Chương 678
Huyết Môn
Chương 678: Tà môn
Lục Ly trong khoảng thời gian này không muốn nghe tin tức gì, bất kỳ chuyện gì hắn cũng không muốn quản. Hắn chỉ muốn yên lặng tu luyện, chờ đợi Bạch Thu Tuyết tỉnh lại, trước tiên để nàng nhìn thấy chính mình, bồi dưỡng nàng, kể rõ nỗi nhớ nhung cùng áy náy của hắn đối với nàng.
Hỏa Ngục xảy ra chuyện, Lục Ly liền không thể mặc kệ. Hỏa Ngục đối với Lục Ly và Lục Linh mà nói, tầm quan trọng không cần nói nhiều. Nơi này có vô tận linh tài, quan trọng nhất là có thể cảm ngộ đạo lý, tăng thêm tu vi, đó là một khối vô thượng bảo địa, tuyệt đối không thể xảy ra vấn đề.
Dạ Tra vừa nhận được tin tức, chưa kịp đi dò xét, hiểu biết còn không nhiều. Lục Ly hỏi vài câu, vào xem một chút Bạch Thu Tuyết, để Đinh Khuê chăm sóc thật kỹ, còn Bạch Hạ Sương tiếp tục lưu lại chiếu cố.
Lục Ly để Mông Trí và Nghiệp Cơ mang binh tử thủ nơi này, nếu Bạch Thu Tuyết xảy ra chuyện, hai người cũng không cần tới gặp hắn.
An bài tốt mọi việc, Lục Ly sai người đi thông báo cho Lục Linh. Hoang giới và Hỏa Ngục hiện tại không có Nhân Hoàng nào, toàn bộ đều ở bên ngoài tọa trấn và thanh diệt. Vạn nhất thật sự xuất hiện Thú Hoàng cấp bậc như Hỏa Báo Vương, dựa vào Lục Ly không thể nào trấn áp được.
“Đi!”
Lục Ly mang theo Dạ Tra truyền tống rời đi, đến nơi biết rõ chuyện gì đã xảy ra. Hai người liên tục truyền tống, chỉ gần nửa canh giờ đã tiến vào Hỏa Ngục.
Trong đại bản doanh Hỏa Ngục có rất nhiều người, ít nhất có trên vạn người. Khi Lục Ly ra đi đã bàn giao, người chỉ được vào không được ra để phòng ngừa lộ bí mật, công tác tình báo để Dạ Tra tự mình đảm nhận.
Rất nhiều người đang bế quan, cũng không ít người đang nghỉ ngơi. Nhìn thấy Lục Ly đến, mọi người nhao nhao vây quanh. Minh Vũ và Lục Phi Tuyết đã sớm trở về, từ đằng xa chạy như bay đến.
Lục Ly liếc nhìn một chút, thấy nhiều người quen cảnh giới đều có đột phá, nhiều gia tộc thiên tài con em tu luyện đều như tên lửa. Xem ra hắn mỗi tháng chi tiêu lượng lớn Huyền Tinh cũng không có lãng phí.
“Tất cả giải tán!”
Lục Ly vung tay lên, cùng Minh Vũ và Lục Phi Tuyết hướng vào trong hạp cốc đi đến, vừa đi vừa thấp giọng hỏi: “Tình huống như thế nào? Chết bao nhiêu người?”
“Mười lăm người!”
Minh Vũ hạ giọng giải thích: “Lãnh địa phía tây Hỏa Kỳ Lân có một mảnh Hỏa Hồ, trong hồ toàn là nham tương, cũng có không ít linh dược. Đoạn thời gian trước ta sai năm người trinh sát đi dò xét, ai ngờ năm người bản mệnh ngọc phù toàn bộ vỡ vụn. Ngày ngươi trở về, ta lại phái năm người trinh sát ra ngoài, còn để Quân Hầu cảnh dẫn đội, kết quả giống nhau, toàn quân bị diệt.”
“Ta lúc này mới vội vàng theo Thiên Long Tuyết Sơn gấp trở về, mấy ngày nay lại phái năm người trinh sát, trong đó một người vẫn là Thanh Loan tộc tân tấn Quân Hầu cảnh, đồng dạng gặp nạn!”
Lục Ly nhìn Dạ Tra, thấy trong mắt hắn lóe lên tia bi thống, hỏi: “Là ai?”
“Đêm Như, một đứa trẻ khá tốt, vừa mới đột phá Quân Hầu cảnh không lâu!” Dạ Tra thống khổ nói. Thanh Loan tộc những năm này đột phá Quân Hầu cảnh cũng không nhiều, toàn bộ cộng lại cũng không đủ hai mươi người, bất kỳ ai bỏ mạng cũng khiến Dạ Tra đau lòng vạn phần.
Lục Ly không nói nhiều, chỉ vỗ vỗ vai Dạ Tra, nhìn về phía Minh Vũ nói: “Chết mười lăm người, chẳng lẽ không dò xét được gì? Là Thú Hoàng sao?”
“Vấn đề ở chỗ tà môn!”
Minh Vũ và Lục Phi Tuyết liếc nhau, trong mắt đều là nghi hoặc. Lục Phi Tuyết giải thích: “Khi Đêm Như ra đi, chúng ta đưa cho hắn ba khối cảnh báo ngọc phù. Nếu là Thú Hoàng thì bóp nát khối thứ nhất, nếu là quái vật thì bóp nát khối thứ hai, nếu là người thì bóp nát khối thứ ba. Kết quả khối thứ hai và khối thứ ba đều nát!”
“Cái gì?”
