Chương 5
Con đường thông thiên
Chương 5: Thông Thiên Chi Lộ
Lục Linh đứng bên ngoài cửa sổ, toàn thân phủ kín bông tuyết, chứng tỏ nàng đã đứng ở đó từ rất lâu. Nàng nhìn vào trong phòng, khóe miệng nhếch lên nụ cười nhàn nhạt, chống gậy khập khiễng bước vào gian phòng của mình. Lục Linh không hề hay biết...
...
Một lát sau, vòng răng thú đeo trên cổ Lục Ly phát sáng, tỏa ra bạch quang yếu ớt, lấp lánh như đom đóm giữa bầu trời đêm. Lục Ly đã ngủ say từ lâu, căn bản không biết rằng vật hắn đeo hơn mười năm nay cũng biết phát sáng.
....
Sang ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, Lục Ly đã tỉnh dậy. Mỗi ngày hắn đều thức dậy vào thời điểm này, đã hình thành đồng hồ sinh học vô cùng ổn định. Vòng răng thú trên cổ đã khôi phục lại vẻ cũ kỹ, ngả màu vàng úa, trông như một chiếc răng nanh dã thú bình thường.
- Ui, thối quá!
Hắn ngửi thấy mùi tanh hôi, vội vàng đứng dậy, phát hiện toàn thân mình bẩn thỉu, ngay cả chăn màn cũng vậy.
- Cái này...
Hắn mơ hồ đứng dậy, suy nghĩ một lát rồi đột nhiên vung quyền, tiếng rít gào vang lên, đôi mắt hắn chớp sáng.
- Lực lượng tăng lên một chút, Thối Thể Đan thật hữu dụng! Chẳng lẽ những vết bẩn này là tạp chất trong thân thể ta? Do đan dược rèn luyện huyết nhục của ta đào thải ra?
Lục Ly suy nghĩ một lát, mặt mũi tràn đầy phấn chấn, vung vung nắm đấm nói:
- Lực lượng tăng lên bao nhiêu? Lên núi khảo nghiệm liền biết.
Không để ý đến việc giặt giũ giường chiếu, Lục Ly vội vàng rời khỏi phòng. Hắn từ hậu viện nhẹ nhàng nhảy lên, chạy thẳng tới hậu sơn.
Chạy hết tốc lực vài dặm, Lục Ly tới gần một tảng đá hình tròn khổng lồ. Hắn nhìn quanh vài lượt, xác định không có người, hai tay ôm lấy tảng đá nâng lên, sau đó giơ cao tảng đá chạy như bay trong núi rừng. Đường kính tảng đá hơn một mét, trọng lượng ít nhất hơn hai ngàn cân.
Thế nhưng trong tay Lục Ly lại cảm giác nhẹ như tờ giấy. Hắn giơ cao tảng đá phi nước đại trong núi rừng, tốc độ nhanh như gió, giống như một con thú khổng lồ hình người. Chạy hơn mười dặm, Lục Ly tới một sơn cốc, bên trong có một đầm nước, trên đầm là một thác nước như ngân hà đổ ngược, phong cảnh vô cùng đẹp đẽ.
- Oanh!
Lục Ly ném tảng đá xuống bên đầm nước, mặt mũi tràn đầy hưng phấn rống lên:
- Năm trăm cân! Lực lượng của ta tăng lên năm trăm cân, Thối Thể Đan thật có hiệu quả. Ha ha ha, vạn cân cự lực đang ở trong tầm tay!
Một viên đan dược có thể gia tăng năm trăm cân khí lực, Thối Thể Đan đặc thù của Liễu gia quả nhiên thần kỳ. Lục Ly vô cùng kinh hãi, hắn khổ luyện bảy năm mới đạt được ba ngàn cân cự lực. Hiện tại chỉ qua một đêm, lực lượng đã tăng lên năm trăm cân, điều này khiến lòng hắn khó mà bình phục.
Trên thực tế, Lục Ly cũng không biết, Thối Thể Đan chỉ là đan dược Nhân phẩm bình thường. Nếu dùng đan dược Thiên phẩm, đoán chừng một viên có thể tăng lên vạn cân cự lực. Tuy nhiên, đối với võ giả chân chính mà nói, việc rèn luyện nhục thân có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Mỗi khi tăng lên một cảnh giới, nhục thân đều sẽ tăng lên trên diện rộng. Ví như võ giả Huyền Vũ cảnh sơ kỳ chỉ có ba ngàn cân cự lực, đến Huyền Vũ cảnh đỉnh phong lại có thể nắm giữ vạn cân cự lực, còn đột phá Thần Hải cảnh thì càng khủng bố hơn!
