Chương 703
Ngông cuồng
Chương 703: Ngông Cuồng
Hiện tại có nhiều website sao chép đăng lại truyện từ Truyen88 trái phép, gây thiệt hại về kinh tế và ảnh hưởng tới tốc độ ra chương mới. Chúng tôi rất mong quý độc giả ủng hộ, đẩy lùi nạn sao chép trái phép bằng cách chỉ đọc truyện trên Truyen88.pro. Xin cảm ơn!
**********
“Cấm địa”
Lục Ly ngạc nhiên, hắn hồi tưởng lại trên bản đồ đã đánh dấu, xác định nơi này chính là cửa vào Trung Hoàng Giới. Hắn suy nghĩ một lát, chỉ có thể cắn răng chắp tay nói:
– Tiền bối, ta muốn đi vào Trung Hoàng Giới!
“Ông!”
Không gian trước mặt Lục Ly khẽ rung động, một lão giả mặc áo đen xuất hiện ngay trước mặt hắn. Ánh mắt lão giả liếc nhìn Lục Ly, trầm giọng hỏi:
– Ngươi là người phương nào? Vì sao lại nhập Trung Hoàng Giới của ta?
Trong khoảnh khắc, Lục Ly đã nghĩ thông suốt, trả lời dứt khoát, lại lần nữa khom người nói:
– Ta tên là Lục Ly, vốn là người Trung Hoàng Giới. Ba tuổi ta bị đưa tới nơi này, hôm nay muốn quay về Trung Hoàng Giới.
– A?
Lão giả trên mặt nhăn nheo như vỏ cây khô khẽ run rẩy, lần nữa hỏi:
– Ai đã cướp đoạt quê quán của ngươi? Ngươi quê ở đâu?
– Ta cũng không biết!
Lục Ly mập mờ đáp:
– Lão quái vật kia chưa từng nói về thân thế của hắn, chỉ để ta tu luyện và làm việc. Quê nhà ta ở đâu cụ thể cũng không nhớ rõ, chỉ mơ hồ nhớ là bên cạnh Lãnh Thủy Hà.
Lục Ly đã nhìn qua bản đồ Trung Hoàng Giới, Lãnh Thủy Hà là một trong những đại hà nổi tiếng nhất, nằm trong lãnh địa của Lãnh Hoàng Triều. Điều này hắn đã sớm nghĩ thông suốt.
– Ngươi mang theo Ảnh Thiền Châu, ai cho ngươi?
Lão giả đưa mắt nhìn về phía chuỗi phật châu trên cổ Lục Ly.
Lục Ly rất tự nhiên đáp:
– Đây là sư phụ để lại cho ta. Hắn nói hắn muốn đi xông xáo Ám Ngục, có thể sẽ không về được, nên bảo ta tự mình trở về Trung Hoàng Giới.
– Ừ.
Lục Ly trả lời, lão giả rất hài lòng, gật đầu nói:
– Ngươi đi theo ta vào đi!
“Hô hô~”
Lục Ly trong lòng thở dài một tiếng, rốt cuộc cũng đã ứng phó qua. Xem ra Lãnh Vô Hinh cho hắn Ảnh Thiền Châu quả thực có trợ giúp rất lớn. Thứ này chắc chắn là do Trung Hoàng Giới chế tạo, nếu không lão giả đã không tin tưởng như vậy. Huyết Hoàng rất có thể cũng là người Trung Hoàng Giới.
Ngay khi Lục Ly đi theo lão giả hướng bên trong bước tới, từ nơi xa truyền đến vài tiếng xé gió, ba cỗ chiến xa cổ màu đồng gào thét lao tới.
Lão giả mặc áo đen dừng bước, ánh mắt hướng ra phía ngoài nhìn lại. Lục Ly vội vàng cung kính đứng sau lưng lão giả, cúi đầu rủ mắt, bộ dáng vô cùng thành thật.
“Ách...”
Sắc mặt Lục Ly nhanh chóng thay đổi, bởi vì trong ba cỗ chiến xa kia, lại có một người quen của hắn: Lãnh Vô Tuyết!
“Móa, dựa vào, móa!”
