Trước
Sau

Chương 56

Tế Đàn Huyết Mạch

Chương 56: Tế đàn huyết mạch

Lục Ly không hay biết tình hình bên ngoài, hắn an nhiên ngủ một giấc, đến sáng sớm mới thức dậy. Nhìn thoáng qua Tiểu Bạch vẫn đang ngủ say, hắn bất đắc dĩ lắc đầu.

Gần đây, Tiểu Bạch đã gặm sạch bảy tám thanh binh khí. Ăn xong thì ngủ, ngủ dậy lại ăn. Lục Ly ném hết những Huyền khí hỏng trong góc cho nó tùy ý gặm, cũng chẳng buồn quản. Ăn sáng xong, Lục Ly nhìn Lục Linh nói:

- Tỷ tỷ, đệ đi thần miếu đây.

- Ân!

Lục Linh mỉm cười gật đầu:

- Đệ nhớ kỹ, dù xảy ra chuyện gì cũng không được hoảng hốt. Nếu thức tỉnh được huyết mạch cường đại, bị người ta chiêu dụ cũng đừng để ý, về trước rồi hãy nói.

- Đệ nhớ rồi!

Lục Ly vác Thiên Lân Đao sải bước ra ngoài. Ra khỏi tây môn, hắn vòng qua cửa nam. Thần miếu vốn nằm ở quảng trường phía nam.

- Ồ?

Lục Ly đi đến cửa nam, phát hiện cổng Liễu gia đã mở rộng. Một đội Ngân Lang Vệ Đội đang hội tụ, Hồng lão và Liễu Ngọc đều có mặt.

- Lục Ly!

Hồng lão rất thân thiện, từ xa đã cười chào. Ánh mắt Liễu Ngọc nhìn Lục Ly cũng hiền hòa hơn nhiều, các vệ sĩ Ngân Lang còn lại cũng gật đầu chào hỏi. Lục Ly mỉm cười chắp tay. Hồng lão quan tâm hỏi:

- Mới sáng sớm ngươi muốn đi đâu?

Gần đây trong thành không yên ổn, ngươi tốt nhất nên ít ra ngoài.

Lục Ly trầm ngâm một chút, quyết định ăn ngay nói thật. Dù sao sau hôm nay, Liễu gia có thể sẽ phá lệ đánh giá cao hắn. Hắn giải thích:

- Nửa tháng trước, ta đã đẩy được đại môn của thần miếu, nên hôm nay chuẩn bị đi thử thời vận.

- Vậy sao?

Hồng lão và mọi người đều kinh ngạc. Có thể đẩy được đại môn thần miếu, ít nhất cũng biểu thị có hy vọng thức tỉnh huyết mạch.

Chiến sĩ huyết mạch, đó là chiến sĩ cường đại nhất Bắc Mạc. Bất kỳ võ giả nào thức tỉnh huyết mạch, chỉ cần không chết yểu, thì tương lai nhất định có thể trở thành bá chủ, ngạo thị quần hùng.

- Ngươi chờ một chút!

Hồng lão dặn dò:

- Chúng ta cũng đi thần miếu. Lần này gia tộc có tám hài đồng đẩy được đại môn, lát nữa ngươi theo chúng ta cùng đi.

- Vâng!

Lục Ly gật đầu. Đi theo võ giả Liễu gia, an toàn được bảo đảm, sẽ không xuất hiện ngoài ý muốn.

Một lúc sau, Di tiểu thư cưỡi Ngân Lang, mang theo mấy hài đồng đi tới. Tổng cộng có năm nam hài, ba nữ hài, bị mấy nam tử nắm tay, khuôn mặt hồng hào, cực kỳ hưng phấn.

- Lục Ly, sao ngươi lại ở đây?

Liễu Di thấy Lục Ly liền hỏi thăm. Hồng lão giải thích cho nàng biết, đôi mắt Liễu Di lập tức sáng lên. Lục Ly này thể chất biến thái, lại có thể đẩy ra đại môn thần miếu, nói không chừng thật sự có thể thức tỉnh huyết mạch?

- Đi thôi!

Hiện tại nói cái gì cũng quá sớm. Hàng năm có mấy ngàn người tiến vào thần miếu, nhưng một người cũng không thể thức tỉnh huyết mạch, thậm chí ngay cả huyết mạch cấp thấp cũng không thể.

