Chương 72
Cuộc Phiêu Lưu
Chương 72: Mạo Hiểm
Hắn để Tiểu Bạch điều khiển rắn độc lui ra, một chân dẫm lên bàn chân gãy của võ giả Triệu gia, lạnh lùng hỏi:
- Lần này có tổng cộng bao nhiêu người truy sát ta? Triệu Duệ ở đâu?
Lần này Triệu Duệ không hiện thân, Lục Ly cảm thấy vô cùng bất an.
Người bị chặt đứt một chân kia đang run rẩy vì cơn đau toàn thân, trong mắt hiện lên chút hận ý, cắn răng nói:
- Muốn giết cứ giết. Nếu ta khai ra, người nhà ta cũng phải chết. Nếu ngươi là đàng hoàng tử, thì cho ta một cái chết thống khoái.
Xem ra thân nhân của y đều ở Vũ Lăng Thành, e sợ Triệu gia trả thù, nên dù chết cũng không chịu khai. Lục Ly trầm ngâm một lát, lạnh nhạt nói:
- Ta không nói, chẳng ai biết ngươi tiết lộ bí mật, Triệu gia làm sao tìm được người nhà ngươi gây phiền toái? Mà nếu ngươi không nói, sau khi ta trở về thành, ta sẽ giết sạch cả nhà ngươi. Ta nói được là làm được.
Người kia phun ra một ngụm máu tươi, ánh mắt chớp động vài lần, bất đắc dĩ nói:
- Duệ thiếu cùng Ba Thúc đang ở dưới chân Hàn Vân Sơn chặn đường ngươi. Bên bọn họ còn có bốn năm người, Duệ thiếu cùng Ba Thúc đều là Thần Hải cảnh sơ kỳ. Ta đã nói tất cả, cho ta một cái chết thống khoái đi.
Xoẹt!
Lục Ly vung Thiên Lân Đao lên, kết liễu y một cách nhanh gọn. Hắn nhíu mày, nội tâm trầm trọng. Lúc trước hắn đoán không sai, quả nhiên lần này có hai tên Thần Hải cảnh tới, hơn nữa còn đang ở dưới chân Hàn Vân Sơn "ôm cây đợi thỏ".
Nói không chừng bọn họ còn triệu tập được võ giả Triệu gia trong Hàn Vân Sơn. Nếu vậy, hắn muốn đi Hồng Nham Sơn e là lành ít dữ nhiều.
Hí hí…
Tiểu Bạch chạy tới khoái chí, cầm lấy một thanh huyền khí gặm gặm, thuần thục biến nó thành thức ăn.
- Đừng gặm cái này, những thứ này đều là huyền khí, rất đáng tiền đấy.
Lục Ly đau xót nhìn theo, nhận thấy huyền khí của những người này mang theo đều là Nhân Giai tam phẩm trở lên, chắc chắn không ít vàng lá. Hắn thu thập toàn bộ huyền khí, lục lọi trong thi thể một phen, lấy được một ít vàng lá cùng hai bản bí tịch.
Sau đó, hắn cẩn thận thu thập toàn bộ mũi tên lại. Những mũi tên này chế tạo không dễ, độc dược quá ít, Lục Linh chỉ chế tạo được bốn cái.
Ở Địch Long Bộ lạc, hắn đã dùng một cái để bắn Địch Hãn, hiện tại chỉ còn lại ba cái. Tự nhiên Lục Ly muốn thu hồi lại toàn bộ.
Phía đông, bầu trời bắt đầu hửng sáng, sắc trời từ từ trở nên sáng rực. Lục Ly đưa mắt nhìn hai bản bí tịch mấy lần, phát hiện chẳng qua là hai bản huyền kỹ cấp thấp liền mất hứng, ném vào trong bao mặc kệ.
Sau khi buộc chặt huyền khí vào bao, Lục Ly khẽ nói với Tiểu Bạch:
- Triệu tập một ít rắn độc tới đây, ăn hết toàn bộ thi thể đi, đừng lưu lại dấu vết.
Tiểu Bạch kêu lên mấy tiếng, vô số rắn độc chen chúc nhau đến gặm thi thể. Rất nhanh, tất cả thi thể đều biến thành vô số xương trắng.
Chiến giáp cũng bị cắn rách tung toé. Mới đầu rất nhiều chiến giáp còn nguyên vẹn, nhưng đó là chiến giáp Triệu gia, Lục Ly sẽ không lấy.
