Chương 652
Đại Ân
Chương 652: Ân tình lớn
Hướng dẫn: Bạn muốn đọc bất kì bộ truyện nào trên các app bản quyền một cách miễn phí nhanh nhất hãy tìm ngay trên Truyện 88. Tìm truyện ngay
**********
Bàn Nhược mang tới ba loại linh quả linh thảo, Lục Ly thu vào, lấy ra mấy chiếc Không Gian giới, quy đổi thoáng cái góp đủ hai mươi mốt ức Tử Huyền Tinh ném cho lão hòa thượng.
Lão hòa thượng lại chỉ muốn một chiếc Không Gian giới, bên trong chỉ chứa sáu trăm triệu Tử Huyền Tinh mà Lục Ly mang tới. Hắn nói:
– Bồ Đề quả không đáng nhiều Huyền Tinh như vậy, sáu trăm triệu là đúng rồi, phần còn lại tiểu thí chủ thu lại. Cố gắng tu luyện, các ngươi thời gian không nhiều lắm, mười năm kỳ mãn lão nạp rất mong chờ biểu hiện của các ngươi.
Mất đi mười lăm ức Tử Huyền Tinh, nhưng nhân tình này lại lớn. Lục Ly không phải loại người bụng đói có người mời ăn thì kêu no rồi mà từ chối, hắn lại khom người nói:
– Đại sư, ta cần lập tức trở về Vân Châu, sẽ không quấy rầy đại sư thanh tu. Đến lúc khác, chúng ta sẽ phái người tới Đại Thiện Tự bí mật giao dịch.
– Được.
Lão hòa thượng gật đầu:
– Chúng ta sẽ tu kiến một trận pháp truyền tống, trực tiếp đưa các ngươi đến Vân Thủy thành, tránh cho việc đến Trung Châu không tiện. Nếu có thời gian, tiểu thí chủ có thể tới bồi lão nạp uống trà. Tốt rồi, Bàn Nhược, tiễn Lục thí chủ.
Bàn Nhược ngửa đầu nhìn Lục Ly, có chút không nỡ nói:
– Lục ca ca, ngươi phải đi về sao?
– Ừ.
Lục Ly gật đầu:
– Bàn Nhược, giống như ngươi muốn tìm Lục ca ca đùa, sau này trận pháp truyền tống tu kiến xong, ngươi có thể tùy thời đến Vân Thủy thành, ta dẫn ngươi đi chơi.
– Ngoéo tay!
Bàn Nhược đưa ra một bàn tay nhỏ xinh, rất chân thành nói. Lục Ly cười khổ, ngoéo tay với nàng.
Bái biệt lão hòa thượng, Bàn Nhược dẫn Lục Ly vào chùa miếu lớn. Đi vào chính điện, họ thấy Tru Tà đang chờ ở đó.
– Bàn Nhược, ta đưa Lục thí chủ xuống núi.
Tru Tà mỉm cười. Bàn Nhược thậm chí không nhìn Tru Tà một cái, chỉ nhìn Lục Ly, phất tay nói:
– Đại ca ca, tái kiến. Quay đầu ta sẽ đi tìm ngươi.
Nói xong, Bàn Nhược quay đầu, từng bước một hướng đại điện bên trong đi đến, thỉnh thoảng quay đầu nhìn Lục Ly, vẻ mặt rất không nỡ. Lục Ly đứng trong đại điện, vẫy tay, chờ Bàn Nhược đi vào mới cùng Tru Tà chắp tay nói:
– Tru Tà đại sư, phiền toái.
– Lục thí chủ khách khí, gọi ta Tru Tà là đủ.
Tru Tà cười cười ôn hòa, bổ sung:
– Lục thí chủ có thể khiến sư tổ tiếp kiến, từ nay về sau ngươi chính là khách nhân tôn quý nhất của Đại Phật tự.
Lão hòa thượng sống mấy ngàn năm, bối phận xem ra là cao nhất Đại Phật tự. Hắn theo Tru Tà đi ra ngoài, Cổ Mẫn cùng trưởng lão Cổ gia bị dẫn theo. Tru Tà một đường đưa ba người xuống núi.