Một nhóm người chậm rãi tiến về thần miếu. Khi tới gần, sắc mặt đám người Liễu Di đều khó coi, trên người đằng đằng sát khí.

- Người Triệu gia!

Ánh mắt Lục Ly đảo qua, phát hiện một đám võ giả mặc chiến giáp màu xanh, sắc mặt không khỏi lạnh xuống.

Xem ra Triệu gia cũng có hài đồng muốn tiến vào thần miếu. Trong đám võ giả có chừng mười hài tử, khuôn mặt đều đỏ bừng, trông rất kích động. Cách đó không xa còn có một vài người khác, cộng dồn lại chừng hơn bốn mươi hài tử.

Toàn bộ đều tới thức tỉnh huyết mạch, đều là hài đồng năm sáu tuổi, chỉ có Lục Ly là mười lăm tuổi.

Mỗi tháng, thần miếu sẽ mở ra tế đàn huyết mạch. Phàm là người có thể đẩy được đại môn thần miếu, đều có thể đi vào thức tỉnh huyết mạch. Hôm nay là ngày hộ tống con cháu các gia tộc tới thức tỉnh, Liễu Di và người Triệu gia đều rất khắc chế, không có phát sinh xung đột.

Mọi người lẳng lặng đợi chờ. Gần nửa canh giờ sau, đại môn của thần miếu rốt cục mở ra.

- Người đẩy được đại môn thần miếu, có thể đi vào thức tỉnh huyết mạch. Người đi cùng không được vượt quá ba người.

Lão giả hắc bào lạnh nhạt nói. Liễu Di và Hồng lão, Liễu Ngọc mang theo mấy hài tử đi vào. Liễu Di nhìn Lục Ly gật đầu, hắn cũng đi theo vào.

Các gia tộc còn lại dồn dập đi ra ba người, dẫn đội tiến vào thần miếu. Sau khi vào, mọi người đều rất ngoan ngoãn, không có kẻ nào dám xằng bậy. Xằng bậy trong thần miếu, chỉ mang đến tai họa ngập đầu cho gia tộc mình.

Thần miếu cũng không lớn. Bên trong ánh sáng u ám, trên vách tường cổ xưa có ánh nến lập lòe. Mọi người tiến vào một đại sảnh rộng rãi, trong đó có một tế đàn to lớn. Trên tế đàn khắc các loại hoa văn và phù văn thần bí, rất rườm rà và thâm ảo, khiến Lục Ly hoa cả mắt.

Lúc này, bên cạnh tế đàn đứng ba hắc bào nhân. Toàn thân họ bao phủ trong hắc bào, chỉ có thể nhìn thấy chút ít khuôn mặt già nua, khô gầy. Sau khi mọi người đi vào, cũng không dám nói gì, toàn bộ trầm mặc đứng yên dưới tế đàn.

Một lão giả chờ giây lát mới mở miệng:

- Một lần đi vào năm người, ngồi xếp bằng trên tế đàn, khu trừ tạp niệm. Nếu có bất kỳ dị động gì cũng không cần kinh hoảng, nghi thức thức tỉnh sẽ không thương tổn các ngươi.

Một lão giả Triệu gia vung tay, năm hài đồng đi vào trong tế đàn. Những hài đồng này sớm đã được dặn dò, sau khi tiến vào không có lộn xộn, riêng phần mình nhắm mắt ngồi xếp bằng.

- Mở ra tế đàn huyết mạch.

Một lão giả quát khẽ. Trong tay ba lão giả có huyền lực sáng lên, huyền lực ly thể bắn vào trong tế đàn.

- Huyền lực ly thể! Hồn Đàm cảnh!

Lục Ly kinh hãi. Hắn không hiểu tu luyện lắm, nhưng không có nghĩa là hắn không rõ huyền lực ly thể là ký hiệu của Hồn Đàm cảnh. Trong thần miếu lại có ba cường giả Hồn Đàm cảnh.

Huyền Vũ cảnh là ký hiệu của gia tộc nhất phẩm, Thần Hải cảnh là gia tộc nhị phẩm, còn Hồn Đàm cảnh lại là ký hiệu của gia tộc tam phẩm. Ở Bắc Mạc, các thế lực đều có đẳng cấp rõ ràng, phân chia cấp bậc rất đơn giản, chỉ xem gia tộc có bao nhiêu cường giả.

1,259 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 56: Tế Đàn Huyết Mạch — Mê Tiên Hiệp