- Làm sao bây giờ?
Sau khi rời khỏi chiến trường, trở lại đồng hoang, Lục Ly ngồi trên tảng đá uống nước, ăn thịt khô, cầm lấy bản đồ Nhiệm Vụ Đường cấp cho mà rơi vào trầm tư.
Nếu đi đường vòng trở về, hẳn sẽ an toàn, nhưng không cách nào hoàn thành nhiệm vụ lần này, có thể bị mất một trăm điểm cống hiến, Tiểu Bạch cũng không có đồ ăn.
Đi Hàn Vân Sơn thì khẳng định vô cùng hung hiểm, rất có thể sẽ chết trong núi lớn.
- Đi!
Cuối cùng, Lục Ly nhìn Tiểu Bạch một cái, cắn răng hướng về phương bắc chạy đi.
Con tiểu thú này quá thần kỳ, hiện tại đã có thể khống chế Huyền Thú nhất phẩm. Một khi trưởng thành, trình độ mạnh mẽ tuyệt đối vượt qua tưởng tượng của hắn. Vì Tiểu Bạch, hắn lựa chọn mạo hiểm.
Hàn Vân Sơn là cửa phía nam của Hàn Băng Thâm Uyên. Muốn đi Hàn Băng Thâm Uyên, trừ phi ngồi trên thượng cổ chiến xa hoặc thiết giáp phi thuyền, còn không từ phía nam đi thì nhất định phải vượt qua Hàn Vân Sơn.
Bởi vì hai bên Hàn Vân Sơn đều là ao đầm, bên trong có độc trùng ngủ đông, độc chướng giăng đầy. Cho dù võ giả Hồn Đàm cảnh cũng không dám xông loạn, loại cảnh giới như Lục Ly tiến vào tuyệt đối là hữu tử vô sinh.
Cho nên Lục Ly chỉ có thể hướng Hàn Vân Sơn một đường chạy đi. Trên đường rất an toàn, chỉ gặp mấy con Huyền Thú cấp thấp lạc đàn, nên Lục Ly ung dung giải quyết.
Chạy hơn nửa ngày, tại lúc xế chiều, rốt cuộc Lục Ly đã tới gần Hàn Vân Sơn.
Hắn không dám tới quá gần, nên tìm một cái sơn động nghỉ ngơi một canh giờ, đợi đến lúc hoàng hôn mới lặng lẽ lẻn vào Hàn Vân Sơn.
Hắn lẻn vào trong một rừng cây, tiếp tục hướng chân núi Hàn Vân tới gần. Sau khi đi được mấy dặm, hắn leo lên một cây đại thụ, lợi dụng tán lá rậm rạp che chở để quan sát Hàn Vân Sơn bên kia.
- Có người!
Hàn Vân Sơn cao chót vót, chỉ có một đường độc đạo có thể lên núi. Lục Ly thấy mấy điểm đen ở lối vào độc đạo, bên cạnh còn có một cái lều.
Mẹ kiếp!
Lục Ly lặng lẽ bò xuống, thầm mắng một câu. Rất rõ ràng, Triệu Duệ đã ở đầu đường "ôm cây đợi thỏ".
Muốn lên núi chỉ có thể khai chiến với bọn họ, trừ phi Lục Ly không muốn lên núi nữa. Có lẽ trong lòng Triệu Duệ nghĩ, Lục Ly đơn thương độc mã khẳng định không phải đối thủ của đám người Địch Hoả, chỉ có thể chật vật chạy trốn về hướng Bắc.
Cho dù không bị đám người Địch Hoả chém giết, thì tới bên này bọn họ xuất thủ cũng có thể ung dung giết chết. Cho nên bọn hắn ngay cả lều cũng dựng lên, nói rõ không để trong lòng.
Lục Ly tụt xuống cây, một bên gặm lương khô một bên rơi vào trầm tư.
Đường đi lên Hàn Vân Sơn quá dốc, trừ con đường này ra, chỉ có thể từ hai bên vách đá đứng trèo mà lên. Leo trèo ngược lại không thành vấn đề, nhưng Triệu Duệ cùng Ba Thúc đều là Thần Hải cảnh. Một khi có bất kỳ dấu hiệu gió thổi cỏ lay gì cũng sẽ bị phát hiện.
Lúc leo trèo trên vách đá mà bị phát hiện, thì hậu quả không thể tưởng tượng nổi.