Do đó, khi Liễu gia Di tiểu thư thấy Lục Ly lựa chọn Thối Thể Đan mới nói hắn ngớ ngẩn. Đối với võ giả chân chính, chỉ có man lực là không có bất kỳ ý nghĩa gì, dễ dàng bị miểu sát.
Huyền lực mới là căn bản của võ đạo. Nắm giữ huyền lực có thể thi triển thần kỳ huyền kỹ, diễn hóa ra mọi loại thần thông, phá núi liệt địa, hủy diệt thành trì, diệt sát Huyền thú mạnh mẽ cũng không phải chuyện đùa.
- Tu luyện, lát nữa lại đi kéo quan tài!
Nghỉ ngơi một hồi, ánh mắt Lục Ly nóng rực. Vốn hắn cũng có chút kháng cự việc kéo quan tài, nghe nói kéo quan tài sẽ hấp thụ khí vận và thọ nguyên, khiến người ta không may một đời. Giờ khắc này, Lục Ly lại vô cùng khát vọng, hận không thể một ngày kéo vài quan tài.
Kéo quan tài liền có Thối Thể Đan, có thể đột phá vạn cân cự lực, có thể thức tỉnh huyết mạch, có thể tu luyện ra huyền lực. Có thể mở ra một cánh cửa hy vọng, một Thông Thiên Chi Lộ!
Lục Ly nhanh chóng cởi quần áo, chỉ còn lại một cái quần lót.
Nghĩ nghĩ, hắn lại lấy vòng cổ xuống. Tỷ tỷ nói đây là vật kỷ niệm duy nhất phụ thân lưu lại cho hắn, hắn không muốn bị nước làm ướt. Hắn xuống hồ nước, nhanh chóng bơi về phía thác nước.
Nhiệt độ nước cũng không tính lạnh. Hắn ở sơn cốc này đã tu luyện bảy năm, gió mặc gió, mưa mặc mưa, hết thảy đều đã quen thuộc. Thác nước rất dài, tới mấy trăm mét, thủy thế cực kỳ mãnh liệt. Hai cánh tay hắn nhanh chóng vẩy nước, trong nước lăn lộn, gào thét tiến lên.
Sau khi tới gần thác nước, hai cánh tay hắn đột nhiên đập mạnh xuống mặt nước, hai chân đạp mạnh, cả người như cá mập bay vụt lên, xông vào trong thác nước, đứng vững trên một tảng đá bên trong dòng nước.
Thác nước cao vài trăm mét, mưa như trút xuống, nước sông băng giá hóa thành thủy long gào thét đập tới, lực lượng này cực kỳ khủng bố, dù là tảng đá nặng mấy trăm cân, đoán chừng cũng sẽ bị nhẹ nhàng cuốn đi.
Lục Ly tựa như Định Hải Thần Châm sừng sững trên tảng đá, mặc cho thủy long nện lên người mình cũng không nhúc nhích chút nào. Hai mắt hắn nhắm nghiền, hô hấp kéo dài, hai chân hơi uốn lượn, thân thể vững như bàn thạch.
- Hát!
Một lát sau, Lục Ly từ trong khe hở vách đá rút ra một thanh trường đao, mãnh liệt bổ chém vào thác nước. Hắn bổ trường đao căn bản không có bất luận chương pháp gì đáng nói, càng không có chiêu thức huyền diệu, chỉ đơn giản là bổ ra mà thôi. Tuy nhiên...
Đao pháp của hắn rất nhanh, nhanh như hồng quang, nhanh đến mức căn bản không thể nhìn rõ. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã đánh ra ba đao, đây còn là trong tình huống gánh chịu áp lực cực lớn từ thác nước. Mười đao, năm mươi đao, một trăm đao, một trăm ba mươi đao!
Nương theo tiếng nổ mạnh mẽ, thân thể Lục Ly bị đập bay xuống, bị dòng nước cuồn cuộn bao phủ.
- Hưu!
Thân thể hắn từ trong nước bắn ra, xếp bằng bên đầm nước, thở hổn hển.
Bắp thịt toàn thân hắn rung động, lồng ngực phập phồng kịch liệt, có thể tưởng tượng được hắn vừa nhận lấy lực lượng cường đại cỡ nào.