Oan gia ngõ hẹp, Lục Ly trong lòng chỉ muốn chửi thề. Giờ phút này đang ngay trước mặt ông lão, hắn lại không dám vận dụng Súc Cốt Thuật để dịch dung. Hắn chỉ có thể cắn răng trầm mặc đứng đó, não hải điên cuồng vận chuyển, nghĩ ra các loại biện pháp ứng phó tình huống bất ngờ.
“Hưu~”
Ba cỗ chiến xa gào thét lao tới, trên xe ngồi hơn mười người, đều là các công tử, tiểu thư ăn mặc lộng lẫy. Lãnh Vô Tuyết ngồi trên một cỗ chiến xa, phía sau có bốn người theo hầu, xem ra thân phận địa vị của hắn quả thực rất cao.
Đến cửa sơn động, chiến xa toàn bộ biến mất. Mọi người bay vụt xuống, nhanh chân bước lên núi động, không hề dừng lại, bộ dáng vội vã như sắp xuất phát.
“Nhìn không thấy ta, nhìn không thấy ta!”
Lục Ly tự lừa dối mình. Khi mấy đạo thần niệm quét qua người hắn, một đạo thần niệm dừng lại, nội tâm hắn lập tức đắng chát liên tục.
– Là ngươi.
Lãnh Vô Tuyết không hề kinh ngạc, ánh mắt khóa chặt Lục Ly, sát khí tràn ngập. Những người vừa nãy còn vội vã xuất phát, vì Lãnh Vô Tuyết dừng lại nên nhao nhao quay sang, khóa chặt Lục Ly.
– Tuyết thiếu, người này ngươi biết? Quân Hầu cảnh mà xuất hiện tại Kim Ngục!
Một công tử hiếu kì lên tiếng. Lãnh Vô Tuyết sắc mặt có chút cổ quái, không đáp mà chỉ nhìn Lục Ly, đôi mắt lấp lóe.
Lục Ly trong lòng nhanh như lửa đốt, mặt ngoài lại bất động thanh sắc, hờ hững nhìn Lãnh Vô Tuyết, mở miệng nói:
– Lãnh công tử, lại gặp mặt, rất khéo啊.
– Hừ!
Lãnh Vô Tuyết hừ lạnh một tiếng, lại không dám nói gì, cũng không dám động thủ. Hắn bị lời nói của Doãn Thanh Ti hù dọa, mặc dù giờ phút này hắn còn không biết Huyết Hoàng là ai, nhưng biết sư phụ của Lục Ly là một lão quái cực kỳ lợi hại.
Nơi này là địa bàn Trung Hoàng Giới, bên cạnh hắn có mười đồng bạn. Nếu muốn chặn đánh giết Lục Ly, quá đơn giản.
Nhưng hắn không có gan đó, lại ngượng ngùng mặt mũi. Dù sao hắn cũng bị Doãn Thanh Ti dọa đi, còn Lục Ly chỉ là một Quân Hầu cảnh nhỏ bé, đáng để hắn chê cười. Trong lòng Lãnh Vô Tuyết cảm thấy khó chịu.
Lãnh Vô Tuyết không nói lời nào, nhìn chằm chằm Lục Ly với sắc mặt âm trầm. Bên cạnh, một công tử ca có chút khó chịu, liếc mắt nhìn Lục Ly nói:
– Tiểu tử này là ai vậy Tuyết thiếu? Nếu ngươi không tiện động thủ, để chúng ta giúp ngươi xả giận.
Lãnh Vô Tuyết liếc nhìn mấy công tử bên cạnh, đôi mắt hơi sáng lên, nhưng vẫn chưa hạ quyết định. Hắn lo sợ chuyện làm lớn, cuối cùng liên lụy đến mình.
Lão thủ vệ cửa ra vào ngược lại đứng ở một bên, trầm mặc không nói. Ở đây bảo vệ tất cả có ba người, nhiệm vụ của bọn họ chỉ là thủ hộ cửa ra vào. Những chuyện khác, bọn họ mặc kệ, dù là Lục Ly bị giết cũng sẽ không nhìn nhiều.
Mấy công tử ca kia thấy Lãnh Vô Tuyết không nói, bọn họ cũng không phải ngốc, thật sự không nói tiếp gì nữa. Chỉ có một người không nhịn được lên tiếng:
– Có đi hay không? Chỉ là một Quân Hầu cảnh nhỏ bé, có gì đáng xem? Nhìn hắn khó chịu thì giết luôn đi, bút tích.