Trên núi đã không còn người ngoài, những khách nhân kia đều bị tiễn xuống núi. Lục Ly ba người theo thềm đá đi xuống, rất nhiều thần niệm lập tức lặng lẽ lướt qua người Lục Ly, nhưng rất nhanh đều biến mất.
Lục Ly cùng Tru Tà cáo từ, cưỡi xe ngựa hướng biệt viện chạy tới.
Ngồi lên xe ngựa, Lục Ly lập tức nói với Cổ Mẫn:
– Lập tức đưa tin cho cha ngươi, bảo hắn chuyển toàn bộ con em Cổ gia đến Vân Châu và U Châu.
Cổ Mẫn lắc đầu:
– Ly thiếu không cần lo lắng, Thánh nữ sớm có an bài. Kỳ thật, ngày thứ hai sau khi chúng ta rời khỏi Cổ gia, con em Cổ gia đã bắt đầu di dời. Người già trẻ em từ mấy tháng trước đã chuyển đến Vân Châu.
– Vậy là tốt rồi!
Lục Ly đã yên tâm. Lần này Cơ Mộng Điềm và Dương Hiên không dám giết hắn, tuyệt đối sẽ giận chó đánh mèo lên đầu Cổ gia. Nếu Cổ gia không rời khỏi Trung Châu, chẳng mấy chốc sẽ hôi phi yên diệt.
Lục Ly an lòng, một đường hướng biệt viện đi đến, nhớ lại lần sau liên lạc với Dạ Lạc, thuận tiện trả lại Huyền Tinh cho hắn.
Không ngờ, trở lại biệt viện, Dạ Lạc cùng Dạ Vũ đã ngồi sẵn bên trong. Lục Ly bảo Cổ Mẫn bọn người xuống, một mình sải bước đi vào.
– Ly ca ca!
Dạ Vũ mỉm cười chào hỏi trước, dáng vẻ hoạt bát như quỷ tinh linh. Dạ Lạc nhìn Lục Ly, trầm giọng hỏi:
– Vật tới tay sao?
– Tới tay!
Lục Ly lấy ra Không Gian giới chứa một tỷ Tử Huyền Tinh ném cho Dạ Lạc, nói:
– Đại Phật tự chỉ cần ta sáu trăm triệu Huyền Tinh.
– Ách.
Dạ Lạc và Dạ Vũ có chút kinh ngạc. Đại Phật tự vì sao đối với Lục Ly tốt như vậy?
Lục Ly trầm ngâm một lát, không nói về việc đồng minh với Đại Phật tự, dù sao truyền đi sẽ ảnh hưởng đến Đại Phật tự.
Hắn cười cười không nói. Dạ Lạc cũng thức thời, nhận lấy Không Gian giới mà không hỏi gì thêm, hắn kéo tay Lục Ly nói:
– Đi, hôm qua chưa uống cùng ngươi cho thỏa thích, bây giờ chúng ta nâng ly ba trăm chén.
– Thật có lỗi~
Lục Ly không nghĩ đến việc uống rượu, hắn mím môi nói:
– Ta vội vã trở về cứu người, uống rượu còn có cơ hội sau. Nếu ngươi có thời gian, có thể đến Bắc Mạc hoặc Vân Châu tìm ta, ta định cùng ngươi uống ba ngày ba đêm.
Dạ Lạc trên mặt lộ ra một tia tiếc nuối, vỗ vỗ vai Lục Ly nói:
– Đã ngươi có việc, vậy không miễn cưỡng ngươi. Lần này từ biệt không biết lúc nào mới gặp lại. Mười năm kỳ mãn, ngươi có nắm chắc không?
Lục Ly nào có nửa điểm nắm chắc, chỉ có thể cười khổ nói:
– Làm hết sức mình, nghe thiên mệnh đi. Ta nghĩ nhiều lần như vậy đều không chết được, có lẽ lão thiên không muốn thu ta.
