Trước
Sau

Chương 523

Ngươi lại muốn làm gì

Chương 523: Ngươi lại muốn làm gì

“Tổ gia gia…”

Lục Ly nhíu mày, trong đầu hiện lên hình ảnh một khuôn mặt già nua cứng nhắc. Hắn lắc đầu nói: “Tổ gia gia đã tái tạo linh hồn, hắn không còn ký ức trước kia, cũng hoàn toàn không liên quan gì đến Lục gia. Cha chết mẹ sống, hắn mặc kệ, sao lại phải quản ta?”

“Ngươi sai rồi, Lục Ly!”

Dạ Lạc xen vào nói: “Người không phải cỏ cây, sao có thể vô tình? Dạ gia chúng ta cũng có một vị Tiên Tổ tái tạo linh hồn, bề ngoài hắn không nhận chúng ta. Nhưng ta biết, chỉ cần không vi phạm nguyên tắc của Thí Ma Điện, hắn sẽ chiếu cố Dạ gia.”

“Ta biết sơ qua chuyện của gia gia ngươi. Hắn bị độc rất nặng, dù Thí Ma Điện muốn giải độc cũng phải trả giá cực lớn. Giống như Lục gia các ngươi có thể cống hiến lớn trong chiến trường, ta nghĩ tổ gia gia của ngươi nhất định sẽ giúp đỡ.”

“Nhưng… Sau khi gia gia ngươi gặp chuyện, Lục gia không ai vào Thí Ma chiến trường. Ngươi muốn tổ gia gia giúp đỡ thế nào? Hắn là Chấp Pháp Trưởng lão, bản thân lại nhân tư phế công, sao ngăn được miệng lưỡi người đời?”

“Ngươi khác, việc này vốn không phải lỗi của ngươi. Ngươi là tử tôn Lục gia, tại tiểu chiến trường đồ sát nhiều dị tộc, lập chiến công hiển hách. Dù tứ đại gia tộc liên thủ gây áp lực, tổ gia gia của ngươi chắc chắn sẽ đứng về phía ngươi, dù sao ngươi cũng là con cháu của hắn!”

Dạ Lạc nói khiến Lục Ly khẽ giật mình. Hắn suy nghĩ một lúc, thấy có lý. Sau khi gia gia trúng độc, Lục Chính Đàn cùng bọn người bận rộn đoạt quyền đoạt lợi, sao lại phái người vào Thí Ma chiến trường thu hoạch chiến công? Đương nhiên có cường giả Lục gia nghĩ đến, nhưng đều bị Lục Chính Đàn áp chế. Lục Chính Đàn ước gì gia gia hắn vĩnh viễn không tỉnh lại…

“Thí Ma chiến trường…”

Chân chính Thí Ma chiến trường bên trong, cường giả tứ tộc như mây, Nhân Hoàng không phải ít, Địa Tiên khẳng định cũng có vài vị. Chiến lực của Lục Ly hiện tại, đi vào chỉ có nước chịu chết.

Đời này hắn làm sao có thể đạt được chiến lực so với Địa Tiên? Chờ đến lúc đó tiến vào, tổ gia gia sợ là đã sớm hồn phi phách tán rồi.

Lục Hồng Ngư thấy Lục Ly lại trầm mặc, lần nữa khuyên nhủ: “Lục Ly, Dạ Lạc nói không sai. Chỉ cần Thí Ma Điện nhúng tay việc này, tứ đại thế lực ai cũng không dám động tới ngươi, chí ít thời gian ngắn không dám làm loạn. Tin tưởng chúng ta, cũng mời tin tưởng tổ gia gia.”

“Được!”

Một lát sau, Lục Ly thở hắt ra, nói: “Vậy tạm lưu các ngươi một mạng. Tiểu Bạch!”

Tiểu Bạch đang ngủ say, bị tiếng quát khẽ của Lục Ly đánh thức, chui ra ngoài. Lục Ly nhìn Tiểu Bạch nói: “Đem Man Thần đỉnh lấy ra.”

“Ông!”

Một hư ảnh đỉnh nhỏ ngưng hiện từ ý niệm Tiểu Bạch, nhanh chóng biến thành một chiếc đỉnh thật, Lục Ly chộp lấy trong tay. Thần niệm của Lục Ly, Dạ Lạc và Lục Hồng Ngư lập tức quét vào bên trong.