Lục Ly và Dạ Tra thoáng mở tròn mắt, tưởng nghe lầm. Thấy Minh Vũ gật đầu, lấy ra ba khối ngọc phù, hai khối đã vỡ nát, hắn mới nghi ngờ hỏi: “Có phải Đêm Như nhầm lẫn? Hỏa Ngục này ngoài chúng ta ra, còn có nhân loại khác sao?”
Cửa vào Hỏa Ngục luôn nằm trong tay Lục Ly, nếu có người ngoài lẫn vào, Minh Vũ và Dạ Tra sẽ biết ngay. Huống chi Đêm Như tuy mới đột phá Quân Hầu cảnh không lâu, nhưng tu vi Thanh Loan tộc rất khủng bố, thường nhân Quân Hầu cảnh không thể nào giết chết được.
Minh Vũ nhíu mày nói: “Ta và Tiểu Cô đều không rõ tình hình, nên mới mời Dạ tộc trưởng và ngươi đến đây, cùng nhau thương nghị.”
“Ừm, phái người khác đi chịu chết, ta cùng Dạ Tra đi trước đến đại bản doanh bên kia Hỏa Kỳ Lân!”
Lục Ly phất tay nói: “Các ngươi ở đây đóng giữ, nếu tỷ ta phái Nhân Hoàng đến, bảo hắn trực tiếp tụ họp với ta.”
Lục Phi Tuyết nắm chặt tay Lục Ly nói: “Ngươi đừng đi qua, cẩn thận xảy ra chuyện, chờ ở đây đi.”
“Có chuyện gì đâu?”
Lục Ly tự tin cười cười: “Con nhóc hiện tại diệt Nhân Hoàng đều được, nói chi chờ ở đây hay ở kia có khác nhau sao? Yên tâm đi, Nhân Hoàng không đến, ta sẽ không chủ động đi Hỏa Hồ.”
Hỏa Kỳ Lân bên kia xây dựng một sát trận, Lục Phi Tuyết nghĩ nghĩ ở đây và ở kia cũng chẳng khác biệt mấy, thấy Lục Ly nói vậy liền không ngăn cản. Chắc hẳn Lục Linh đã nhận được tin tức, rất nhanh sẽ phái Nhân Hoàng tới.
Lục Ly và Dạ Tra nhanh chóng rời khỏi sơn cốc, bay thẳng về phía địa bàn Hỏa Kỳ Lân. Bên kia cũng có một đại bản doanh, đóng quân đội và võ giả. Lục Ly lo lắng cường giả bí ẩn hoặc quái vật trong Hỏa Hồ ra tập kích doanh trại, nên mới đi trước xem xét tình hình.
Lục Ly có Thăng Long thuật, cụ thể uy lực ra sao hắn chưa rõ, nhưng thường nhân Nhân Hoàng dễ dàng có thể đánh giết. Lại thêm long uy, đoán chừng có thể uy hiếp Thú Hoàng, gan dạ tự nhiên lớn hơn nhiều. Bên kia có sát trận, mức độ an toàn rất cao.
Bay mấy canh giờ, hai người đã đến đại bản doanh. Nhìn thấy vài tòa núi lớn, còn tràn ngập sương trắng, cho thấy huyễn trận vẫn còn, hai người yên tâm hơn.
Một tòa núi lớn quang mang lấp lánh, Kha Mang mang theo mười mấy người bắn ra, nghênh đón Lục Ly. Lục Ly không hỏi nhiều, phất tay mang mọi người đi vào đại sơn.
Bên trong đại sơn khai quật ra một đại điện, sửa sang thoáng đãng, coi như sạch sẽ. Bên trong đứng một đám người, cơ bản đều là trinh sát, bị triệu tập về không được ra ngoài dò xét.
Lục Ly hỏi thăm vài câu, mọi người cũng không có nhiều tình báo, chỉ nói Hỏa Hồ bên ngoài rất an toàn, còn bên trong thì vào một người chết một người. Minh Vũ đã hạ lệnh không được bước vào Hỏa Hồ, bọn họ tự nhiên không biết gì thêm.
“Đi Hỏa Hồ bên ngoài ẩn núp vài người! Một khi Hỏa Hồ bên trong có dị động, trước tiên trở về bẩm báo.”
Mấy tên trinh sát đi ra, Lục Ly suy nghĩ một chút, tốt nhất đừng đi mạo hiểm, chờ Lục Linh phái Nhân Hoàng tới rồi tính.
Đợi ba ngày, Hỏa Hồ bên kia không có động tĩnh gì, Lục Linh phái Nhân Hoàng tới. Một người là Mông Thần, một người là Diêm Chấn, điện chủ U Châu Diêm Vương điện, cường giả Nhân Hoàng trung kỳ.
Mông Thần nói: “Thánh Chủ, các Nhân Hoàng khác không ở gần, nên Linh tiểu thư chỉ phái chúng ta tới. Nàng bảo ta chuyển lời, nếu cảm thấy nguy hiểm, không cần cậy mạnh, trước tiên lui về đại bản doanh, hoặc tạm thời phong bế Hỏa Ngục, chờ nàng bình định U Châu đã.”
“Ừm!”
Lục Ly hơi trầm ngâm. Mông Thần phòng ngự nghịch thiên, Diêm Chấn là Nhân Hoàng trung kỳ, lại thêm hắn, dù gặp cường giả Nhân Hoàng hoặc quái vật mạnh, ít nhất cũng có thể lui về.
Lục Ly vung tay, quát khẽ: “Đi, đi Hỏa Hồ tìm tòi, ta cũng muốn xem là thứ gì Si Mị Võng Lượng đang làm quái!”