Trước
Sau

Chương 706

Cung nghênh

Chương 706: Cung nghênh

Hai thế giới chưa từng giao lưu, lại sở hữu ngôn ngữ, văn minh, phương thức tu luyện, binh khí, thậm chí cả kiến trúc thành trì đều không khác mấy.

Thế gian này không có chuyện trùng hợp như vậy. Sở dĩ Lục Ly trước đó luôn hoài nghi và có những suy đoán, là khi nhìn thấy pho tượng Đấu Thiên Đại Đế, những suy đoán ấy càng thêm rõ ràng.

Còn một điểm phi thường trọng yếu!

Đấu Thiên Đại Đế là cửu phẩm huyết mạch, việc huyết mạch thức tỉnh tại Thần Châu đại địa tựa như một loại kinh thiên thần thuật, dường như chính là Đấu Thiên Đại Đế sáng tạo ra.

Thần Châu đại địa có một luận điểm: huyết mạch dựa vào di truyền. Ví như gia tộc trong lịch sử chưa từng xuất hiện thất bát phẩm huyết mạch, thì hậu bối cũng không thể nào xuất hiện.

Sở dĩ sau khi Đấu Thiên Đại Đế không có hậu nhân, Thần Châu đại địa không còn xuất hiện cửu phẩm huyết mạch.

Vậy thì, huyết mạch của Đấu Thiên Đại Đế từ đâu mà đến? Những người còn lại có thể là Đấu Thiên Đại Đế hỗ trợ, lợi dụng các loại thần kỳ phương pháp chế tạo ra, nhưng chính hắn, cửu phẩm huyết mạch này từ đâu tới?

Trước kia, dân chúng Thần Châu đại địa suy đoán Đấu Thiên Đại Đế tự mình nghiên cứu ra. Hiện tại, Lục Ly lại hoài nghi huyết mạch của Đấu Thiên Đại Đế là do di truyền mà đến.

Lục Ly đưa ra một suy đoán cực kỳ to gan: Thời đại thiếu niên, Đấu Thiên Đại Đế cơ duyên xảo hợp đi vào Đấu Thiên giới. Nơi đó, Nhân tộc đang sinh hoạt trong cảnh nước sôi lửa bỏng, bị chủng tộc viễn cổ cùng Huyền thú ức hiếp.

Sở dĩ hắn lưu lại, là để trợ giúp dân chúng Đấu Thiên giới, truyền thụ tu luyện công pháp, và còn đem văn minh Trung Hoàng giới truyền qua đó.

Thời kỳ viễn cổ của Đấu Thiên giới, Nhân tộc một mực dùng cổ ngữ. Về sau, ngôn ngữ chậm rãi thay đổi, trong khi Trung Hoàng giới lại một mực duyên tập ngôn ngữ cổ xưa.

Hết thảy đều giải thích được rất hoàn mỹ!

Lục Ly mắt lóe sáng, nội tâm kích động không thôi. Hắn phát hiện ra một bí mật kinh thiên. Nếu bí mật này bị dân chúng Thần Châu đại địa biết, e rằng tất cả mọi người sẽ muốn vỡ tổ.

Tuy nhiên, nghĩ đến Hỗn Độn Luyện Ngục, cùng với việc nếu những chuyện này từ Trung Hoàng giới truyền đến Thần Châu đại địa, cũng sẽ khiến dân chúng nơi đó chấn kinh vạn phần, Lục Ly khuấy động nội tâm dần dần bình ổn lại.

Hắn bước ra khỏi truyền tống trận, coi thường rất nhiều ánh mắt khóa chặt mình, đối với pho tượng Đấu Thiên Đại Đế cúi người chào thật sâu. Vị này là Tổ Thần của dân chúng Đấu Thiên giới. Không có vị Tổ Thần này, liền không có bọn họ. Nhân tộc e rằng sớm đã bị diệt tộc.

Sau khi cúi chào, Lục Ly mới thu hồi suy nghĩ, tạm thời mặc kệ chuyện Đấu Thiên Đại Đế.