“Cái này…”

Lục Hồng Ngư và Dạ Lạc tìm tòi tra xét, sắc mặt hai người trong nháy mắt biến đổi. Cảnh tượng bên trong Man Thần đỉnh khiến hai người thấy mà giật mình.

Điệp Phi Vũ và Cơ Mộng Điềm song song xếp bằng, hai người đều bị đốt cháy trụi lông mày, toàn thân da thịt cháy đen. Giờ phút này, họ vẫn bị Lôi điện không ngừng oanh kích, thân thể có tiết tấu rung động. Nếu không phải hai người quan sát kỹ, e rằng không nhận ra Cơ Mộng Điềm cùng Điệp Phi Vũ. Đây đâu còn là Trung Châu nổi danh mỹ nhân, chẳng khác gì tên ăn mày Lệ Quỷ.

Lục Toan, Dương Hiên, Lục Nghê bọn người thì ngã vật xuống đất. Bên cạnh Lục Nghê và Dương Hiên còn có mấy cỗ thi thể. Mọi người đều bị Lôi điện thỉnh thoảng oanh kích, thân thể không ngừng rung động. Lục Nghê cùng mấy người trong miệng còn có bọt mép, cảnh tượng vô cùng thê thảm.

“Tiểu Bạch, ngừng phóng thích thần lôi!”

Lục Ly nhếch miệng, mặt không đổi sắc nói một câu. Trên đầu sừng Tiểu Bạch, thú lôi quang lấp lánh thoáng tắt, cấm chế bên trong Man Thần đỉnh rốt cục cũng ngừng lại. Ánh sáng trên tường sắt dần biến mất, bên trong trở nên đen kịt.

“Ông!”

Rất nhanh, vài đôi mắt mở ra, trong ánh mắt đều có chút mơ hồ, tựa hồ tưởng đang nằm mơ. Sau khi liếc mắt nhìn nhau, xác nhận không phải nằm mơ, tất cả mọi người lộ ra vẻ vui thích sống sót. Nhiều người nhếch môi lộ răng trắng, trong không gian đen kịt của Man Thần đỉnh, cảnh tượng ấy lộ ra phá lệ âm trầm.

Điệp Phi Vũ phản ứng rất nhanh, lập tức thả ra sinh mệnh chi nguyên huyết mạch, chữa thương cho mọi người. Một lát sau, thương thế của mọi người đều khôi phục một phần. Xác nhận không còn thần lôi đánh xuống, Dương Hiên, Lục Toan bọn người nhe răng trợn mắt ngồi dậy.

Dương Hiên nhìn quanh bốn phía, trên mặt dần hiện lên tức giận, cuồng loạn rống to: “Lục Ly, ngươi có gan tiếp tục oanh đi! Ngươi có gan oanh chết ta à? Sao không dám giết? Ngươi chỉ là một kẻ hèn nhát! Chờ ta rời khỏi đây, nhất định sẽ chém ngươi thành muôn mảnh!”

Lục Nghê cũng giận không thể nghỉ, đứng dậy chỉ vào đỉnh đầu chửi ầm lên, đủ loại lời khó nghe đều mắng ra. Lục Toan và Cơ Mộng Điềm liếc nhau, hai người lắc đầu cười khổ không thôi.

“Rầm rầm rầm!”

Trả lời hai người chính là phía trên hồ quang điện lại lấp lóe, vô số lôi đình bổ xuống. Điệp Phi Vũ xem xét suýt chút nữa hồn phi phách tán, khẽ kêu: “Hai người các ngươi ngu xuẩn, mau dừng lại! Mắng thêm nữa chúng ta sẽ thảm hại hơn. Lục Ly, chớ đánh ta, ta biết sai rồi, ta thật sự biết sai…”

Điệp Phi Vũ nhận lầm rất thành khẩn, đáng tiếc lôi đình không phân biệt đối tượng công kích. Điệp Phi Vũ lần nữa bị Lôi điện đánh trúng, toàn thân rung động, nói cũng không nên lời.

Dương Hiên và Lục Nghê nhìn thấy Lôi điện đánh rớt, trong ánh mắt lộ ra một tia hoảng sợ cùng hối hận. Tám ngày này đối với mọi người mà nói, còn dày vò hơn địa ngục, tinh thần mọi người đều suýt chút nữa hỏng mất. Thật vất vả mới ngừng, lại vì hai người nhục mạ và uy hiếp, Lôi điện lại hạ xuống, tất cả mọi người đều bị hai người liên lụy…

“Thôi đi, Lục Ly!”