Lãnh Vô Tuyết cuối cùng cũng mở miệng, âm dương quái khí nói:
– Sư phụ của tiểu tử này nghe nói là một nhân vật, ta cũng không dám giết hắn. Tề Cần, người này ngươi cũng đắc tội không nổi, đi thôi.
– A?
Lời của Lãnh Vô Tuyết thành công chọc giận thanh niên tên là Tề Cần. Trong mắt hắn tràn ngập vẻ kiêu ngạo bất tuần, ánh mắt sắc bén như diều hâu khóa chặt Lục Ly, lạnh giọng nói:
– Bản thiếu gia còn không tin, một Quân Hầu cảnh, giết cũng có thể đâm phá thiên!
– Tề Cần, Tề Hoàng Triều Hoàng tử.
Lục Ly trong lòng chỉ muốn chửi thề, ám đạo Lãnh Vô Tuyết âm hiểm, thủ pháp mượn đao giết người dùng đến rất nhuần nhuyễn.
Đầu óc hắn chuyển động, đã đụng vào Lãnh Vô Tuyết, thân phận đồ đệ của Huyết Hoàng đã không thể ẩn náu. Tề Cần nhìn lúc nào cũng muốn động thủ, hắn cắn răng không thèm đếm xỉa, trên tay giới chỉ sáng lên, Huyết Hoàng lệnh xuất hiện, thật cao vung lên nói:
– Tề công tử, nếu ngươi dám động ta, vậy thật sự là đâm phá thiên!
– Ừ.
Đôi mắt lão giả bên cạnh Lục Ly thoáng cái quang mang lấp lánh, khóa chặt Huyết Hoàng lệnh, ánh mắt lộ ra một tia sợ hãi. Mười công tử tiểu thư phát hiện ra đặc thù của Huyết Hoàng lệnh, cũng mơ hồ nhìn xem, trong gia tộc địa vị của các nàng hẳn không cao, chưa từng nghe nói qua Huyết Hoàng lệnh.
Tề Cần xuất thân danh môn, cũng không phải ngốc. Hắn đưa mắt nhìn lão giả hỏi:
– Long Lão, lệnh bài này là của ai?
Lão giả thu hồi ánh mắt từ trên lệnh bài, hướng Tề Cần vẫy tay nói:
– Tề thiếu gia, trở về đi.
Lão giả không nói gì, nhưng ý tứ lại hết sức rõ ràng: Huyết Hoàng người này Tề Cần thật sự trêu chọc không nổi.
Tề Cần co rụt đôi mắt, hung tợn trừng Lãnh Vô Tuyết một chút, tựa hồ đang tức giận vì đã bị hắn lừa.
Tề Cần tính cách đi thẳng về thẳng, đối với Lục Ly chắp tay, không nói gì dẫn người hướng bên trong đi vào. Các công tử tiểu thư nhìn Lục Ly vài lần, rồi nhao nhao đi vào.
Lãnh Vô Tuyết ngượng ngùng sờ lên mũi, dẫn người chuẩn bị đi vào. Lục Ly lại đột nhiên mở miệng nói:
– Chờ đã, Lãnh Vô Tuyết, ngươi liền muốn dạng này đi sao?
Lãnh Vô Tuyết mang theo bốn người, nghe được lời Lục Ly, năm người hơi biến sắc. Lãnh Vô Tuyết sắc mặt âm trầm quay đầu nói:
– Ngươi muốn như thế nào?
– Như thế nào?
Lục Ly vênh váo, hung hăng nhìn Lãnh Vô Tuyết, nói:
– Lần trước ta đang bế quan, suýt chút nữa bị ngươi giết. Khẩu khí này sao có thể nuốt xuống? Ta cũng không gạt ngươi, ta đi Trung Hoàng Giới chính là muốn tìm người Lãnh Gia đòi lại công bằng. Ngươi là hiện tại tự mình đoạn một cái chân, hay là ta đi tìm lão tử ngươi, để hắn cắt ngang chân của ngươi?
Sắc mặt bọn Lãnh Vô Tuyết toàn bộ đại biến, sát khí trên thân liên tục tuôn ra.
Mấy người bên cạnh nhìn Lục Ly, tựa hồ nhìn thấy một kẻ điên. Một Quân Hầu cảnh đối mặt với một đám Nhân Hoàng, càng như thế ngông cuồng!