Ánh mắt hắn nhìn về phía Lãnh Đế thành, cẩn thận quan sát tòa cự thành này. Thành trì quá lớn, thần niệm của Lục Ly không thể bao trùm. Thành trì rất cổ xưa, mặc dù nhiều kiến trúc mới, nhưng vô số địa điểm trong thành đều để lộ ra vẻ tang thương và cổ lão, pha tạp trên tường thành là những điêu khắc mang dấu vết của thời gian.

Trong thành người rất đông, chỉ riêng trên quảng trường quân đội đã có ít nhất hơn vạn người. Trên truyền tống trận có Thiên cái, thủ hộ truyền tống trận là quân đội thống lĩnh mang sắc phục Nhân Hoàng.

Lục Ly nhìn ra ngoài một hồi, rồi hướng về một tên quân sĩ cách đó không xa vẫy vẫy tay, phách lối nói: “Ngươi tới đây!”

Kia chỉ là một tên quân sĩ bình thường, nhưng lại ở cảnh giới Quân Hầu hậu kỳ. Lục Ly chỉ ở cảnh giới Quân Hầu tiền kỳ mà dám gọi hắn đi gọi lại.

Tên quân sĩ sắc mặt lạnh băng, ánh mắt như chó sói khóa chặt Lục Ly, quát: “Lăn đi!”

Lục Ly trên mặt lộ ra tia khiêu khích, vênh váo hung hăng nói: “Ngươi một tên tạp toái cũng dám gọi ta lăn đi? Ngươi gọi Lãnh Vô Thương ra xem hắn có dám nói với ta như vậy không!”

Hành động của Lục Ly thu hút sự chú ý của rất nhiều người, vô số ánh mắt quét tới. Một thống lĩnh Nhân Hoàng trước tiên áp chế cơn bão tố của tên quân sĩ, nghĩ nghĩ rồi đi tới, nhìn Lục Ly nói: “Ngươi là ai? Đây là Lãnh Đế thành, xin đừng nháo sự.”

“Ta biết đây là Lãnh Đế thành.”

Lục Ly liếc mắt nhìn thống lĩnh Nhân Hoàng, nói: “Nếu không phải Lãnh Đế thành, ta còn chưa tới đâu. Giúp ta đưa thứ này cho Lãnh Thiên Ngạo, để hắn ra gặp ta!”

Lục Ly ném Huyết Hoàng lệnh bài về phía trước, sau đó túm chảnh chảnh quay đầu nhìn về pho tượng Đấu Thiên Đại Đế, không để ý đến thống lĩnh Nhân Hoàng này nữa.

Thống lĩnh Nhân Hoàng cùng đám quân sĩ nhìn nhau. Lãnh Thiên Ngạo bọn họ đương nhiên biết, đó là trưởng lão của Lãnh gia, đại tướng quân của Lãnh Hoàng triều. Một tên Quân Hầu cảnh nhỏ bé mà lại bắt Lãnh Thiên Ngạo ra ngoài đón, hắn là ai vậy?

Thống lĩnh Nhân Hoàng lại có chút nhãn lực, xem xét lệnh bài vài lần, phát hiện ra vật này không tầm thường. Hắn nghĩ nghĩ, nói với một tên Quân Hầu cảnh: “Đem lệnh bài đưa cho Lục gia.”

Một tên quân sĩ nhanh chóng hướng về phía Bắc thành đi đến. Thống lĩnh Nhân Hoàng nghĩ nghĩ, đi đến sau lưng Lục Ly, thái độ tốt lên rất nhiều, hỏi: “Tiểu công tử, ngươi đến từ phương nào?”

“Đứng đấy, nói nhảm nhiều như vậy làm gì!”

Lục Ly không xem thống lĩnh Nhân Hoàng một cái, lạnh lùng nói một câu. Thái độ phách lối của hắn khiến đám người xung quanh suýt chút nữa không đè nén được sát khí trong lòng.

Nơi này là chỗ nào? Lãnh Đế thành, bản doanh của Lãnh Hoàng triều. Bình thường, ngay cả tử đệ của đại gia tộc tới đây đều phải điệu thấp hành sự.

Áo bào của Lục Ly phổ thông, cảnh giới thấp, lại mặc một bộ chiến giáp Bán Thần khí, có lẽ mọi người sẽ xem trọng hắn một chút. Trên người hắn lại không có gì đặc biệt, Không Gian giới cũng rất thấp cấp.