Bên ngoài, Dạ Lạc và Lục Hồng Ngư nhìn nhau. Lục Hồng Ngư thấy cảnh tượng thảm trạng của mọi người, nhịn không được lên tiếng xin xỏ.

“Yên tâm, không chết được!”

Lục Ly thuận miệng đáp, nghĩ nghĩ nói tiếp: “Phía trước chính là đại bản doanh của Man tộc. Ta đi trêu chọc vài cái Lôi điện, rồi sẽ theo các ngươi trở về đại bản doanh. Hồng Ngư tỷ, ngươi đi tìm người đưa tin cho Khương Khinh Linh, để nàng đừng lo lắng, ta rất nhanh sẽ trở về.”

“Đi đại bản doanh Man tộc làm gì?”

Lục Hồng Ngư hơi kinh ngạc. Lục Ly đã hướng đại bản doanh Man tộc chạy như bay. Lục Hồng Ngư vội vàng đuổi theo, Dạ Lạc trong tay bóp nát một khối ngọc phù, cũng mau chóng đi theo.

Chỉ hao tốn mấy canh giờ, ba người đã đến đại bản doanh Man tộc. Man tộc nhìn thấy Lục Ly – sát thần này lại trở về, cả một mảnh xôn xao. Thiết Duệ nhìn thấy Lục Ly, càng lộ ra biểu cảm như chết cha.

Dạ Lạc và Lục Hồng Ngư đứng căng thẳng sau lưng Lục Ly, nhìn qua phía trước là đám Man tộc lít nha lít nhít, hai người đại khí cũng không dám thở mạnh.

Lục Ly một mình đứng phía trước, liếc nhìn đại bản doanh Man tộc, cuối cùng khóa chặt vào Thiết Duệ trong đám người, quát khẽ: “Thiết Duệ, cút ra đây!”

Phía Man tộc lại là một mảnh bạo động. Thiết Duệ mang theo mấy tên Man tộc, mặt mũi tràn đầy sầu khổ đi tới, đứng ở biên giới khu vực đại bản doanh, không dám bước ra xa.

Thiết Duệ mang vẻ mặt khổ sở, nhìn Lục Ly nói: “Nhân tộc tiểu tử, ngươi lại muốn làm gì?”

Lục Ly giương cao Man Thần đỉnh trong tay, hỏi: “Man Thần đỉnh này có thể tăng lên không? Hay là có thể trực tiếp oanh sát Nhân Hoàng?”

Sắc mặt Thiết Duệ khẽ giật mình, sau đó lãnh mang lóe lên, trầm giọng hỏi: “Ngươi… ngươi đã luyện hóa Man Thần đỉnh?”

Lục Ly cười lạnh, thấp giọng dặn dò Tiểu Bạch một câu. Trên đầu Tiểu Bạch, hồ quang điện lấp lánh. Lục Ly ném mạnh Man Thần đỉnh về phía giữa không trung. Man Thần đỉnh ở giữa không trung kịch liệt phóng đại, lơ lửng đó, khí lưu màu đen lưu chuyển, thần bí ký tự như ẩn như hiện, một cỗ uy áp từ trong đỉnh lan tràn ra.

Lục Ly mục quang khóa chặt Thiết Duệ, nói: “Thiết Duệ, nếu không thu ngươi vào, ta cũng oanh vài ngày, xem có thể oanh sát hay không.”

“A? Ngươi… ngươi thực sự có thể luyện hóa cái này sao?”

Sắc mặt Thiết Duệ đại biến, liên tiếp lùi về phía sau, trong mắt đầy vẻ chấn kinh và ngạc nhiên. Bởi vì đỉnh kia không chỉ cần lôi điện chi lực, còn cần huyết mạch Man tộc mới có thể luyện hóa. Hắn hào phóng đưa Man Thần đỉnh cho Lục Ly, chính là coi như Nhân tộc vô pháp luyện hóa. Hắn không ngờ rằng, thế mà lại bị Lục Ly luyện hóa!

1,792 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 523: Ngươi lại muốn làm gì — Mê Tiên Hiệp