Chương 58
Thức Tỉnh Thất Bại?
Chương 58: Thức tỉnh thất bại?
Bạch quang càng lúc càng sáng, Lục Ly nhắm mắt lại cũng có thể cảm nhận được ánh sáng chói mắt ấy.
Dưới sự bao phủ của lực lượng thần bí, hắn cảm giác huyết dịch trong toàn thân bắt đầu sôi trào, tựa như lần đầu tiên luyện hóa Tôi Thể Đan, chỉ là thân thể không hề nóng rực, mà là huyết mạch toàn thân di chuyển, sôi sục.
Đột nhiên, tế đàn run lên, huyết dịch trong cơ thể Lục Ly sôi trào càng thêm mãnh liệt. Trong nội tâm hắn mơ hồ có một cảm giác...
Hắn sắp thức tỉnh huyết mạch rồi. Lục Linh không lừa gạt hắn, hắn nhất định có thể thức tỉnh huyết mạch, hơn nữa còn là một huyết mạch cực kỳ cường đại.
Bên ngoài, ánh mắt của Liễu Di và Hồng lão nóng bỏng. Thân thể mềm mại của Liễu Di khẽ rung động, gương mặt đỏ như hoa, đẹp đến mức khiến người ta phải ghé mắt nhìn.
Ồ? Người xem náo nhiệt cũng dồn dập ghé mắt. Lần này vận khí của Liễu gia cũng quá tốt, sắp thức tỉnh một chiến sĩ huyết mạch rồi sao?
Oanh!
Đúng lúc này, răng thú trên cổ Lục Ly phát sáng, hơn nữa không ngừng dao động. Mặc dù thân thể Lục Ly không thể cử động, nhưng hắn có thể rõ ràng cảm nhận được sự di động của răng thú.
Đừng động, đừng làm loạn...
Ở thời khắc mấu chốt như thế, răng thú lại xao động? Lục Ly bị dọa suýt chết, tuyệt đối không thể vì răng thú mà khiến quá trình thức tỉnh huyết mạch thất bại. Trở thành chiến sĩ huyết mạch, hắn sẽ nhất phi trùng thiên, cơ hội như thế làm sao có thể bỏ qua.
Oanh
Đáng tiếc, răng thú vẫn không ngừng xao động, toàn thân Lục Ly cứng đờ, căn bản không có biện pháp ngăn cản. Rất nhanh, Lục Ly cảm giác răng thú trở nên nóng rực, làn da ở ngực bỏng rát, tựa như muốn đốt cháy.
Đông
Tế đàn rung động kịch liệt, hơn nữa liên tục run rẩy hai lần, rõ ràng còn lợi hại hơn lúc hài đồng Triệu gia thức tỉnh. Ba lão giả thần miếu đều đứng dậy, Liễu Di và Hồng lão mừng đến phát khóc. Dao động lợi hại như thế, chẳng lẽ có một hài đồng Liễu gia muốn thức tỉnh huyết mạch lục thất phẩm?
Lão thiên! Nếu như thức tỉnh được huyết mạch lục thất phẩm...
Đứa bé này của Liễu gia, tuyệt đối sẽ được Vương tộc ngũ phẩm chiêu vào để toàn lực bồi dưỡng, Liễu gia cũng sẽ dựa vào một cây đại thụ, lên như diều gặp gió.
Tình huống như thế nào?
Lúc này, nội tâm của Lục Ly không có chút vui mừng nào, bởi vì hắn cảm giác ở ngực có một dị vật khác thường tiến vào, hắn mơ hồ cảm giác có cái gì đó đang gầm gừ trong huyết mạch của mình.
Bởi vì vật kia, máu của hắn triệt để sôi trào, mạch máu thiếu chút nữa nổ tung, toàn thân đau nhức khó nhịn.
Gắng gượng! Lục Ly biết bất kể là tình huống nào, hắn cũng không thể kêu ra tiếng, càng không thể lộn xộn.
Lúc này là thời khắc quan trọng nhất của quá trình thức tỉnh huyết mạch, một khi xảy ra vấn đề, hắn có khả năng chết như thế nào cũng không biết. Theo thời gian trôi qua, huyết dịch trong cơ thể hắn chậm rãi bình ổn, răng thú không còn nóng lên nữa, thân thể dần dần phục hồi lại.
