Tiên Hiệp