Thống lĩnh Nhân Hoàng lãnh mâu liếc nhìn, áp chế đám quân sĩ, nhẫn nại chờ đợi. Trong lòng thầm nghĩ, thiếu niên này có vẻ không có tới đầu, lát nữa phải ném hắn vào đại lao tra tấn một phen để trút cơn giận.

Đám quân sĩ vây quanh Lục Ly nhanh chóng thu hút sự chú ý của người đi đường. Nhìn thấy một tên Quân Hầu cảnh vênh váo đứng chắp tay, nhiều người càng thêm hiếu kỳ, nhao nhao dừng chân chuẩn bị xem náo nhiệt.

Một nén nhang, hai nén hương, ba nén hương!

Tên quân sĩ kia thế mà còn chưa trở lại. Thống lĩnh Nhân Hoàng cùng đám quân sĩ xung quanh hơi nghi hoặc, vì sao đưa một tấm lệnh bài mà cần lâu như vậy? Chẳng lẽ chủ trì thành nội phòng ngự, sáu nòng sự tình không có trong thành?

“Xưu ~”

Lần nữa qua thời gian một nén nhang, từ phía bắc đột nhiên truyền đến tiếng xé gió, thu hút sự chú ý của rất nhiều người trong thành. Lãnh Đế thành không cho phép phi hành, trừ phi là đại nhân vật trong thành mới có tư cách. Nay mặt trời mọc, chuyện gì mà nhiều đại nhân vật như vậy bay lên không?

“À, là Thương công tử và Hinh tiểu thư!”

Thần niệm của vô số nhân dân trong thành quét qua, thoáng cái náo nhiệt lên. Trong quảng trường người tương đối nhiều, trong nháy mắt sôi trào. Lãnh gia mấy vị công tử, tiểu thư nổi danh thế mà toàn bộ điều động, chắc chắn đã sinh ra đại sự.

“Xưu ~”

Một đám người vạch phá bầu trời, thẳng tắp hướng về quảng trường bay tới. Dân chúng trong thành nhao nhao khẩn trương, đứng nghiêm, thần sắc trang nghiêm cung kính. Lãnh Vô Thương thế nhưng là tương lai thái tử gia a.

“Á!”

Đứng sau lưng Lục Ly, thống lĩnh Nhân Hoàng cùng đám quân sĩ nhìn thấy đám người từ phía bắc bay tới thẳng hướng bọn họ, sắc mặt toàn bộ biến đổi, trong mắt đều là kinh ngạc cùng sợ hãi!

Bởi vì bọn họ phát hiện, thần niệm của đám công tử Lãnh gia đều khóa chặt Lục Ly. Nói cách khác, Lục Ly đã kinh động đến đám công tử, tiểu thư Lãnh gia, các nàng chuyên tới đón tiếp Lục Ly.

“Bịch!”

Thống lĩnh Nhân Hoàng ngược lại là thông minh, không đợi Lãnh Vô Thương đám người bay tới, dẫn người toàn bộ quỳ một gối xuống, biểu đạt áy náy của mình.

Lục Ly ngược lại không có ý định làm khó đám quân sĩ. Hắn híp mắt nhìn về phía đám công tử, tiểu thư ngày càng gần, nhất là khi nhìn thấy Lãnh Vô Hinh bay ở vị trí thứ hai, khóe miệng lộ ra nụ cười nhàn nhạt.

Lãnh Vô Hinh giờ phút này vừa vặn liếc nhìn Lục Ly, trong đôi mắt đẹp của nàng dị sắc liên tục. Nàng vạn vạn không nghĩ tới, Lục Ly lại dùng loại phương thức cùng thân phận này, xuất hiện tại Lãnh Đế thành.

Trước đó, Lãnh Vô Hinh để Lục Ly nghĩ biện pháp gia nhập Lãnh gia Ngoại đường, sau đó chậm rãi bị Lãnh gia nhìn trúng, cuối cùng tới gần Lãnh Vô Thương, nghĩ biện pháp đánh giết hắn.

Không nghĩ tới, ngày thứ nhất Lục Ly đến Lãnh Đế thành, lại khiến tất cả mọi người ra cung nghênh.

1,789 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 706: Cung nghênh — Mê Tiên Hiệp