Bạch quang từ từ yếu đi, cuối cùng triệt để biến mất. Lục Ly đã sớm mở mắt, xác nhận răng thú không còn sáng lên, thân thể có thể cử động, hắn mới như trút được gánh nặng.
Lục sắc, làm sao có thể?
Ánh mắt của Liễu Di quét tới, chỉ thấy hài tử bên cạnh Lục Ly, trên cổ chỉ có ấn ký lục sắc. Tất cả mọi người, bao gồm cả ba lão giả thần miếu đều nghi hoặc. Tế đàn dao động lợi hại như thế, lại chỉ thức tỉnh được huyết mạch tứ phẩm? Điều này không hợp với lẽ thường.
Lục Ly thấy mọi người đều nhìn vào hài tử ở bên cạnh mình, không ai nhìn hắn, hắn mở trừng hai mắt, trong nội tâm có dự cảm xấu, chẳng lẽ...
Hắn thức tỉnh thất bại? Thức tỉnh huyết mạch có thành công hay không, phải xem trên cổ có ấn ký huyết mạch hay không. Lục Ly không thấy cổ mình, hắn chỉ có thể đứng dậy đi về phía Hồng lão. Hồng lão quét mắt nhìn hắn, liền không để ý nữa, tiếp tục cau mày nhìn ba hài tử kia.
Tâm Lục Ly triệt để chìm xuống, xem ra trên cổ hắn không có ấn ký huyết mạch, hắn rất có thể đã thức tỉnh thất bại.
Răng thú! Hắn nắm chặt song quyền, cắn răng, trong nội tâm nổi giận hét lớn. Vừa rồi hắn rõ ràng sắp thức tỉnh thành công, lại bị răng thú phá hỏng.
Huyết mạch tứ phẩm? Ba vị đại nhân, này...
Liễu Di căn bản không để ý tới Lục Ly, chỉ chỉ vào hài tử kia, sau đó nhìn ba lão giả thần miếu. Một lão giả thần miếu đi đến trước mặt hài đồng, trầm giọng hỏi:
- Hài tử, lúc này trong đầu con nên có rất nhiều tin tức?
Con cẩn thận suy nghĩ, đó là thần kỹ huyết mạch, con nói cho ta biết, nó là thần kỹ huyết mạch gì!
Thần kỹ huyết mạch? Đôi mắt của Lục Ly co rụt, thân thể rung động, bởi vì hắn cảm giác trong đầu cũng xuất hiện rất nhiều tin tức.
Vừa rồi hắn vẫn nghĩ sự tình thức tỉnh huyết mạch nên không để ý, lúc này vội vàng đi chải vuốt những tin tức kia. Hài tử kia suy nghĩ một chút mới nói:
- Hình như là... Viêm Hỏa?
Nghe hài tử nói, sắc mặt Liễu Di và Hồng lão ảm đạm xuống. Tộc trưởng Liễu gia, cũng chính là gia gia của Liễu Di, có thần kỹ huyết mạch chính là Viêm Hỏa. Đứa nhỏ này thức tỉnh huyết mạch là tứ phẩm không sai rồi.
Lão giả thần miếu gật đầu nói:
- Là huyết mạch tứ phẩm, phỏng chừng tế đàn xuất hiện một vài vấn đề, cho nên vừa rồi chấn động hơi lớn.
Hai lão giả còn lại gật đầu. Viêm Hỏa là thần kỹ huyết mạch tứ phẩm, hoàn toàn phù hợp với ấn ký lục sắc trên cổ hài tử, xem ra là tế đàn có vấn đề.
Ôi...
Bên kia, đột nhiên Lục Ly phát ra tiếng kinh hô, khuôn mặt đầy kinh ngạc, bởi vì trong đầu hắn xuất hiện rất nhiều tin tức, sau khi hắn chải vuốt, phát hiện lại là thần kỹ huyết mạch...
Nhiên Huyết! Hắn có thần kỹ huyết mạch, vì sao trên cổ không có ấn ký huyết mạch? Còn có Nhiên Huyết là thần kỹ huyết mạch mấy phẩm, hắn đến cùng thức tỉnh huyết mạch mấy phẩm?
Mọi người bị tiếng kinh hô của Lục Ly hấp dẫn, dồn dập nhìn tới. Liễu Di cau mày hỏi:
- Lục Ly, làm sao vậy?
Lục Ly vốn định nói sự tình mình có thần kỹ huyết mạch, cũng hỏi thăm lão giả thần miếu một chút.