– Ừm!
Dạ Lạc khẳng định nói:
– Người tốt sống không lâu, gieo họa di ngàn năm. Ngươi chính là một kẻ gieo họa, nhất định có thể sống mấy ngàn năm.
– Ha ha ha!
Lục Ly cùng Dạ Lạc nhìn nhau cười. Dạ Vũ thì ánh mắt lấp lánh, nhìn Lục Ly với vẻ sùng bái. Tại Phật sơn phía trên, Lục Ly trước mặt mọi người nhục nhã cùng dọa dẫm Dương Hiên và Cơ Mộng Điềm, khiến Dạ Vũ càng thêm kính nể Lục Ly.
– Tốt, vậy phân biệt đi, chúng ta hồi trở lại Thiên Địa Thành. Nếu có gì cần, có thể phái người đưa tin cho ta. Một đường cẩn thận.
Dạ Lạc chắp tay, rất thoải mái đi ra phía ngoài. Dạ Vũ nhìn Lục Ly vài lần, phất tay ngọt ngào cười, đi theo rời đi.
Nhìn hai người rời đi, Lục Ly trong lòng ấm áp. Dạ Lạc cùng hắn chỉ có tình nghĩa tại tiểu chiến trường, lại không tiếc đắc tội tứ đại thế lực để giao hảo với hắn, vô cùng tín nhiệm hắn, trực tiếp cho hắn mượn một tỷ Tử Huyền Tinh, còn không sợ hắn không trả nổi, hoặc là ngày sau bị giết.
Dạ Lạc hai người cưỡi chiến xa trực tiếp đi đến trận pháp truyền tống. Lục Ly đứng đó một lúc lâu, hướng Cổ Mẫn bọn người ra hiệu:
– Thu thập xong chưa? Chúng ta truyền tống đi Vân Châu.
Cổ Mẫn gật đầu:
– Không có gì tốt để thu thập, tùy thời có thể dùng đi!
Cổ gia mấy vị trưởng lão còn chút bất an, nhưng tộc trưởng cùng tử đệ gia tộc đều đã chạy đến Vân Châu, bọn họ cũng chỉ có một con đường là đi theo.
Lục Ly suy nghĩ hỏi:
– Chúng ta lần này vẫn theo châu chấu đảo đi sao? Không có đường gần hơn chút nào sao?
– Có!
Cổ Mẫn lấy ra địa đồ, chỉ vào một thành trì nói:
– Đây là Vạn Thủy thành. Theo thành trì này có thể trực tiếp truyền tống đến Cửu U đảo, sau đó chúng ta lại từ Cửu U đảo truyền tống đến Vân Châu. Dạng này sẽ nhanh hơn rất nhiều, đi đường này nhiều nhất mười ngày.
Lục Ly nhìn thoáng qua địa đồ. Hiện tại, Cửu U đảo nằm giữa biển rộng của Trung Châu và Vân Châu. Hắn nhíu mày nói:
– Cửu U đảo an toàn sao?
– Hẳn là an toàn!
Cổ Mẫn suy nghĩ nói:
– Cái đảo này là một đại gia tộc thất phẩm dưới trướng Đại Phật tự. Chúng ta trước kia từ Vân Châu đến Trung Châu cũng theo đường truyền tống này. Gia tộc này tuyệt đối trung thành với Đại Phật tự, mấy vị trưởng lão của Đại Phật tự còn xuất thân từ gia tộc này đấy.
– Đó không thành vấn đề!
Lục Ly yên tâm. Đại Phật tự đã kết minh với hắn, đương nhiên sẽ không hại hắn. Mà lại, nếu xảy ra chuyện, Đại Phật tự còn phải lo lắng Thí Ma Điện điện chủ Hình Mục tìm bọn họ gây sự.
– Đi~
Đạt được Bồ Đề quả, Lục Ly lòng nóng như lửa đốt, hận không thể sau lưng mọc cánh lập tức bay trở về Hoang giới, đem Bạch Thu Tuyết cứu sống.
Giao diện cho điện thoại